-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Thứ Năm, 29 tháng 1, 2015

Chương 18: Chương 18

Chương 18: Chương 18

Một buổi sáng đẹp trời, Tề Bằng mang đến vài cân nấm rơm lên núi biếu mọi người, Du Tử Khâm rất cao hứng, mấy bữa nay nàng thèm ăn lẩu, lần này đem nấm tới vừa vặn, nàng muốn nấu một nồi lẩu cay nóng sốt ăn một bữa cho đỡ thèm.
Vốn là nhà họ Tề muốn mở rộng them công việc của mình, nhà đã có them thành viên mới, con cháu trong nhà cũng nhiều hơn, nếu như chỉ dựa vào mấy thửa ruộng thì không còn đủ nữa, bởi vậy họ quyết định sẽ trồng them nấm. Trồng nấm cũng không quá khó, chỉ cần có rơm, mọt gỗ, sau đó ủ sao cho đúng cách là được, nguyên liệu trong nhà đã có sẵn, lại không tốn quá nhiều công sức. Trồng với số lượng lớn sau đó bỏ mối ấy tửu lâu trong trấn là được.
Kiên quyết từ chối lời mời ở lại ăn lẩu của Du Tử Khâm, Tề Bằng nhanh chóng xuống núi. Không biết có phải do ăn ngoài trời không, mỗi lần ăn cơm nhà DU cô nương thì hắn luôn bị đau bụng, lần nào cũng đau vật vã mấy ngày liền mới thôi, bởi thế Tề Bằng không bao giờ dám ăn uống ở đây nữa.
Hà lão tiễn Tề Bằng xuống chân núi, trước khi đi, Tề Bằng như chợt nhớ đến điều gì đó, quay sang nói với Hà lão:” À đúng rồi! Dạo này không biết xảy ra chuyện gì mà có rất nhiều người lạ tới thôn, hình như đang tìm ai đó, các người không thích tiếp xúc với người ngoài, trong khoảng thời gian này đừng nên xuống núi, tránh cho gặp phải phiền toái không đáng có.”
Hà lão nghe xong, mày nhíu lại:” Tề huynh đệ có biết là họ muốn tìm ai chăng?”
Tề Bằng suy nghĩ một hồi, gãi gãi đầu:” Tôi cũng không biết, hình như là nhà ai đó mất con thì phải, ai cũng hỏi người dân trong làng về một đứa bé 5 tuổi, ăn mặc phú quý gì đó, nhưng mà là 10 năm trước rồi, bây giờ mà hỏi, còn ai nhớ chứ.”
Hà lão nghe xong, mày càng nhíu chặt hơn, nhưng không hỏi nữa, chỉ dặn dò:” Việc chúng tôi sống ở đây, mong gia đình đừng nói cho ai, nơi đây bồng lai tiên cảnh, nhiều người biết lại rắc rối.”
Tề Bằng cười ha ha:” chúng tôi không nói, mọi người yên tâm, chúng tôi cũng hiểu, có một nơi đẹp như thế này, bọn quý tộc mà biết thì sẽ tìm cách chiếm lấy.”
Hà lão chắp tay lại, hướng Tề Bằng:” Đa tạ.”
Đợi cho bóng Tề Bằng đi xa, HÀ lão mới quay về, chuyện này, nhất định phải cho thiếu gia biết. Thiếu gia trong miệng Hà lão tất nhiên là Sở Hiên. Vì không thể để lộ than phận của Sở Hiên nên Hà lão gọi Sở Hiên là thiếu gia, gọi Du Tử Khâm là tiểu thư. Lúc đầu ông vốn muốn gọi là phu nhân, vì Sở Hiên gọi Du Tử Khâm là cô, nhưng sau khi bị vẻ mặt sát khí của Sở Hiên hăm dọa nên ông đành phải thay đổi cách xưng hô.
Lúc Hà lão vừa lên đến nơi thì thấy hai người đang vây quần bên cái bếp than được đặt trên cái sạp dưới cây anh đào, nồi nước lẩu tỏa khói nghi ngút, cả hai đều đang vui vẻ bỏ những thứ mình thích ăn vào trong nồi. Thôi lát nữa hãy nói, dạo này mình hơi mập, nên đi dạo thêm một vòng nữa. Không biết tiểu thư có để phần cho ông không, ông cũng rất thích ăn lẩu, nhưng bây giờ mà tới ăn chung, ông sợ ăn không tiêu.
Bên này Hà lão đang rời đi, Du Tử Khâm lại không hề để ý, nàng đang rất háo hức. Nồi nước đang bắt đầu sôi lên sùng sục, bên trong bỏ rất nhiều ớt và tiêu, nồi nước đỏ lòm làm cho người ta chưa ăn mà đã muốn chảy nước miếng.
Thấy nước đã muốn đền lúc, Du Tử Khâm với tay qua cái tô sứ muốn bỏ đồ ăn vào nồi lẩu, nhưng chưa kịp lấy thì đã bị một cánh tay rắn chắc ôm lại, cả người lọt thỏm vào lòng người kia. Sở hiên tuy mới 15, nhưng do tập võ từ nhỏ nên dáng người cao lớn, phát triển không thua gì nam nhân trưởng thành.
Hít thật sâu mùi hương trên người Du Tử Khâm, SỞ Hiên mới làm ra vẻ như không có gì nói:” đừng nghịch ngợm, việc này để cháu làm. Coi chừng nước sôi văn trúng người.” Buông Du Tử Khâm ra, tay cầm lấy cái tô, từ từ bỏ tôm, mực, thịt bò, nấm,….vào nồi nước. Sau đó ngồi lại tại chỗ.
Du Tử Khâm không cảm thấy gì cả, mấy năm gần đây, bị Sở Hiên coi mình như con nít để chăm sóc, nàng quen rồi.
Du Tử Khâm không tim không phổi chỉ để ý đến cái nồi lẩu, không hề mảy may hay biết mình vừa mới bị người ta ăn đậu hủ trắng trơn, hai con mắt càng nhìn càng sáng long lanh. Sở Hiên nhìn mà dở khóc dở cười, khi nhắc đến cái ăn là cô như một đứa con nít.
Sau một hồi, Du Tử Khâm mới để ý đến Hà Mộc không hề ở đây, bèn quay qua hỏi Sở Hiên:” Hà lão đâu rồi, sao ông ấy không ra ăn lẩu.”
Ánh mắt Sở Hiên chợt lóe, nhưng lại tỏ vẻ không để ý nói:” có lẽ là ông ấy muốn đi dạo đâu đó, Hà Lão cũng cần có khoảng thời gian của mình, không nên quấy rầy ông ta.” Nói xong liền lấy đũa gắp một con tôm thật to, sau đó dùng tay thật cẩn thận lột vỏ, đưa đến bên miệng Du Tử Khâm.
Mĩ thực tới miệng, Du Tử Khâm nào còn để ý đến Hà lão. Há miệng cắn lấy con tôm, trong lúc lơ đãng liếm lấy ngón tay của Sở Hiên làm cho hắn run lên một chút, đôi mắt lóe lóe, sau đó lại cười thật dịu dàng tiếp tục bóc vỏ con khác đút cho Du Tử Khâm, chốc chốc lại thuận tay lau khóe miệng của nàng, nhân lúc không ai để ý, đưa ngón tay đến bên môi, liếm một chút, hương vị … thật ngon.
Một lúc sau
Du Tử Khâm:” Tiểu Hiên!”
Sở Hiên: Ừm!
Du Tử Khâm: Cô ăn hết nổi rồi, con làm ơn đừng đút nữa T.T
Sở Hiên:…Chương 21

Lại mấy ngày nữa trôi qua, số người đến Đào Hoa thôn ngày một tăng, ai cũng muốn tìm hiểu tung tích của đứa trẻ 10 năm về trước. Hành động của những người đó cũng bắt đầu gây chú ý đến các thôn dân. Mọi người truyền miệng nhau rằng 10 năm trước, một nhà đại ph đại quý đã làm lạc mất cháu đích tôn của mình ở Đào Hoa thôn, bây giờ đang dốc sức đi tìm người về để kế nghiệp. Ai có thể tìm được người hay biết một ít thông tin, thì sẽ được người nhà đó trọng thưởng, thậm chí có thể không lo ăn mặc suốt đời. Cũng bởi vì thế, mọi người bắt đầu nhao nhao điều tra, 10 năm trước liệu có đứa bé nào lạc đến đây không, hay 10 năm trước có chuyện gì kì lạ, đáng chú ý.
Phản ứng của người dân cũng đã khiến cho Du Tử Khâm nhận thấy được, nàng lập tức nghĩ ngay đến Sở Hiên, 10 năm trước, đứa trẻ lạc ở Đào Hoa thôn, ngoài Sở Hiên thì còn có thể là ai khác. Rõ ràng người mà đám người kia muốn tìm là SỞ Hiên của nàng.
Du TỬ Khâm đầy vẻ lo lắng nói ra phán đoán của mình cho SỞ Hiên nghe, nhưng không thấy sự kinh ngạc như dự kiến, chỉ thấy SỞ Hiên khẽ mỉm cười trấn an, đưa tay vuốt tóc nàng nói:
- “ Không sao, ta phái ám vệ đến bảo vệ chúng ta, sẽ không có chuyện gì đâu.”
Nghe Sở Hiên nói vậy, DU Tử Khâm ngạc nhiên hỏi:” VẬy là con đã biết rừ trước sao?”
Thấy SỞ Hiên gật đầu thừa nhận, Du Tử Khâm như chợt nghĩ đến cái gì, hỏi:” Việc này bắt đầu bao lâu rồi.?”
Thấy Du Tử Khâm không có giận chuyện mình giấu diếm nàng, Sở Hiên thoáng thở phào, dù cho động cơ giấu diếm là vì không muốn nàng lo lắng, nhưng Sở Hiên cũng sợ nàng giận hắn, bây giờ thấy trên mặt nàng ngoài lo lắng thì không còn gì khác, hắn cũng yên tâm. Muốn giấu nàng vì không muốn nàng lo lắng, nhưng nếu nàng đã biết thì hắn sẽ không giấu nữa:
- “ SỰ việc đã diễn ra khoảng hai tháng rồi, hơn nữa tất cả bọn họ đều là người có lien quan đến triều đình.”
Sau đó SỞ Hiên từ từ nói hết cho DU Tử Khâm nghe về những gì mà hắn đã điều tra được trong khoảng thời gian qua, khi nói vẫn luôn quan sát vẻ mặt của nàng, sợ nó có biến hóa gì.
Thật ra thì Sở Hiên đây là đang lo xa. Du Tử Khâm là người cực bao che khuyết điểm, chỉ cần là người nàng nhận định, thì tất cả những gì của người đó đều tốt đẹp. Nàng biết Sở Hiên chỉ vì tốt cho nàng, nên nàng sẽ không làm gì khiến SỞ Hiên tổn thương. Giả định như có một ngày, vì nàng mà Sở Hiên làm những điều thương hại tới người vô tội, nàng cũng sẽ không vì những người đó mà trách móc hắn, có lẽ nàng sẽ khổ sở một chút,nhưng sẽ không vì những người ngoài mà chất vần Sở Hiên, bởi vì tất cả những điều đó đều là vì nàng.
( Viết đoạn này vì bức xúc với mấy nàng nc trong suốt ngày cứ tỏ vẻ thánh mẫu, vì những người khác mà mắng nam chính là độc ác, biến thái vv khiến mấy anh ấy đau khổ, trong khi anh ấy làm những điều điên cuồng đó chỉ vì yêu nc, muốn có được nc trong một số tác phẩm, anti mấy bà đó, sống trong phước mà không biết hưởng.)
Sau khi nghe Sở Hiên nói đến đoạn tên đạo sĩ nói gì đó với hoàng đế, cả hai đều tỏ ra tiếc nuối, nếu như có thể nghe thấy được cả hai người nói chuyện gì thì hay rồi, như vậy sẽ có thể biết được mục đích của việc lần này là gì mà đối phó.
Du Tử Khâm nghe nói Sở Hiên đã cho người an bày nội gián bên trong thì thoáng có chút hy vọng , Sở Hiên nhìn vẻ mặt nàng lập tức biết nàng đang nghĩ gì, không hề khách khí nói:
- “ Ám vệ chỉ mới sắp xếp vào mà thôi, không thể nhanh như vậy trà trộn vào những nơi mật của hoàng cung, ít nhất cũng phải đợi họ điều tra nắm rõ tình hình.”
Nghe Sở Hiên nói vậy, Du Tử Khâm lập tức như bong bóng xì hơi, bộ dạng ỉu xìu khiến SỞ Hiên nhìn mà buồn cười, giang tay ôm Du Tử Khâm vào lòng như muốn an ủi, thực chất là lợi dụng mọi cơ hội có thể để ăn đậu hủ của nàng.
Ôm thân hình mềm mại trong ngực, Sở hiên cảm thấy thật thỏa mãn, mọi căng thẳng của mấy ngày nay đều như tan biến, tham lam hít vào hương thơm trên tóc DU Tử Khâm, tay lại siết chặt thêm một phần.
Dù chỉ mới 15 nhưng Sở Hiên đã cao hơn Du Tử Khâm một cái đầu, nàng hiện tại cao vừa tới cằm Sở Hiên, nãy giờ lo suy nghĩ , không hề để ý tư thế của hai người, nên khi DU Tử Khâm bất thình lình ngẩng đầu lên, đôi môi đã vô tình chạm vào cằm của SỞ Hiên làm cả hai thoáng ngẩng ra.
Du Tử Khâm cảm thấy rất lạ, lúc nãy, khi môi nàng chạm vào cằm SỞ Hiên, trong lòng bổng dâng lên một cảm giác rất khó tả, mặc dù không biết là tại sao,nhưng tình huống hiện tại không cho phép DU TỬ Khâm nghĩ nhiều về điều này:
- “ Cô đã có cách có thể nghe được bọn họ nói gì.”
Vẫn còn đắm chìm trong cảm giác vừa rồi, Sở Hiên hơi thất thần một chút, sau đó bị tiếng nói của Du Tử Khâm khiến cho hoàn hồn, nhưng trong đầu lại cứ nghĩ tới cảm giác khi đôi môi mềm mại của nàng chạm vào cằm hắn, biết thế lúc mãy nên cúi thấp xuống một chút, vậy thì môi của nàng chạm vào sẽ là môi hắn.
-“ Nha. Cách gì.” - dùng giọng điệu làm ra vẻ như không để ý chuyện vừa nãy.
-“ Con không nhớ sao, cô có thể nhìn thấy mọi việc đang xảy ra qua gương, đó là năng lực kì diệu của cô, ta có thể dùng nó để quan sát hoàng đế.” – Du Tử Khâm hào , năng lực này lâu rồi nàng đã không sử dụng, xém chút là quên mất nó.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.