-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Thứ Tư, 18 tháng 11, 2015

CẶP ĐÔI BĂNG TUYẾT Chương 9

Buổi sáng. Trời âm u, mưa tầm tã. An bước qua cổng sắt to cao của AQ. Trên tay cô là chiếc ô đen sì trái ngược hẳn với mấy “cây” ô màu sắc sặc sỡ đang rảo bước trên sân trường trơn trượt. Nước bắn lên chân cô ướt ống quần. Trời mưa giữa thu và đông mang theo cái lạnh đến rùng mình. An có thể cảm thấy đôi môi mình đang se lại. Sắp sang đông rồi. Cái mùa cô thích nhất sắp đến rồi. Một cơn gió thổi qua làm bay mái tóc đen buông xõa. Gió nhẹ thôi nhưng với thời tiết này cũng đủ làm An nổi da gà.

“Soạt”

An trượt ngã, ô rơi khỏi tay, hơi ngửa ra sau và mông cô tiếp đất không hề nhẹ nhàng. An nhăn mặt lại nhưng không hề kêu đau. Bầu trời lạnh lùng đổ mưa như trút nước và có xu hướng to hơn. Lắc đầu cười khổ An thầm mắng ông trời. An ướt từ đầu đến chân chẳng khác gì con chuột lột đã thế lại chưa đầy một tiếng kể từ lúc cô ra khỏi giường nữa chứ. An định đứng dậy thì có một đôi chân đứng trước mặt cô đồng thời có một cái ô che trên đầu cô và một bàn tay chìa ra. An ngước lên nhìn. Một người con trai tay cầm chiếc ô cùng màu với ô của cô. Trong thời tiết âm u, nặng nề như vậy nhưng khuôn mặt người đó lại tràn đầy ánh sáng hào quang. Đôi mắt nâu lạnh lùng nhưng có gì đó dịu dàng. Mái

tóc bồng bềnh, mềm mại khẽ bay làm người khác rất muốn chạm vào mà vuốt ve. Khuyên tai chim ưng bên tai trái tỏa ra ánh sáng bạc yếu ớt. Đôi môi vẽ nên nét cười như có như không, giọng trêu trọc:

– Em không định đứng dậy sao? Thích ngắm tôi lắm à??

Bừng tỉnh khỏi cái hành động khó hiểu của mình, An chống tay đứng dậy, nhặt cây ô lăn lóc hứng mưa.

– Chỉ là muốn biết tên rỗi hơi nào đứng chắn tôi thôi!

– Muốn giúp em đó là việc rỗi hơi sao? Nếu là người khác nói vớu tôi câu đấy đã bốc hơi lâu rồi. – Quân thu lại bàn tay lạc lõng giữa không trung nói.

– Sao không làm thế với tôi? Vì gia thế?

– Không! Sao em nghĩ vớ vẩn thế! – Quân nhăn mặt khó chịu.

– Thế thì vì…… – An vừa đi vừa nói.

– Haizz không biết nữa. – Thấy An đi trong bộ dạng ướt sũng, nặng trịch Quân hỏi – Em không khó chịu sao?

– Vì…

– Ướt!

– Anh nghĩ sao lại hỏi câu ấy? Tất nhiên là có chứ!

– Tôi thấy em không kêu than gì.

An khẽ nhíu mày:

– Chẳng lẽ cứ khó chịu là phải than vãn sao?

– Không!

Quân cũng không phải tuýp người hay than vãn. Nhưng do tiếp xúc nhiều với Mai Anh – người lấy kêu than làm sở thích cùng vài lần tiếp xúc với mấy cô tiểu thư đỏng đảnh khác, chỉ đổ chút nước lên người hong là khô lau là sạch thôi mà hét lên như giặc đến cướp nước nên Quân mang tư tưởng con gái lấy nhõng nhẽo làm sở trường. Quả thật cậu rất sai lầm khi cũng xếp An vào hàng đó.

– Đi theo tôi! – Bỗng Quân kéo An đi về hướng ngược lại.

– Đi đâu? – An khựng lại.

– Thay quần áo!

– Ở đâu? Đừng nói ngoài trường nhá! Hôm nay tôi có bài kiểm tra tiết đầu đấy.

– Vài phút thôi! Còn sớm. Nếu không muốn cảm thì theo tôi.

Cuối cùng An cũng chịu theo Quân nhưng vẫn hỏi lại:

– Cũng đâu liên quan tới anh. Quan tâm làm gì?

– Không biết! Thích!

– Sở thích của công tử nào cũng nắng mưa thế à?

– Chắc chỉ có mình tôi thôi! – Quân quay lại, nháy mắt nhe răng cười. Đằng xa bên khu B rộ lên những tiếng thét lạc giọng của nữ sinh. Nụ cười tinh nghịch lập tức tắt ngúm thay vào đó là cái liếc lạnh ớn lưng. Đám nữ sinh liền im bặt. An cười. Nụ cười đầy đủ hai khóe môi. Quân nhíu mày – Em cười gì?

– Không có gì!

– Em cụp ô xuống đi. Bất tiện quá! Chúng ta đi chung.

Quân đâu biết rằng cậu là người con trai đầu tiên trừ Dũng nắm tay và đi chung ô với An.

Từ tầng 2 khu A, toàn bộ được thu vào đôi mắt đen láy của Quang. Cậu nhìn thấy hết. Thấy An ướt sũng ngồi trên nền đất lạnh lẽo, cậu vội chạy định đến chỗ cô nhưng chưa đầy 5 bước đã có người đến trước cậu. Cậu liền đứng lại. Cậu cũng không biết tại sao cậu lại đứng lại nữa. Lý trí sao? Quân là cậu bé có tuổi thơ không mấy tươi đẹp. Hai người làm bạn từ nhỏ. Quang luôn muốn Quân được hưởng những điều mà cậu ấy xứng đáng được nhận. Nhìn qua là Quang biết Quân thích An rồi. Dù ít hay nhiều thì cũng thích rồi. Quân chưa bao giờ chìa tay ra trước mặt người con gái nào kể cả Mai Anh. Chưa bao giờ nắm tay ai. Chưa bao giờ có dáng vẻ tinh nghịch như thế. Chưa bao giờ đi chung ô với bất cứ ai. Nhưng những cái chưa bao giờ ấy lại dành cho An thì chỉ có thế là cậu ấy thích An thôi. Giờ Quang đã có thể xác định tình cảm của mình rồi. Cậu thích An. Không có em gái gì hết. Chỉ là biện minh thôi. Nhưng cậu lại hận vì đã thích cô. Cậu không muốn làm người bạn thân bất hạnh của mình đau khổ. Lý trí nói thế nhưng tại sao trong lòng Quang vẫn nhoi chữ “ghen”. Quang lắc đầu cười chua chát. Cậu quyết định rồi. Khi nào An nói người cô thích không phải cậu thì cậu sẽ dừng theo đuổi cô. Quang quay gót vào lớp. Ngoài trời, mưa mỗi lúc một to.

*****

Chuông vào lớp reo lên. Cả lớp 10a1 đông đủ. Trừ bàn của Huy và An.

– An và Huy chưa đến sao? – Cô Lan nhẹ nhàng hỏi.

– Chưa ạ! Nhưng vừa nãy em nghe bảo An bị ướt nên đi cùng anh Quân bên lớp 11a1 rồi ạ! – Lớp trưởng đáp.

Lớp trường vừa dứt lời thì cửa lớp vang lên tiếng nói quen thuộc:

– Thưa cô, em vào lớp!

– Huy, em biết là em muộn mấy phút không? Với lại hôm nay là ngày đầu em đi học kể từ hôm bị đình chỉ.

– Cô đã điểm danh chưa ạ?

– Lại trò đấy. Tôi chưa nhưng trống rồi.

– Trốn truy bài chứ vào học. Cho em vào đi cô. Mỏi chân quá!

Cô Lan lông mày giật giật, “mời” Huy vào. Huy vào lớp liếc mắt về bàn mình thì không thấy An, lòng hơi chùng xuống. Nhưng miệng thù vẫn đối đáp với cô Lan:

– Huy, em muốn lưu ban năm nữa hay sao mà suốt ngày gây tội thế?

– Đi học muộn không lưu ban đâu ạ!

– Đi học muộn còn đỡ được nhưng sao em hay gây chuyện với học sinh trường khác thế?

Trong lớp bắt đầu có tiếng xì xào về thông tin mới cập nhật này. Cô Lan tiếp tục:

– Tôi biết thành tích của em rất xuất sắc. Em luôn nằm trong top 5 học sinh giỏi nhưng mà em có biết cái học bạ của em sắp hết chỗ viết rồi không?

– Cô yên tâm. Em quyết lên lớp năm nay rồi! – Huy chán nản nghe cô Lan chỉ giáo. Ngồi xuống bàn nhưng mắt vẫn nhìn sang cái ghế bên cạnh.

Cả lớp đang truy bài một cách……giả vờ. Khung cảnh giả tạo đó chấm hết khi cô Lan trịnh trọng tuyên bố:

– Cả lớp, chúng ta có bạn học mới! – Cả lớp liền xì xào to nhỏ. Cô Lan dịu dàng nói – Em vào đi!

Một nữ sinh bước vào. Cô có khuôn mặt rất dễ thương, đôi mắt to tròn, làn da trắng hồng, bờ môi mỏng nở nụ cười tươi tắn:

– Chào mọi người, tớ là Phạm Tú Ngọc từ trường Thanh Hoa chuyển đến. Rất vui được làm quen.

Vẻ đẹp của Ngọc không rạng ngời nhưng lại hút hồn rất nhiều nam sinh trong lớp.

– Ngọc, lát nữa tiết 2 bác bảo vệ mới đem bàn đến được nên em ngồi tạm bàn 3 người nhé!

– Chỗ kia trống mà cô. – Ngọc chỉ về phía bàn Huy.

– Có lẽ bạn ấy lát nữa mới đến.

Ngọc nở nụ cười rạng rỡ:

– Trước sau gì cũng ngồi ba thì em sẽ ngồi chỗ đó cô nhé?

Cô Lan nhìn gương mặt dễ thương đó không nỡ từ chối, liền gật đầu.

Ngọc đi xuống chỗ Huy, chào hỏi cậu vài câu, định ngồi xuống ghế An thì Huy ngăn lại:

– Ngọc cậu ngồi ghế tớ đi! – Rồi Huy đứng dậy nhường chỗ cho Ngọc còn mình thì lấy vài cái ghế chào cờ cuối lớp để ngồi.

Ngọc khó hiểu nhìn Huy, hỏi:

– Sao cậu không ngồi ghế kia??

– Vì người ngồi cái ghế này ghét bị ai động vào đồ khi chưa có sự đồng ý. – Huy nhìn cửa sổ mỉm cười nói

Ngọc nhếch mép:

– Cậu có vẻ hiểu Hoàng Linh An quá nhỉ??

Huy quay sang nhìn Ngọc ngạc nhiên:

– Cậu quen cậu ấy à?

Ngọc chỉ cười không nói, Huy cũng không hỏi nữa. Nhưng liền nhớ ra một chuyện, cậu hỏi cô nàng bàn trên:

– Này nhóc, cô Lan vừa bảo có lẽ lát Linh An đến là sao?

– Cậu không biết à? Thật ra thì cậu ấy đến khá sớm nhưng đi đâu với anh Quân rồi ý. Chuyện là thế này……bla…..bla……

Cô nàng nổi hứng làm bà tám thế là kể đầu đuôi ngọn ngành cho Huy nghe bao gồm cả chuyện lạc chủ đề như độ đẹp trai của Quân, lần đầu tiên cô thấy nụ cười chói chang của cậu, vân vân và mây mây. Nghe một nửa thì Huy không muốn nghe tiếp nữa. Cậu cũng không biết tại sao nhưng có một cảm giác cực khó chịu. Cảm giác này lần đầu cậu nếm qua. Cậu luôn coi An là đối tượng trêu chọc. Dù cô có lạnh lùng thật đấy, thờ ơ thật đầy nhưng cậu lại thích điều đó. Khi nghĩ đến cảnh Quân và An nắm tay nhau, cái bức bối trong lòng cũng tăng lên. Lần đầu tiên cậu khó chịu đến thế.

Khi Ngọc nghe cô nàng đó kể xong, cô lập tức hiểu ra tại sao hôm nay Quang thiếu sức sống như thế. Thật ra hôm nay Ngọc đến rất sớm vì mong có thể gặp Quang nhưng khi đến cô lại chỉ thấy Quang nằm gục xuống bàn thiếu sức sống. Cô hỏi thì Quang bào khó chịu, không muốn đi chơi. Hóa ra Hoàng Linh An là nguồn cơn của sự khó chịu đó. Tay Ngọc nắm chặt đến trắng bệch, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường. Cô rất ghét An.

– Thưa cô, em vào lớp! – Một giọng nói trong trẻo vang lên ở cửa lớp.

– Em đến rồi sao? Em mặc….. mà thôi, vào đi!

An vào lớp, trên người cô là một bộ quần áo nam, chiếc ba lô da bóng màu đen trắng khoác một bên vai. Áo sơ mi đồng phục dài tay thùng thình, trên ngực phát ra ánh sáng màu đồng yếu ớt của bảng tên, quần bò đen hơi rộng. Bộ quần áo không nói cả lớp cũng biết là của ai. An về bàn cũng là lúc trống vang lên. Nhìn Ngọc, cô có hơi ngạc nhiên nhưng không bộc lộ ra ngoài. Ngọc nhìn An cười tươi rói:

– Chào, tớ là học sinh mới!

– Chào!

Rồi An ngồi xuống bàn thấy Huy ngồi trên ghế chào cờ khó hiểu hỏi:

– Vừa nãy tôi không ở đây sao cậu không ngồi ghế này?

– Như thế cậu sẽ không thích. Không phải sao? – Huy cười cười.

An bỗng thấy có chút gì đó cảm động. Huy đã quan tâm đến cảm xúc của cô. An nói:

– Cảm ơn!

Huy đơ mất vài giây. Khi não đã hoạt động lại, cậu như không tin vào tai mình. Lấy ngón tay út ngáy ngáy lỗ tai rồi hỏi lại An:

– Cậu vừa nói gì cơ? Hình như vừa nãy tai tớ bị ù!

– Không có gì! Tai cậu ù thật đấy!

An thấy hận vì buột miệng nói ra hai chữ ấy. Huy thì vẫn bán tính bán nghi. Quay sang hỏi Ngọc:

– Này, vừa nãy cậu ấy cảm ơn tớ à?

Ngọc cười khẽ:

– Không biết! Tai cậu ù thật rồi! Học đi! Cuối giờ sẽ kiểm tra.

Trong tiết học, Ngọc thỉnh thoảng lại liếc sang An, trong đầu luôn văng vẳng câu nói “Cậu thật giỏi! Cái vẻ lạnh lùng của cậu mồi chài được ba người rồi đấy! Anh Quân từ trước đến giờ chưa đối sử với ai như thế cả, anh Quang chưa bao giờ mệt mỏi như thế, còn cậu bạn này cũng tâm lý đấy mỗi tội hơi ngốc! Cậu mồi ai cũng được nhưng đụng đến anh Quang thì Ngọc này cũng không nể đâu!”

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.