-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Thứ Tư, 25 tháng 3, 2015

THIÊN TÀI KHÍ PHI Chương 2: Xuyên Qua

THIÊN TÀI KHÍ PHI
Chương 2: Xuyên Qua

Edit: Sally
Thật khát, Vân Y chỉ cảm thấy yết hầu khô khốc khó chịu như hỏa thiêu. Vân Y mở to mắt, một đôi thủy mâu long lanh như ánh sáng ngọc. Nàng chậm rãi ngồi dậy, đánh giá bốn phía xung quanh, đập vào mắt nàng là một mảnh đất hoang sơ vắng vẻ.
Đột nhiên đầu cảm thấy đau đớn, một lượng tin tức lớn tiến vào trong đầu nàng, Vân Y hai tay ôm đầu hy vọng có thể giảm bớt một chút đau đầu. Sau một lát, đau đớn biến mất, Vân Y cũng tiêu hóa xong tin tức những tin trong đầu. Vân Y chậm rãi đứng lên, nàng không ngừng đánh giá bốn phía, hy vọng có thể tìm ra một chút manh mối. Vân Y cúi đầu nhìn bàn tay mình, mười ngón tay thon dài, bàn tay xinh đẹp không tỳ vết như một tác phẩm nghệ thuật. Nhìn bàn tay hoàn mỹ, Vân Y toàn thân như bị hút hết sức lực ngã ngồi trên mặt đất.
“Làm sao có thể, vì sao có thể như vậy, ta nên cảm tạ lão thiên gia sao, cho ta một cơ hội trọng sinh. Nhưng, ta không bỏ xuống được, ta như thế nào có thể bỏ cha mẹ ta một mình ở hiện đại chứ. Bọn họ chỉ có mình ta là con gái, bọn họ sẽ thống khổ như thế nào khi mất đi ta chứ. Lão thiên gia, cầu ngươi, cầu ngươi không cần cùng ta vui đùa như vậy.......”
Đối với ông trời kêu than, Vân Y hai tay ôm mặt lớn tiếng khóc. Khóc đau tận nội tâm, thương tâm muốn chết, như một tiểu hài tử bị người thân vứt bỏ.
Cha nàng là doanh nhân thiên tài, mẹ là kỳ tài giới âm nhạc. Vân Y nàng kế thừa toàn bộ ưu điểm của cha mẹ, không chỉ có bộ dạng xinh đẹp, chỉ số thông minh cao tới hai trăm, được xưng là cô gái thiên tài. Vân Y vừa tốt nghiệp, đã bị an bài đến công ty cha nàng làm. Công tác xuất sắc, đạt được kết quả xuất sắc từ công ty, sự nghiệp đang phát triển rộng mở, tiền đồ sáng lạng. Nhưng ai ngờ trong lần chạy tới buổi tiệc của công ty trên đường lại xảy ra xe mà đến nơi này.
Khóc lâu thật lâu, khóc khàn cả giọng. Vân Y dần dần bình tĩnh trở lại, nhất định sẽ có biện pháp trở về , nếu có thể đi đến nơi này, vậy nhất định có thể trở về. Nàng không thể từ bỏ, nàng nhất định phải trở về gặp cha m, không tiếc đại giới, Vân Y trong lòng âm thầm hạ quyết tâm. Hiện tại đầu tiên cần phải làm là làm sao có thể tồn tại ở nơi này, sau đó lại tìm biện pháp trở về.
Vân Y phân tích tin tức trong đầu, hiểu biết được tình cảnh hiện tại. Chủ nhân khối thân thể này là đích nữ của đương triều hữu tướng, chính phi Dạ vương, tin lần người, cuối cùng bị hãm hại chết.
Phân tích mọi chuyện xong, Vân Y không khỏi âm thầm than, thiên a, Vân Mộng Vũ này làm sao có thể ngốc như vậy, không đúng, hẳn là đơn thuần, thật sự rất đơn thuần. Đơn thuần nên mới tin nữ nhân kia bề ngoài nhu nhược kì thực tâm như rắn rết, lừa gạt. Thế nhưng đem những thân tín bên người một đám đuổi đi, hoặc là nhìn họ ở trước mặt nàng bị người hại chết.
Con bà nó, hiện tại tiểu tam đều kiêu ngạo như vậy sao. Nếu không có Vương Tuyết Nhi, nàng hiện tại có thể hay không còn ở hiện đại, ở trong bệnh viện nhận trị liệu. Trong ấn tượng, nàng chỉ bị đụng đầu vào tay lái, hôn mê mà thôi. Vương Tuyết Nhi, Sở Dạ, nàng nhớ kỹ, tương lai bọn họ nhất định sẽ thực thảm.......
Mấu chốt là hiện tại nên làm cái gì bây giờ đây, nay thiên hạ thất phân, còn có các loại thế lực minh ám. Mà nay trong thế lực thất quốc thân ở Sở quốc đang đứng hàng thứ ba, đương kim hoàng đế mặc dù chăm lo việc nước, nhưng so với những đế vương các nước khác, mưu lược vẫn còn khiếm khuyết một chút. May mắn có thái tử Sở Thụy Phong, hòa diễm vương Sở Diễm hiệp trợ mới có thể làm cho Sở quốc ở thất quốc được như hiện tại. Nhưng trong triều sóng ngầm vẫn mãnh liệt, các quốc gia cũng gió nổi mây phun.
Thế đạo như vậy, mặt ngoài một mảnh tường hòa, kì thực khắp nơi nguy cơ tứ phía, chỉ cần một chút không cẩn thận, liền có khả năng tan xương nát thịt, nàng nên như thế nào mới có thể trong thời loạn thế này sống sót, tăng thế lực cho chính mình, sớm ngày tìm được phương pháp trở lại hiện đại. Vân Y nheo mi tự hỏi một hồi, liền có chủ ý.
Một tháng sau, trong tửu lâu Minh Nguyệt_tửu lâu lớn nhất Yến kinh, Vân Y một thân tiểu nhị đang bận rộn ở trong đại đường. Bước đầu tiên của nàng đó là trước tìm một chỗ đặt chân cùng tìm hiểu tin tức mình cần.
“Tiểu nhị, ột bình hảo tửu, vài món đểm tâm sáng.”
“Tốt, khách quan chờ một chút, rượu cùng đồ ăn lập tức đến.” Vân Y một bên lau bàn, một bên thuần thục trả lời.
“Trương huynh lần này như thế nào đã trở lại, Trương huynh không phải ở Hứa vương phủ làm việc sao, làm sao có thể xuất hiện ở Yến kinh này? Chẳng lẽ là vì ở Hồng Diễm lâu mới tới một hoa khôi thần bí, khuynh thành chi mạo mà cố ý gấp gáp trở về?”
“Không phải vậy, Lý huynh nói sai rồi. Tuy rằng ta trở về nhất định muốn đi tới đó. Nhưng lần này trở về cũng là phụng mệnh báo trước tin Hứa vương hồi kinh trở về”
“Hứa vương về kinh, làm sao có thể, Hứa vương từ hai mươi năm trước đã hướng thiên hoàng hứa sẽ không bàn về chuyện chính sự nữa, từ nay về sau sống những ngày nhàn vân dã hạc, lần này như thế nào đột nhiên trở lại?”
“Chẳng lẽ Lý huynh đã quên bốn năm một lần ở Quỳnh Hoa yến sao?”
“Quỳnh Hoa yến? Chẳng lẽ là......”
“Lý huynh đưa tai lại đây, ta nói ngươi nghe.”
Vân Y tiếp tục ở đại đường, trong lòng lại ở cân nhắc tin tức vừa rồi nghe được. Ít nhiều Vân Y đối thanh âm mẫn cảm cùng tinh thông khẫu ngữ (chắc à nhìn khẫu hình miệng đoán), thế mới có thể ở Minh Nguyệt Lâu này nhận được những tin tức tin cậy được.
Hứa vương phải về kinh , người hai mươi năm trước vang danh thất quốc_chiến thần vương gia, sắp sửa mang theo Du Nhiên quận chúa hồi kinh. Nghe hai người bàn luận vừa rồi thì Du Nhiên quận chúa là người tướng mạo song toàn, hơn nữa ý muốn ở Quỳnh Hoa yến tỏa ánh sáng mong được nổi danh thiên hạ. Hứa vương này tuyệt đối không phải kẻ dễ bắt nạt, tại ước hẹn thất quốc Quỳnh Hoa yến đã sắp đến, thời điểm hồi kinh trong đó tất có nguyên do.
Xem ra Yến kinh này càng ngày càng đông, bất quá, càng đông càng tốt. Như vậy có lợi cho nàng nhân cơ hội đục nước béo cò, sớm ngày đạt tới mục đích của nàng mà không dẫn người chú ý.
Kỳ quái, như thế nào lại có cảm giác này, nàng cảm giác có một ánh mắt đạm mạc, thâm thúy ở một chỗ rất gần nhìn nàng. Loại cảm giác này làm cho nàng sợ hãi lại làm cho nàng tò mò. Đến tột cùng là người thế nào mới có thể có ánh mắt thâm thúy như vậy, chỉ là bị nhìn chằm chằm như vậy làm nàng cảm giác giống như bị rơi vào hố sâu. Nhưng khi quay đầu tìm kiếm, lại không thu hoạch được gì.
Quên đi không nghĩ nữa, dù sao ánh mắt kia phần chiếm đa số là tìm tòi nghiên cứu mà thôi, cũng không ác ý. Hơn nữa nửa tháng gần đây nàng cũng đã đình chỉ rất nhiều hoạt động. Tường thúc cùng Linh Lung bên kia cũng đã đi vào quỹ đạo, nàng không cần lo lắng. Cho dù muốn liên hệ cũng là những mật mã nàng đã dạy hắn, tuyệt đối sẽ không bị người khác phát hiện . Cho dù ở cổ đại, cũng không thể không cảm thán, khoa học kỹ thuật là sức sản xuất đứng nhất. Hiện tại phải là ình một thân phận thích hợp. Thân phận......, đích nữ hữu tướng, thân ngoại tôn nữ hộ quốc tướng quân mộc nguyên, thân phận này thực không tệ.....
Hữu tướng phủ, nàng đã trở lại, nàng kia bề ngoài di nương hiền lương còn có bọn muội muội mặt ngoài ôn nhu thiện lương, các nàng hãy chuẩn bị tốt mà nghênh đón nàng. Nàng đã chuẩn bị tốt cùng các nàng hảo hảo ở chung nha, hồi lâu không gặp, thật sự rất tưởng niệm các nàng đây....... Vân Mộng Vũ tâm tư phức tạp nghĩ.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.