-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Thứ Hai, 7 tháng 12, 2015

VÕ ĐỘNG THIÊN HÀ Chương 4: Trùng huyệt điểm tinh.

Vào ban đêm, trời xanh không mây, tinh quang ánh sáng rực rỡ.

Vẫn là gian phòng rách nát trước kia, không có bất cứ biến hóa gì, duy nhất lớp giấy dầu trên cửa sổ đã hoàn toàn bị xé đi, có thể làm cho tinh quang buổi tối chiếu vào trong phòng.

Dưới tinh quang, Vân Thiên Hà khoanh chân tĩnh tọa, mắt nhìn mũi, lỗ mũi nhìn tâm, lặng yên quan tưởng Vô Tượng Tinh Kinh, trong quá trình tu luyện bộ công pháp này nhắc tới vài điểm quan trọng, Vân Thiên Hà đều cẩn thận tuân theo, hô hấp bằng phẳng, tâm tình bình hòa, dưới tinh không, từng sợi từng sợi tinh thần lực không thể nào nhìn thấy bằng mắt thường nhưng có thể cảm giác được, dần dần dung nhập vào trong cơ thể chính mình.

Hiện tại Vân Thiên Hà đã tu luyện tới giai đoạn chính giữa của Vô Lượng Tinh Kinh, công pháp Tinh Thần Quyết.

Tu luyện Tinh Thần Quyến cần tiền đề là trong cơ thể đã hình thành dòng chảy “huyết tinh khí” không ngừng lưu chuyển, cũng chính là “thai nguyên tinh khí” lúc ban đầu Vân Thiên Hà lợi dụng dẫn dắt trong cơ thể hình thành nên vòng xoáy tại bụng dưới, lấy nơi đó làm hạch tâm hấp dẫn máu huyết khí toàn thân cộng hưởng, chuyển hóa thành “huyết tinh” tinh thuần nhất.

Thông qua hơn sáu tháng liên tục tích lũy bổ sung, Vân Thiên Hà đã tích lũy được khá nhiều “huyết tinh khí” tinh thuần, bắt đầu chuyển sang bước tu luyện thứ hai, tu luyện Tinh Thần Quyết, lợi dụng chư thiên tinh thần lực, thông qua thu nạp dung nhập vào trong kinh mạch thân thể của chính mình, sau đó vận chuyển tới “hạ đan điền” tại bụng dưới, để thu nạp được tinh thần lực và huyết tinh trong đan điền tương hỗ dung hợp, hình thanh nên một loại “tinh khí” nguyên thủy nhất.

Tu luyện Tinh Thần Quyết thông qua tinh thần lực bổ sung tẩm bổ tinh khí trong cơ thể, hoàn toàn không giống lúc ban đầu chuyển hóa một bộ phận huyết khí của cơ thể tạo ra hiện tượng không tốt như mê muội, buồn ngủ, đói khát…Trải qua một đoạn thời gian tu luyện chăm chỉ, Vân Thiên Hà hiện tại có thể cả ngày chỉ cần ăn một bát cơm nhỏ cũng được.

Chỉ là lượng tinh khí tồn trữ trong đan điền không phải là hồ nước mãi mãi không bao giờ cạn, nếu không bổ xung thì sớm muộn gì cũng sẽ có ngày xói mòn khô cạn, muốn sử dụng lại lực lượng chứa nhiều sinh mệnh lực, có nhiều hoạt tính, nhất định phải để nó hoạt động liên tục, phải để nó càng không ngừng chảy xuôi không bao giờ dừng, trong quá trình tuần hoàn dần dần từ một hồ nước nhỏ biến thành hồ nước lớn hơn, cuối cùng biến thành cả đại dương mênh mông vô tận.

Vì vậy bước đi đầu tiên chính là bước đi quan trọng nhất, chính là làm cho tinh khí có thể hình thành nên con đường vận hành hoàn mỹ nhất, thông qua con đường vận hành này quá quan trảm tướng, cũng chính là không ngừng đả thông kinh mạch huyệt khiếu, cuối cùng tất cả các phân nhánh thành lập nên một bộ lộ tuyến chu thiên tuần hoàn, dần dần tăng lên “công lực” của bản thân, cứ như vậy mới là trọn bộ công pháp tu luyện Tinh Thần Quyết.

Trong đó lộ tuyến vận hành kinh mạch huyệt khiếu quan trọng nhất cần phải dùng đến cuộn tranh mà kiếp trước gia gia Vân Thiên Hà nhắc hắn cẩn thận bảo tồn, trên cuộn tranh có đánh dấu các kinh mạch huyệt khiếu trên cơ thể vô cùng chính xác, còn có một bức tinh vị đồ, nó đã khắc sâu trong ký ức của hắn, hiện tại tu luyện Tinh Thần Quyết, dẫn đạo tinh khí qua các con đường khác nhau, chính là dựa theo chỉ dẫn chính xác của tinh vị đồ trên cuốn tranh đã đánh dấu.

Từng sợi từng sợi tinh thần lực giống như sương mù giống như sợi tơ không ngừng từ trong bóng tối tuôn ra, không ngừng dung nhập vào trong đan điền cơ thể của Vân Thiên Hà. Trong nửa năm qua, hắn đã bổ dưỡng hình thành rất nhiều tinh khí, dòng khí xoáy đã lớn mạnh hơn trước khá nhiều.

Hiện tại trong cơ thể, vị trí đan điền, chỉ cần Vân Thiên Hà hơi chút vận khí thông qua là có thể hoàn toàn cảm thụ được cỗ tinh khí tinh thuần, giống như là sương mù ngưng kết hình thành nên bọt nước, làm cho đan điền bụng dưới luôn có một cỗ cảm giác mát lạnh sảng khoái vô cùng.

Lúc cảm thụ được cỗ tinh khí thanh lương kia, đồng thời trong óc lại dần hiện ra bộ hình ảnh kinh mạch huyệt khiếu thân thể con người và đối ứng hình ảnh tinh vị đường đi tinh khí. Vân Thiên Hà từng thông qua quan tưởng bộ phó tinh bị đồ kia, sau đó thúc đẩy tinh khí từ đan điền xuất phát, dọc theo vị trí bắt đầu của lộ tuyến tinh vị, chậm rãi hướng về phía kinh mạch huyệt khiếu đầu tiên đẩy mạnh.

Tại thời điểm tinh khí theo lộ tuyến cố định vận hành, sẽ có một một cỗ đau đớn giống như muốn xé rách thân thể con người mãnh liệt truyền tới, điều này thực giống như một câu ngụ ngôn, trên đời vốn không có đường, đi nhiều lần thì thành đường mà thôi.

Thường thường quá trình sáng tạo đều luôn tràn ngập gian nguy và thống khổ, trong con đường tu luyện cũng không ngoại lệ, Vân Thiên Hà để tinh khí thong thả vận hành trong một đoạn thời gian ngắn sẽ bị lực cản trở cực đại, mà muốn phá tan tầng cản trở kia, nhất định phải kiên trì, cũng không dừng cái cảm giác đau đớn khi mới khai thác này, cứ như vậy trải qua một quá trình cực khổ luân hồi dài dằng dặc.

Đau đớn sẽ làm cho người ta kiên trì tới thời điểm cực hạn, nghĩ chết lặng, đau đớn tới mức tận cùng, sẽ làm cho ý thức dần dần trở nên không rõ ràng, nhưng không thể dừng lại, có thể làm duy nhất là kiên trì.

Khoảng chừng ba thời thần sau…

Vân Thiên Hà tại quá trình vận hành khai thác thoạt nhìn cực kỳ bé nhỏ, có có mấy phần nghìn thước mà thôi, thế nhưng đây là trong quá tình nỗ lực vô cùng lớn, vượt qua gian nan và thống khổ mới khai thác ra được.

Đau đớn trôi qua, còn muốn tiếp tục xông về phía trước nhưng tinh khí đã không thể động đậy được nữa rồi, Vân Thiên Hà cảm giác được trên quá trình vận hành tinh khí, gặp phải trở ngại, điều này giống như bức tường, kỳ thực tại Vô Lượng Tinh Kinh đã chú giải nhắc tới, đó chính là một chỗ huyệt khiếu cần Vân Thiên Hà đả thông, mà trên tinh vị đồ chú giải, vị trí huyệt khiếu này cũng chỉ bất quá là một khỏa “tinh” đầu tiên cần thắp sáng trong nhất nhiều “tinh” khác của đệ nhất tinh vực.

Vượt qua được khỏa “tinh” này, nhất định phải muốn một tiếng trống làm tinh thần thêm hăng hái, Vân Thiên Hà tự nhận nửa năm qua tích lũy khá nhiều tinh khí, hẳn là hoàn toàn có thể phá tan huyệt khiếu, vì vậy hắn không chút do dự, thu nhiếp tâm thần, dẫn đạo toàn bộ tinh khí trong đan điền dọc theo con đường mà hắn đã mở ra, giống như cơn sóng lớn trùng kích vào vị trí huyệt khiếu này.

Ầm…

Thời điểm trùng kích lần đầu tiên, trong đầu Vân Thiên Hà có cảm giác mê muội, theo rất nhiều tinh khí hướng về phía huyệt khiếu trùng kích, dẫn tới huyết khí xung quanh bắt đầu bốc lên không ngừng, cũng đồng thời có một cỗ đau nhức sâu trong cốt tủy truyền tới, tinh khí đẩy mạnh trùng kích, đang không ngừng tiêu hao, nhưng mà chỗ huyệt khiếu thực giống như một pháo đài kiên cố, chỉ bị công phá một góc nho nhỏ.

Lần đầu tiên trùng kích, tinh khí lấy một loại tốc độ vô cùng kinh người tiêu hao, Vân Thiên Hà không muốn thất bại, sử dụng nửa năm tinh khí hóa thành công dã tràng, lúc này hai mắt của hắn đỏ bừng, cắn chặt hàm răng, sau khi buông tha tất cả lo lắng, điên cuồng ngưng tụ tất cả tinh khí, dẫn đạo chúng không quan tâm đến gì hết, lần thứ hai nhắm về phía pháo đài kia.

Bất quá tại Vân Thiên Hà vô thức tiến vào cảnh giới kỳ diệu “vô tương tri phản” này, mặt ngoài thân thể của hắn đột nhiên có một cỗ quang mang mơ hồ tỏa ra, tinh thần lực khắp bầu trời lấy tinh khí trong cơ thể của hắn dẫn đạo, tựa hồ cũng bắt đầu sống nhảy lên, điên cuồng hướng về phía thân thể của hắn vọt tới, bồi dưỡng lại dòng chảy tinh khí đã sắp khô cạn kia, lại có lượng tinh khí lớn mạnh hơn trước đó tới mấy lần hình thành, trợ giúp như vậy giống như đại quân mạnh mẽ, mang theo khí thế bàng bạc hướng về phía pháo đài đã có chút hư hỏng kia.

Ầm…

Lần này, thân thể Vân Thiên Hà mạnh mẽ chấn động, dưới tình huống được viện quân trợ giúp, pháo đài kiên cố kia rốt cuộc cũng bị phá thông, lượng tinh khí còn lại sau khi phá thành giống như binh sĩ, điên cuồng hướng về phía bên trong huyết khiếu, rất nhanh chiếm đóng toàn bộ huyệt khiếu, thuận lợi đốt sáng vận hành lên khỏa “tinh” đầu tiên, thông qua lần thứ hai tiêu hao tinh khí, đại quân một đường tiến lên, thế như chẻ tre, chặt tiếp vào huyệt khiếu thứ hai, thứ ba…

Tiếp theo Vân Thiên Hà muốn tiếp tục đi trước, trùng kính thắp sáng khỏa “tinh” thứ mười, thế nhưng đáng tiếc lượng tinh khí còn lại đã không thể nào chống đỡ được trùng kích huyệt khiếu thứ mười, cũng chỉ đành thu thế điều chỉnh, củng cố và bồi dưỡng những nơi tinh khí trùng kích vượt qua, khơi thông con đường vận hành từ đan điền tới khỏa “tinh thứ chín trong lộ tuyến kinh mạch.

Lại trải qua một đoạn thời gian rất lâu, khi nơi này được khơi thông, có điểm, đã có con đường vận chuyển tinh khí, Vân Thiên Hà tự nhiên có thể vận chuyển ổn định, không còn cản trở, hắn rốt cuộc mở mắt. Chỉ là thời khắc hắn mở mắt ra, đột nhiên trong đầu hiện lên một bức đồ án, đồ án này mang theo một ít điểm sáng kỳ dị.

Vân Thiên Hà thu công, nhìn sắc trời bên ngoài, một lúc nữa là trời sáng rõ, tuy rằng tu luyện tròn một đêm, thế nhưng Vân Thiên Hà có thể cảm giác được chỗ tốt lớn lao khi đả thông được chín huyệt khiếu mang lại, đó chính là trạng thái tinh thần tăng lên so với trước kia rất nhiều, hắn không còn ủ rũ, cả người tràn ngập cảm giác lực lượng, thị giác, thính giác đều có biên độ đề cao cực lớn.

Xuống giường, hoạt động thân thể một chút ngay trong gian phòng chật hẹp, tu luyện từ kiếp trước mang tới, vẫn còn trong ký ức công phu võ học hiện tại, nửa năm qua hắn không tiếp xúc với phương pháp tu luyện võ đạo thế giới này, cơ bản đều luyện tập tinh hoa võ học mà kiếp trước hắn tổng kết ra.

Tục ngữ nói, trong luyện một hơi thở, ngoài luyện gân cốt da.

Hôm nay Vân Thiên Hà có công pháp Vô Lượng Tinh Kinh vô cùng thần kỳ phụ trợ hữu hiệu, khi luyện tập võ thuật ngoại công, rõ ràng cảm giác được cường độ lực lượng tăng thêm, tính mẫn tiệp và linh hoạt cũng đề cao không ít.

Ầm!

Vân Thiên Hà một lần hoàn thành Phá Thiên Quyền Pháp, lại đơn giản nổi lên một chút, khom thắt lưng đánh một quyền vào phiến đá dưới mặt đất, lập tức để lại trên phiến đế một quyền ấn sâu chừng ngón tay út, mà bên cạnh quyền ấn kia, còn có khá nhiều quyền ấn khác với độ sâu không giống nhau, không cần bàn cãi, quyền ấn ngày hôm nay so với trước kia là quyền ấn có độ sâu lớn nhất.

Kết quả thí nghiệm này làm cho Vân Thiên Hà phi thường thỏa mãn, nói rõ tiến bộ trong nửa năm qua, kinh lực của hắn một lần nữa tăng thêm.

Từ khi thương thế hoàn toàn lành lặn, có thể tự do hoạt động tới nay, mấy tháng liền hắn liên tục luyện tập Vô Tượng Tinh Kinh, mà ban ngày tu luyện ngoại công, sau đó chờ ăn cơm, cuối cùng là ngủ, sau ngọ lại luyện công và ăn cơm, ăn xong cơm tối tiếp tục tu luyện Vô Lượng Tinh Kinh, có thể nói nửa năm qua hắn đều trải qua trong cuộc sống tu luyện.

Vân Thiên Hà đến thế giới này lần đầu tiên đã bị cấm đoán, đã trải qua nửa năm, nhưng hắn đối với thế giới này vẫn như cũ, không có bao nhiêu hiểu biết.

Tuy rằng bình thường An bá vẫn tới đưa cơm cho hắn, thế nhưng An bá tựa hồ không muốn nói với hắn chuyện bên ngoài, rất yên lặng, không muốn nói nhiều hơn một câu, sau một thời gian, hắn cũng đã hoàn toàn quen với loại trầm mặc này của An bá.

Chỉ là trong thời gian này, mẫu thân Vân Thị của hắn, chỉ được đến thăm hắn sáu lần, tương đương với mỗi tháng một lần, mà mỗi lần tới thăm hắn đều có người đi theo giám sát, chỉ cho hắn thời gian một canh giờ, sau đó ngay lúc Vân Thị còn lưu luyến khóc lóc không thôi, bị mạnh mẽ lôi đi.

Vân Thiên Hà tuy rằng mới chỉ gặp mặt qua người mẫu thân này sáu lần, thế nhưng trong lúc tiếp xúc hắn có thể cảm nhận được, nàng là một nữ nhân thiện lương, nhu nhược và vô cùng thương cảm, cũng là người mẫu thân đáng để hắn dốc hết sức mình hiếu thuận và bảo vệ. Chỉ gặp mặt sáu lần cũng đủ cho hắn cảm nhận được tình thương vĩ đại của người mẹ, hắn đã tiếp nhận người mẫu thân này rồi.

Nhưng mà, ngày hôm nay còn chưa tới thời gian đưa cơm, cửa phòng đã bị mở ra.

Lần này người vào không phải là An bá, mà là Đồ Chính Lâm, người Vân Thiên Hà từng thấy qua một lần, hắn tàn bạo trừng mắt nhìn Vân Thiên Hà nói:

– Tiểu tử, lần này tính ngươi gặp may mắn, hiện tại theo ta đi ra ngoài, gia chủ lập tức muốn gặp ngươi!

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.