-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2015

SẾP, DÈ DẶT MỘT CHÚT Q.1 - Chương 2: Giội rượu

SẾP, DÈ DẶT MỘT CHÚT
Q.1 - Chương 2: Giội rượu

"Phịch" mặc dù kịp thời điều chỉnh thân hình, nhưng chân bị váy dài quấn lại, giày cao gót ười tấc dưới chân khiến cô mất trọng tâm, ngã mạnh xuống đất.
"Thật xin lỗi, tiểu thư, cô không sao chứ." Người đàn ông cao lớn lập tức cúi người, áy náy hỏi.
"Không sao." Không có nắm lấy cánh tay của người đàn ông chìa tới, Thẩm Tòng Thiện vịn tường vừa muốn đứng lên, đột nhiên cảm thấy mắt cá chân đau nhói.
"Ối." Đau nhức khiến cô thiếu chút nữa lại ngã xuống, người đàn ông thấy thế, kịp thời giữ cô lại.
"Tôi thấy là sái chân rồi." Tề Danh Dương vội vàng đỡ lấy cô, ánh mắt rơi ở trên mắt cá chân và động tác vô cùng mất tự nhiên của cô.
"Không sao." Thẩm Tòng Thiện âm thầm kéo ra khoảng cách với anh ta, chút đau nhức này cô còn có thể chịu được.
"Tiểu Thư, cô thật sự không sao chứ?" Tề Danh Dương không xác định mà dò hỏi.
"Thật sự." Thẩm Tòng Thiện ngẩng đầu cười cười với anh ta, cô cũng không muốn phức tạp thêm.
"Cô muốn đi đâu, tôi đưa cô đi." Thấy cô kiên trì, Tề Danh Dương cũng không tiện nói thêm cái gì.
"Tôi thật sự không sao, tiên sinh, anh đi trước đi, tôi còn đi được." Thẩm Tòng Thiện lễ phép từ chối, đối với anh chàng đẹp trai nói dông dài này đã không còn kiên nhẫn, cô phải nhanh chóng tìm được Thẩm Tòng Như, nếu như cô ấy thật sự đã xảy ra chuyện gì đó, cô làm sao trở về ăn nói với cậu.
"Danh Dương, sao nhận điện thoại lâu vậy." Lúc này, cánh cửa phòng bên cạnh mở ra, một người đàn ông cao lớn đẹp trai khác đi ra.
"Thì ra là có người đẹp đi cùng, khó trách không muốn đi vào." Ánh mắt của Đường Tuấn di chuyển ở giữa hai người, cười mập mờ trêu chọc nói.
"Tôi không cẩn thận đụng phải vị tiểu thư này." Tề Danh Dương mở miệng giải thích.
Sắc mặt Thẩm Tòng Thiện đột nhiên thay đổi, cô đẩy Tề Danh Dương bên cạnh ra, xông về phía Đường Tuấn.
Hai người đều sửng sốt, không đợi bọn họ phản ứng, Thẩm Tòng Thiện xông vào căn phòng như một cơn gió lốc, xông thẳng tới vị trí trung tâm nhất.
Tất cả trai lẫn gái bên trong phòng đồng loạt nhìn về phía cửa, không đợi mọi người hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì, Thẩm Tòng Thiện đã vọt tới giữa phòng, không nói hai lời kéo cô gái đang nâng ly kính rượu Hàn Dập Hạo, khẽ quát nói: "Đi!"
"Buông tôi ra." Cô gái bị kéo có mái tóc dài gợn sóng xinh đẹp, dáng người có lồi có lõm, mặc chiếc váy màu đỏ tía càng làm tôn lên sự tinh tế của cô, cổ chữ V cực thấp làm cho hai bầu ngực kiêu ngạo của cô thêm sinh động, cộng với gương mặt trang điểm tươi sáng này, thật có thể nói là tuyệt đẹp. Cô hất tay Thẩm Tòng Thiện ra, vẻ mặt cũng là tức giận.
"Hôm nay mày là tự mình đi theo chị, hay là để chị trói mày về gặp cậu." Đứng trên giày cao gót, khiến mắt cá chân của Thẩm Tòng Thiện đau hơn, cô nhìn chằm chằm vào Thẩm Tòng Như, lạnh lùng ném cho cô ấy hai sự lựa chọn.
Đúng vậy, người cô muốn tìm chính là cô em gái trước mắt này, nếu không phải là hôm nay cậu gọi điện thoại cho cô, cô còn không biết Thẩm Tòng Như lại ở chỗ này làm "Công chúa", cô đã hứa với cậu là phải mang Thẩm Tòng Như hoàn toàn không bị tổn hại gì trở về, cho nên mới nghĩ cách tìm cách lẻn vào.
"Buồn cười, tôi làm cái gì thì mắc mớ gì tới chị, tôi khuyên chị nhanh rời khỏi, để tránh cho bị người ta ném ra ngoài." Bị Thẩm Tòng Thiện ầm ĩ thế này, Thẩm Tòng Như chỉ cảm thấy mất hết thể diện, vốn là không có thiện cảm với người chị bà con này, bây giờ lại càng vô cùng chán ghét.
Nhìn xem màn kịch hay hồi lâu, người hơi có chút đầu óc cũng hiểu được là xảy ra chuyện gì, Đường Tuấn quan sát Thẩm Tòng Thiện, mặc dù hiếu kỳ cô là làm thế nào lẻn vào, nhưng ở đây là địa bàn của anh, anh chắc chắn là sẽ không mặc cho cô gây chuyện.
"Tiểu Thư, tôi không biết là cô vào bằng cách nào, nhưng rõ ràng cô không phải là thành viên ở đây, mời cô đi cho." Đường Tuấn lạnh lùng hạ lệnh đuổi khách.
Thẩm Tòng Thiện không thèm để ý tới anh ta, lại hỏi Thẩm Tòng Như lần nữa: "Đi hay là không đi?"
"Không đi." Thẩm Tòng Như cứng cổ đáp, cô biết bản lĩnh của Thẩm Tòng Thiện, cũng nhìn ra được sự tức giận trong mắt của cô ấy, nhưng có chỗ dựa là Đường Tuấn, giọng nói của cô cũng táo bạo hơn.
Thẩm Tòng Thiện cũng không nói nhảm, ra tay nhanh chóng chế trụ lấy cổ tay của Thẩm Tòng Như, kéo cô ấy ra ngoài.
"Thả tôi ra! Thẩm Tòng Thiện!" Không chịu được sự lôi kéo như thế, Thẩm Tòng Như tức giận đến giậm chân, tuy nhiên, cánh tay kia của cô đột nhiên lại bị người khác kéo lại.
"Bổn thiếu nói có thể đi sao?" Giọng nói trầm thấp từ tình từ từ vang lên, khiến cho trong phòng lập tức trở nên yên tĩnh hơn.
Lúc này, Thẩm Tòng Thiện mới chú ý tới người đàn ông bên cạnh Thẩm Tòng Như, đôi mắt hạnh xinh đẹp hơi nheo lại.
Lông mày tà phi nhập tấn[1], sống mũi cao thẳng, môi mỏng đỏ hồng hơi mím, hình dáng đường cong hoàn mỹ, hệt như tác phẩm tay kiệt xuất nhất của thiên thần, đôi mắt sâu giống như hồ cổ ngàn năm, lạnh lùng, nguy hiểm, khiến người ta chìm đắm.
[1] Chỉ lông mày hơi xếch vào trong tóc mai.
Diện mạo của anh lập thể thâm thúy hơn so với người phương Đông, cũng đẹp đẽ tinh tế hơn so với người bình thường, nhưng toát lên sự áp bức và khí phách giống như sư tử vậy.
Lúc này đứng ở giữa ánh sáng bên trong phòng, làm cả người anh càng thêm lóa mắt đến không thể nhìn thẳng.
Thẩm Tòng Thiện cũng không phải kinh ngạc với sự đẹp đẽ của người đàn ông, cô nhìn chằm chằm chính là anh giữ chặt bàn tay của Thẩm Tòng Như.
"Buông tay." Cô nhíu mày, lạnh lùng mở miệng.
"Tiểu thư, cô gây sự nữa, tôi đành phải gọi bảo vệ tới đây dẫn cô ra ngoài." Đường Tuấn uy hiếp nói, anh cũng không thích làm khó phụ nữ, nhưng nếu là cô quá phận, anh tuyệt đối sẽ khiến cô không chịu nổi mà chạy.
"Tùy." Thẩm Tòng Thiện rút lấy thẻ cảnh sát trên người ra, mở miệng nói: "Bây giờ tôi nghi ngờ ở đây đang có hành vi giao dịch bất chính, căn cứ vào《Điều lệ xử phạt quản lý trị an của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa》, tôi có quyền dẫn đương sự về cục cảnh sát xử lý, tiên sinh, anh không hợp tác, tôi có thể kiện anh gây cản trở công vụ."
"Cảnh sát?" Hàn Dập Hạo hừ mũi phát một tiếng cười nhạo, sở dĩ anh ra tay ngăn cản, cũng không phải ngắm trúng Thẩm Tòng Thiện, chỉ là không coi anh ra gì mà muốn dẫn người đi, anh không đồng ý ai cũng đừng nghĩ lỗ mãng, "Cô đã nghi ngờ ở đây đang có giao dịch bất chính, đại khái có thể dẫn tất cả mọi người đi, tiểu cảnh sát, cô có lá gan này sao?"
"Đường nhị công tử, 'Cửu Cung' của cậu không phải là có 'Quyền được miễn' sao, sao hôm nay còn bị đồng chí nữ cảnh sát xinh đẹp lục soát vặn hỏi vậy?" Câu Tử Minh ôm lấy người đẹp bên cạnh, cười nhạo nói.
Sắc mặt của Đường Tuấn cũng đã thay đổi, anh đang muốn đi tới phía Thẩm Tòng Thiện không thức thời, lại bị Tề Danh Dương ngăn lại.
"Cô đã nghĩ rằng tôi làm khách làng chơi, vậy tôi sẽ thành toàn cho cô." Bị Hàn Dập Hạo khiêu khích chọc giận, Thẩm Tòng Thiện bưng lấy ly rượu trên bàn, đột nhiên giội vào anh.
Thẩm Tòng Thiện ra tay mau lẹ, lại không hề báo trước, cho dù với tốc độ phản ứng của Hàn Dập Hạo, cũng không kịp né tránh, đã bị giội ột đầu một mặt.
"A!" Mọi người cùng hít một hơi khí lạnh, trong tích tắc, trong phòng yên tĩnh đến không nghe được bất kỳ âm thanh gì.
Chất lỏng màu đỏ tươi từ trên tóc nhỏ giọt xuống, giống như chảy xuống mấy khe rãnh khúc khuỷu trên tác phẩm điêu khắc hoàn mỹ bằng đá cẩm thạch, rơi vào trên áo sơ mi đen hiệu GUCCI anh đang mặc, để lại một vệt vết bẩn lớn nhìn thấy mà giật mình.
"Rầm!" Hàn Dập Hạo đột nhiên đứng lên, vóc người cao lớn ngang tàng khiến không gian bên trong phòng trong nháy mắt trở nên nhỏ hẹp, anh khom người nhìn vào Thẩm Tòng Thiện, tuy chưa giận tím mặt, nhưng bầu không khí được tỏa ra lại hoàn toàn thay đổi.
Có một giây, ánh sáng bên trong phòng ảm đạm xuống, đan xen với ánh sáng mờ tỏa chiếu ở phía sau anh, tạo thành một đôi cánh màu đen rất lớn như một sự biến hóa huyền ảo, làm cho Hàn Dập Hạo như là hóa thân của Satan, nguy hiểm và đáng sợ.

SẾP, DÈ DẶT MỘT CHÚT Q.1 - Chương 6: Gặp lại

SẾP, DÈ DẶT MỘT CHÚT
Q.1 - Chương 6: Gặp lại

Nửa tháng sau
Phía sau con hẻm của quán bar nào đó ở Tây Đường
"Bắt lấy bọn họ!" Đèn đường mờ tối, mấy người đàn ông ở trần tay cầm mã tấu, mặt mũi tràn đầy sát khí đuổi theo hai cô gái tay không tấc sắt ở phía trước, tình thế nguy hiểm đáng sợ.
"Cô chạy mau, đi báo cảnh sát!" Mắt thấy khoảng cách của hai bên càng lúc càng gần, mà các cô mang giày cao gót căn bản không thể chạy thắng người phía sau, Thẩm Tòng Thiện đột nhiên ngừng lại, cô vừa lớn tiếng dặn dò cô gái bên cạnh, vừa dùng sức phá đổ đồ vật linh tinh chất đống ở ven đường về phía sau, để cho cô gái có thời gian chạy trốn.
Nhiệm vụ của lần này khác với trước kia, là một nữ cảnh sát với khuôn mặt lạ hoắc và thân thủ không tệ duy nhất của khu vực cảnh sát ở Tây Đường, Thẩm Tòng Thiện vừa được điều tới đây, liền bị phái đến bên cạnh Lysa-- người tình của trùm xã hội đen ở Tây Đường. Trước mắt, cảnh sát đã nắm giữ được chứng cứ phạm tội, đủ để đưa ông trùm xã hội đen của nhóm bè đảng ngầm này ra công lý, hiện tại chỉ chờ nhận được mạng lưới hành động cuối cùng, mà nhiệm vụ của Thẩm Tòng Thiện chính là, ở trước lúc cảnh sát chính thức lập án khởi tố tên trùm xã hội đen này, phải bảo vệ an toàn cho nhân chứng tố cáo đối phương là Lysa, không để cho đối phương phát hiện ra dấu vết.
Vậy mà, không biết sai ở khâu nào, mấy tiếng trước, ông trùm xã hội đen này đã nhận được phong thanh, ông ta không chỉ mua chuộc "Đầu rắn" bằng số tiền lớn để trốn khỏi thành phố A, trước khi đi còn ra lệnh giết chết nhân tình và cảnh sát nằm vùng, cắt thành tám mảnh.
Vừa rồi ở trong quán rượu, may nhờ Thẩm Tòng Thiện kịp thời nhận ra khác thường, kiếm cớ kéo Lysa rời đi, nếu không thì các cô sớm đã bị chém chết ở trong nhà vệ sinh rồi.
"Rầm!" Người truy sát bị một số đồ vật đổ ập xuống, đội hình hỗn loạn, không đợi bọn họ thoát khỏi đống hỗn độn đó, người dẫn đầu đã bị một đôi chân thon dài đá bay, con dao trong tay cũng bị văng lên khoảng không.
Cùng lúc đó, Thẩm Tòng Thiện nhảy bật lên, tay không dao, bắt được con dao dài rơi xuống.
"Chém chết cô ta!" Thấy tình cảnh này, bọn côn đồ lại càng thẹn quá hóa giận, hét lên liền xông về phía Thẩm Tòng Thiện.
Số người của đối phương đông đảo, dáng vẻ kiêu căng và ngông cuồng, nhưng ngõ hẽm nhỏ hẹp, cũng bất lợi cho loại vũ khí như mã tấu phát huy, mặc dù chỉ có một mình Thẩm Tòng Thiện, nhưng dù sao cũng đã từng chịu sự huấn luyện quân sự chính quy của nhân viên cảnh vụ, dùng ưu thế không gian, với thân thủ của cô đủ để chống lại bọn ô hợp này.
Tuy nhiên, một loại cảm giác choáng váng lại không hề báo trước mà kéo tới, tầm mắt bắt đầu trở nên mơ hồ, thân thể cũng bắt đầu nóng lên, hơi sức dần dần mất đi.
"SHIT!" Trong nháy mắt, Thẩm Tòng Thiện ý thức được mình bị bỏ thuốc, không cần phải nói, nhất định là vừa rồi ở trong quán bar bị người ta động tay động chân rồi, nhưng bây giờ không phải là lúc nghĩ đến những chuyện này.
Thể lực của cô nhanh chóng giảm đi, không thể tiếp tục dây dưa với đối phương thêm nữa.
Nghĩ đến đây, cô dùng sức né tránh ánh dao đang bổ tới trước mặt, liều mạng đá một đá, đá trúng trên bụng trái của một người, nghe lá lách người nọ rạn nứt đau đớn ngã xuống đất, quằn quại mà kêu gào trên mặt đất.
Thừa dịp người phía sau bị ngăn cản một lúc, Thẩm Tòng Thiện ném vũ khí xuống, cướp đường chạy như điên.
Dùng hết tất cả sức lực chạy đến đầu đường, thể lực của Thẩm Tòng Thiện đã đến cực hạn, cô cắn đầu lưỡi, dùng đau đớn để giữ tỉnh táo ình, nhưng đến đoạn đường trống trải, cô căn bản là chạy không lại những người đuổi theo phía sau.
Thời gian bỗng như thả chậm gấp một vạn lần, mỗi một giây, nhiệt độ của trái tim đã hạ xuống mấy phần, hít thở cũng càng lúc càng nặng nề.
Đang lúc cô gần như tuyệt vọng, ở góc rẽ không xa phía trước lại đột nhiên rọi tới hai chùm ánh sáng.
Có chiếc xe chạy về phía này!
"Dừng xe!" Trong lòng mừng như điên, Thẩm Tòng Thiện vừa hô to, vừa lảo đảo chạy nhanh lên trước, liều lĩnh mà đứng ở giữa đường, giang hai tay ra, nhìn chiếc xe thể thao đang lao tới bằng tốc độ 180 km!
"Két--" Chiếc xe thể thao quả nhiên bị cô ép phải ngừng lại, tiếng ma sát vì thắng gấp xuyên vào màng nhỉ, Thẩm Tòng Thiện còn chưa kịp liếc mắt nhìn đầu xe cách mình chỉ có mười mấy cm, vội vàng xông tới mở cửa xe, lập tức ngồi lên.
"Lái xe, tôi là cảnh sát..." Cô liếc mắt nhìn bọn côn đồ đã đuổi tới ven đường, quay đầu giải thích với chủ xe, nhưng, lời còn chưa nói hết, lại miễn cưỡng nuốt trở vào.
"Là anh!" Cô khó có thể tin mà nhìn người trước mắt, dĩ nhiên là "Khách làng chơi" khốn kiếp gặp ở "Cửu Cung" vào nửa tháng trước.
"Là cô." Phản ứng của Hàn Dập Hạo lại bình tĩnh hơn nhiều, nhưng hiển nhiên anh cũng nhận ra Thẩm Tòng Thiện.
"Người đàn ba thối, lăn xuống đây cho ông!" Trong nháy mắt, tiếng mắng chửi tục tằn khiến Thẩm Tòng Thiện tỉnh lại sau sự kinh ngạc, cô lớn tiếng thúc giục: "Lái xe!"
Hàn Dập Hạo chỉ thản nhiên quét mắt liếc nhìn một đám người đang xúm lại xung quanh, từ biểu cảm của Thẩm Tòng Thiện và cách nói chuyện của đối phương, đại khái cũng đoán được tình hình trước mắt.
"Cạch!" Đạp chân ga, xe thể thao mui trần dáng thuôn đột nhiên tăng tốc, bỏ xa người phía sau ở phía sau đèn xi nhan xe.
Chuyển qua mấy đầu phố, xe lại đột nhiên ngừng lại.
"Xuống xe." Mặt anh không chút chút biểu cảm, trầm giọng mở miệng.
"Cô vẫn không nhúc nhích, "Tiên sinh, tôi muốn trưng dụng xe của anh, mời anh xuống xe."
Anh nghiêng đầu nhìn cô chằm chằm, lạnh lùng uy hiếp: "Nếu không xuống xe, bổn thiếu tự mình ném cô xuống."
Đối với nhân vật như Thẩm Tòng Thiện, bởi vì ấn tượng đêm đó vô cùng sâu sắc, cho nên đến bây giờ anh vẫn còn nhớ rõ chuyện anh bị cô giội rượu ở trước mặt mọi người, đêm nay gặp cô bị người đuổi giết, có thể để cho cô lên xe đã là hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi, không có nghĩ đến cô gái này còn dám được voi đòi tiên.
"Anh cũng nghe kỹ cho tôi, xe của anh, tôi muốn trưng dụng! Tôi sẽ không xuống." Hơi thở bất ổn, cả người không có sức, nhưng cô lại hét to hơn anh.
Thật ra thì bây giờ ở nơi này cũng không quá vắng vẻ, cho dù cô xuống xe, cũng sẽ không có nguy hiểm, nhưng bây giờ cô đang lo lắng cho an nguy của Lysa, vừa rồi ở trên xe, cô đã dùng điện thoại di động của Hàn Dập Hạo báo cảnh sát, nhưng điện thoại của Lysa lại vẫn không gọi được, cô nhất định phải đi tìm cô ấy.
Hàn Dập Hạo cũng lười nói nhảm với cô, anh tắt máy, rút chìa khóa, xuống xe, đi tới bên cửa xe bên kia, mở ra, không nói hai lời nắm lấy cổ tay của Thẩm Tòng Thiện, muốn kéo cô ra ngoài.
"Khốn kiếp, thả tôi ra!"
Sức lực của người đàn ông quá lớn, Thẩm Tòng Thiện lại bị bỏ thuốc, sức lực chênh lệch quá lớn, dưới cơn nóng giận, cô há miệng, cắn lấy cánh tay của Hàn Dập Hạo, giữ chặt không buông.
"Chết tiệt!" Anh cũng đã nổi giận, dùng sức hất cô ra, "Bốp" một tiếng, cái ót của Thẩm Tòng Thiện đụng vào trên tai lái.
Trong nháy mắt đầu óc trống rỗng, cô đau đến ngay cả sức nói chuyện cũng không có, nhưng mà lại theo bản năng nắm chặt lấy phía bên trong của cửa xe, không để cho anh kéo cô xuống.
"Cô gái này, có phải cô điên rồi hay không." Anh nhíu mày.
"Tôi muốn đi tìm người!" Cô nhìn anh, kiên định nói.
"Cô muốn đi chịu chết tôi sẽ không ngăn cản cô, nhưng bây giờ cút ra khỏi xe của tôi!" Vừa rồi cô gọi điện thoại thì anh đã nghe rõ hơn quá nữa, nhưng cho dù cô muốn làm cái gì, cũng đều không có một chút quan hệ gì với anh. Huống chi, đến bây giờ mà cô vẫn còn là cảnh sát, khiến anh có chút kinh ngạc, xem ra những người ở cục công an thành phố thật không có để anh vào trong mắt.
"Khốn kiếp, tôi muốn đi cứu người! Đưa chìa khóa cho tôi!" Thẩm Tòng Thiện giận đến mức chửi ầm lên, đá một đá về phía của anh, nhưng trong lúc tức giận cô đã quên chiếc váy bó sát người cô đang mặc trên người đã bị cô xé ra một đường vết rách để tiện cho việc đánh nhau trước đó.
"Xoẹt--" anh túm lấy bắp chân của cô, kéo giật xuống, chiếc váy hoàn toàn rách thành làm đôi, bắp chân thon dài trắng nõn của cô cứ như vậy không che được chút nào mà phơi bày ở đáy mắt của anh.

SẾP, DÈ DẶT MỘT CHÚT Q.1 - Chương 1: Leo tường lẻn vào

SẾP, DÈ DẶT MỘT CHÚT
Q.1 - Chương 1: Leo tường lẻn vào

Chấm nhỏ thưa thớt, ánh đèn rực rỡ sáng lên
Câu lạc bộ giải trí sang trọng nhất và lớn nhất thành phố A-- Cung điện Cửu Trọng, Tử Tiêu Cung.
"Nào, để ăn mừng Hàn thiếu và Tề thiếu được 'tạm tha' trở về, tôi đề nghị, mọi người kính bọn họ một ly." Một người đàn ông điển trai mặc chiếc áo sơ mi Charver, hơi nâng cao ly thủy tinh lóng lánh trong suốt với người đàn ông khẽ vuốt càm ngồi ở giữa ghế sa lon bằng da thật hình nửa vòng tròn, giọng điệu mang theo trêu chọc nói.
"Ha ha." Những người bên trong sảnh bao nghe vậy, cũng bị chọc cười.
"Bệnh cũ chanh chua của Đường nhị công tử này vẫn không thay đổi nhỉ." Bên phải ghế sa lon, người đàn ông được gọi là Tề thiếu, nâng ly cười đáp.
"Nhị hay không nhị gì chứ, gọi là Đường gia." Ánh mắt hoa đào xinh đẹp không vui trừng mắt nhìn Tề Danh Dương, mở miệng nói.
"Đường gia gì chứ, nhìn điệu bộ lả lơi này của cậu, gần giống như Thỏ gia." Giàu có nhất nhì thành phố S, người thuận lợi đứng đầu ngôi vị người thừa kế của Câu gia - Câu Tử Minh lập tức công kích lại nói.
"Tiểu tử cậu không muốn quyền kinh doanh mỏ than đúng không." Đường Tuấn nhướng mày rậm, đe dọa.
Đường Tuấn là quan ba đời danh xứng với thực, vốn nổi tiếng là con cháu nhà giàu có, ông nội là Bí thư Tỉnh ủy, ông già là Thư ký Thị ủy, mẹ còn là đàn em khóa dưới của Obama, bối cảnh gia đình như vậy, không cố chấp cũng khó.
Nhưng những người ở trong sảnh bao này, tất cả đều không phú thì là quý, xuất thân của mỗi người đều hùng hậu đến khiến người ta tắc lưỡi, cũng không ai coi những lời này của anh ta là chuyện nghiêm túc.
Câu Tử Minh đang muốn phản kích lại, Hàn Dập Hạo ngồi ở chính giữa vẫn không lên tiếng cuối cùng mở miệng, giọng nói trầm thấp thuần phác từ từ vang lên: "Hôm nay, không phải là đến để nghe các cậu gây gổ, uống rượu trước đã."
"Đừng để ý tới hai người này, không việc gì liền cấu xé nhau. Nào, mọi người cạn một ly, chúc mừng Hàn thiếu vinh dự trở thành Thượng tá." Con trai độc nhất của ông trùm tài chính ngân hàng lớn nhất thành phố A, Tiễn Thiểu Kiệt nâng ly đề nghị.
"CHEERS!"
"Lafite năm 82, đậm đà trơn mịn, còn có một mùi hương trái cây tươi mát, quả nhiên là rượu ngon." Tỉ mỉ thưởng thức ly rượu ngon, Tề Danh Dương tán thưởng.
"Rượu là rượu ngon, nhưng không bằng hùng hồn mạnh mẽ của Latuor, thiếu đi hương vị." Hàn Dập Hạo đặt ly rượu xuống, nhàn nhạt nói.
"Sớm biết Hàn thiếu sẽ nói như vậy, bình Latour năm 69 này đủ mạnh chứ." Đường Tuấn cười lấy ra một chai rượu đỏ đắt tiền quý giá từ phía sau, để lên bàn.
"Cái cậu này, có rượu ngon cũng không lấy ra sớm một chút." Câu Tử Minh đưa tay đoạt lấy rượu đỏ yêu thích, mở nắp chai ra, ngửi mùi thơm xộc vào mũi, thốt ra một tiếng than nhẹ thỏa mãn.
Đường Tuấn khinh bỉ mà liếc anh ta một cái, "Cậu là nhà giàu mới nổi biết cái gì, rượu thì giống như phụ nữ, có điều giá trị có thể nổi bật hơn."
"Nói đến phụ nữ, đêm nay Đường nhị công tử làm chủ, sẽ không keo kiệt đến ngay cả gái đẹp cũng không gọi tới tiếp khách chứ." Tiễn Thiểu Kiệt cười ám muội.
"Thương nhân ấy hả, quả nhiên chỉ vì cái lợi trước mắt." Đường Tuấn làm ra vẻ tiếc nuối mà lắc lắc đầu, "Rượu, muốn uống ngon nhất. Phụ nữ, đương nhiên cũng phải tìm xinh đẹp nhất. Các anh em yên tâm, các cô gái xinh đẹp nhất trong 'Cửu Cung' chắc chắn sẽ tới."
"Theo tôi nói, chỗ dùng của phụ nữ thì như nhau, mặc quần áo vào cũng là phải cỡi ra, cần gì lãng phí thời gian như vậy." Câu Tử Minh nói.
"Cậu chính là cầm thú." Đường Tuấn biểu lộ vẻ mặt trẻ con không thể dạy dỗ được.
"Theo tôi nói, phụ nữ coi trọng chính là cảm giác, sờ lên sẽ có khuynh hướng cảm xúc bóng loáng giống như tiền giấy vậy." Tiễn Thiểu Kiệt tiếp lời.
"Quả nhiên là mở ngân hàng." Tề Danh Dương cười cười lắc đầu.
"Vậy cậu thích dạng nào?" Câu Tử Minh hỏi.
"Đương nhiên là đôi mắt." Tề Danh Dương qua quýt đáp.
"Tề đại thiếu vẫn 'chất phác' như vậy ấy nhỉ." Mọi người cười ầm lên.
Tề Danh Dương cũng không chấp nhặt với bọn họ, cười cười uống rượu.
"Cuối cùng đến lượt Hàn thiếu trả lời, cái dạng phụ nữ nào mới có thể lọt vào pháp nhãn của Thượng tá đại nhân của chúng ta đây?" Đường Tuấn không có ý tốt hỏi, ánh mắt của mọi người rơi vào trên người của người đàn ông trầm mặc ít nói.
Hàn Dập Hạo, xuất thân thế gia là quân nhân, tiêu chuẩn được trọng vọng ba đời, ông nội đã từng cùng vai lứa với thập đại tướng quân, trải qua kháng Nhật, giải phóng, viện binh kháng Mỹ sớm chờ đợi ở chiến trường, là lão anh hùng cách mạng sống sót trong núi thây biển máu, tổng tham mưu trưởng của tiền quân khu S.
Ông Hàn có sáu người con trai, ba người con gái, con trai đều gia nhập vào quân ngũ, con gái đều gả cho quân nhân, đến thế hệ này của Hàn Dập Hạo, Hàn gia đã vượt quá một Thượng tướng, hai Trung tướng, ngoài ra quan chức lớn nhỏ càng đếm không xuể.
Nếu bàn về bối cảnh và thực lực, ở đây không người nào dám phủ nhận, Hàn gia tuyệt đối là thuộc loại trâu bò tồn tại, nhưng gia đình nhà tướng này, lại có một quy luật thép, đó chính là đàn ông Hàn gia tuyệt đối không thể bám váy dựa vào quan hệ trong nhà mà mưu cầu chức quan, cho nên Hàn Dập Hạo trở thành Thượng tá trẻ tuổi nhất quâu khu S, toàn bộ là bằng thực lực của chính mình.
Bỏ qua nhân tố gia đình không nói, Hàn Dập Hạo cũng là nhân vật đi đến đâu cũng được coi là tiêu điểm, danh môn công tử trong một phòng này, mỗi người một dáng vẻ phi phàm, điển trai như Đường Tuấn, phóng khoáng như Tiễn Thiểu Kiệt, cường tráng như Tề Danh Dương, phong lưu như Câu Tử Minh.
Mà trên người Hàn Dập Hạo lại là tập hợp hết thảy vẻ nam tính của đàn ông và tướng mạo đẹp của phụ nữ, bởi vì bà nội là người Liên Xô, ngũ quan của anh sâu sắc hơn nhiều so với người phương Đông, một quân nhân ý chí kiên cường và giàu lòng hy sinh cao gần 1m9 lại có được một gương mặt có thể so với Venus, ngũ quan và hình dáng rõ ràng kết hợp với đường cong hoàn mỹ, lại thêm khí phách vô hình trung của quân vương, đủ để khiến cho bất kỳ một người phụ nữ nào trên đời cũng điên cuồng.
"Phụ nữ ấy à, giống như một khẩu súng tốt." Nhẹ nhàng lắc ly rượu, Hàn Dập Hạo thưởng thức vị hơi đắng của chất lỏng trong miệng, từ tốn nói, "Vừa cần tinh xảo, cũng không mất đi uy lực nên có."
"Ha ha." Đường Tuấn vỗ tay cười nói, "Lý luận này cũng rất mới mẻ, lần đầu nghe thấy đem phụ nữ so sánh với súng."
"Tinh xảo đó là nhất định, nhưng câu sau kia thì tôi không đồng ý, phụ nữ nên thuộc loại liễu yếu đón gió như Lâm Đại Ngọc, cần gì uy lực." Tiễn Thiểu Kiệt không đồng ý nói.
"Tính tình của Hàn thiếu đây các cậu không biết sao?" Tề Danh Dương cười trêu chọc nói, "Công việc không có chút tính khiêu chiến thì sao có thể khơi lên hứng thú của cậu ấy được, phụ nữ đều giống nhau, càng ăn miệng càng hợp vị."
"Được rồi, chớ nói tôi như một người mắc chứng tình dục biến thái." Hàn Dập Hạo nhàn nhạt phản bác.
"Vậy đường kính của súng tốt nhất là 5.45MM, đúng không." Câu Tử Minh cười to nói.
"Vậy cũng thật là đủ căng rồi." Đường Tuấn nói tiếp, những người đàn ông cười ầm lên.
Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, Đường Tuấn lên tiếng ra lệnh, cửa phòng mở ra, mấy cô gái tuyệt đẹp ăn mặc sexy, quần áo sành điệu đi vào.
"Các vị, 'điểm tâm' đến rồi, tận hưởng thật tốt nhé."
Đêm, giờ mới bắt đầu.
Lúc này, tại cửa "Cửu Cung"
"Tôi xin anh, tôi thật sự là vào trong tìm người, các anh châm chước một chút được không?" Một cô gái có khuôn mặt thanh tú, tóc dài, thấp giọng cầu xin nói.
"Tiểu thư, chúng tôi đã nói rồi, trừ phi cô là thành viên ở đây của chúng tôi hoặc là có thành viên khác giới thiệu, nếu không cô không thể đi vào." Một nhân viên tiếp tân mặc đồng phục đen trắng thái độ vừa lễ phép lại vừa lạnh lùng từ chối.
"Tôi thật sự là vào trong tìm người rất quan trọng, tìm được tôi sẽ ra ngoài ngay, tuyệt đối sẽ không làm lỡ quá nhiều thời gian, xin các anh giúp dùm." Trong lòng Thẩm Tòng Thiện thầm bảo nén giận, làm một người cảnh sát, muốn đi vào những câu lạc bộ giải trí thế này lại còn phải ăn nói khép nép mà cầu xin người gác cổng, hơn nữa đối phương còn bài ra bộ mặt đưa đám.
"Xin lỗi." Bất kể Thẩm Tòng Thiện nói thế nào, đối phương chỉ lạnh lùng thốt ra hai chữ này, tỏ rõ không có thương lượng.
"Anh." Thẩm Tòng Thiện thật muốn trực tiếp quật ngã anh ta, nhưng cô cũng hiểu được, cái chỗ này không phải là hộp đêm bình thường, nghe nói ông chủ chính là cháu trai ruột của Bí thư Tỉnh ủy, đừng nói xin lệnh lục soát, cho dù thông lệ kiểm tra bình thường ở nơi này cũng "Được miễn" tất cả. Hôm nay, nếu như cô ầm ĩ ở chỗ này, tuyệt đối không có lợi.
Con đường này không thể thực hiện được, chỉ có thể đi đường khác. Ánh mắt của Thẩm Tòng Thiện liếc nhìn về phía lùm cây rậm rạp của "Cửu Cung", trong lòng đã có cách.
"Thôi, không cho vào thì không vào, cái nơi tồi tàn này ai thèm quan tâm." Kìm nén sự tức giận trong bụng, Thẩm Tòng Thiện hung hăng trừng mắt liếc nhìn vẻ mặt không biểu cảm của người tiếp tân, xoay người rời đi.
Góc tường, lần theo góc chết của ánh sáng, Thẩm Tòng Thiện lần mò đến gần mặt bên của Cửu Cung, ánh mắt trong veo giống như con mèo con nhanh chóng quét một vòng hoàn cảnh xung quanh, nhìn thoáng qua cửa sổ lầu hai cao hơn tầng lầu bình thường rất nhiều, tầm mắt rơi vào trên bức tường phía ngoài, vì để tạo hình thức đẹp nên trên điêu khắc hình lập thể gồ lên, cô nắm lấy một bông hoa chạm khắc hình hoa hồng, thân thủ nhanh nhẹn mà leo lên.
Thẩm Tòng Thiện, trung đội trưởng trung đội một của chi đội một của cục cảnh sát điều tra hình sự của thành phố A, 24 tuổi, mặc dù tuổi còn trẻ, nhưng cô có được suy nghĩ cực kỳ cẩn thận cùng với khứu giác vô cùng nhạy bén đối với tội phạm, ở trong sự nghiệp bốn năm làm cảnh sát, với bản lĩnh nghiệp vụ thành thạo và kỷ năng cảnh vụ tuyệt vời cô đã tham gia trinh phá ba trọng án lớn, một nhiệm vụ cấp 5 trở lên, đạt được vô số lời khen, nổi danh là "Cô gái thép dám liều dám làm" trong đội cảnh sát.
Ở trước khi gia nhập đội điều tra hình sự, Thẩm Tòng Thiện từng là một thành viên nữ trong đội đặc cảnh, ở trong một lần truy bắt ma túy, cô nhảy từ trên lầu 7 xuống, bị trọng thương, sau đó mới được chuyển vào đại đội điều tra hình sự, vì vậy thân thủ của cô tốt hơn mấy nhân viên cảnh sát bình thường rất nhiều, tay không leo núi chỉ là chuyện nhỏ.
Bất quá lần này lẻn vào "Cung điện Cửu Trọng", không phả là vì tra án, mà là vì tìm người.
Lưu loát leo lên lầu hai, Thẩm Tòng Thiện giống như con lươn trơn trợt bò vào cửa sổ, nhảy xuống tấm thảm thủ công dầy và cực lớn.
Mới vừa đứng vững, nơi khúc quanh đã có mấy người đàn ông đi tới nhìn giống như bảo vệ, Thẩm Tòng Thiện lập tức trốn vào một căn phòng, nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại.
Ở đây lại là một căn phòng thay đồ, may mắn chính là, bên trong không chỉ không có ai, còn treo rất nhiều chiếc váy xinh đẹp.
Cô cúi đầu liếc mắt nhìn chiếc quần bò áo T-shirt mặc trên người mình, bộ đồ trên người này của mình nếu bị người bắt gặp, dùng đầu ngón chân đoán cũng đoán được là cô lẻn vào.
Tùy tiện tìm một chiếc váy màu xanh từ trong tủ quần áo mặc vào người, thay giày cao gót, thả tóc buộc đuôi ngựa xuống, Thẩm Tòng Thiện nhanh chóng sửa sang lại tóc tai, xem gương, ngoại trừ mình không có trang điểm, nhìn sơ cũng sẽ không khiến người ta nảy sinh hoài nghi.
Thay đồ xong, Thẩm Tòng Thiện nhanh chóng đóng cửa phòng rời đi.
"Rầm!" Căn phòng đang hát hò ầm ĩ, đột nhiên cửa phòng bị mở ra, một cô gái lảo đảo xông vào, ánh mắt nhanh chóng liếc nhìn khuôn mặt của tất cả mọi người.
Không có.
Không đợi người bên trong đặt câu hỏi, Thẩm Tòng Thiện nhanh chóng cười nói: "Thật xin lỗi, đi nhầm."
Nói xong, nhanh chóng đóng cửa phòng lại.
Sau khi dùng cách như thế mở mấy căn phòng, Thẩm Tòng Thiện vẫn không có tìm được Thẩm Tòng Như, trong lòng cô âm thầm tính toán, ở đây có ít nhất bốn tầng lầu, mỗi tầng không dưới hai mươi phòng, dùng tốc độ này tìm người, còn chưa tìm được người đoán chừng đã bị nhân viên bảo vệ phát hiện.
Nghĩ quá tập trung, ở một cái khúc quanh hình tròn, cô vô ý đâm đầu vào trước ngực của một người đàn ông.

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2015

ÁC MA BÁ YÊU CHỈ YÊU CÔ GÁI NHỎ NGỌT NGÀO Chương 12: Anh Cho Em Ăn, Được Không?

ÁC MA BÁ YÊU CHỈ YÊU CÔ GÁI NHỎ NGỌT NGÀO
Chương 12: Anh Cho Em Ăn, Được Không?

" Như thế nào không ngủ thêm chút nữa?"
" Ra ngoài đi dạo." Giang Thiến Nhi đáp một cách máy móc.
Thật ra thì cô căn bản là không có ngủ, một mình cô ở trong phòng không ngừng hồi tưởng lại lời Giang Triết nói.
Đây mới thật là tin tức tàn khốc nhất trên đời, không phải sao? Một giây trước còn ảo tưởng có thể cùng anh bạc đầu giai lão, một giây sau lại tàn khốc biết được thì ra cô và anh là anh em cùng cha khác mẹ.
" Bên ngoài có chút lạnh."
Giang Triết tiến lên vài bước, bắt lấy tay Giang Thiến Nhi.
Tay nhỏ bé của cô quả nhiên lạnh đáng sợ.
" Nước nóng " Lạnh lùng phân phó, hai tay anh không ngừng xoa xoa hai tay Giang Thiến Nhi.
" Sao lại không mang theo bao tay? không mang khăn quàng cổ? Thế nào lại không mang theo người?" Giang Triết vội vàng hỏi.
Sau lưng có người đưa khăn lông nóng tới, lại có người vội vã chạy vào bếp nấu trà gừng.
Giang Triết dùng khăn lông nóng bao lấy tay GiangThiến Nhi, nhìn cô.
" Lần sau không được không nói tiếng nào mà đã chạy đi, có được hay không?"
Giang Thiến Nhi quay đầu.
Mấy giờ trước ở trong ngực Lãnh Phong khóc lên khóc xuống, giờ nghe được câu này, nước mắt không nhịn được lại rơi xuống.
" Anh, chẳng qua là anh không đúng? chẳng qua là anh không đúng?"
Không khí đột nhiên đông cứng, chỉ nghe tiếng thút thít khe khẽ, cho đến khi một người đàn ông vạm vỡ xuất hiện ở cửa.
" Giang tổng..." Những lời định nói tiếp theo toàn bộ bị nuốt xuống.
Giang triết quay đầu nhìn người ở cửa.
" A Đức, tuyệt đối không cho phép chuyện tương tự như vậy xảy ra."
A Đức gật đầu không ngừng sau đó lui về cửa.
Có người đứng bên ngoài, cạnh A Đức nhẹ giọng oán trách, đó là một huynh đệ vì A Đức bất bình giùm.
" Còn nói Đức ca là huynh đệ, vậy mà lại hung dữ như vậy."
A Đức nhìn vào bên trong, trong mắt đều là hâm mộ.
" Tiểu tử thúi, ngươi thì biết cái gì, là ta động vào ranh giới cuối cùng của hắn."
" Cái gì ranh giới cuối cùng?"
A Đức hướng về bên trong chép miệng.
" Đó là tâm can bảo bối của hắn, cô ấy ngay cả một sợi tóc cũng không thể thiếu."
Người phía sau duỗi cổ ra nhìn vào bên trong, chỉ thấy một cô gái đưa lưng về phía mình, duyên dáng yêu kiều, tóc đen xõa vai.
Có người bưng trà gừng tới, Giang Thiến Nhi nhìn một chút ly trà kia, khẽ cau mày.
" Anh cho em ăn,có được hay không?" Giang Triết nhẹ nói.
Người ngoài cửa nhìn thấy Giang Triết như vậy, bộ dáng như muốn rớt con ngươi, trời ạ, người này không phải báo chí vẫn hay bình luận là sẽ vĩnh viễn không cười sao, vậy mà giờ phút này anh lại hướng về phía cô gái kia cười vô cùng ôn nhu.

ÁC MA BÁ YÊU CHỈ YÊU CÔ GÁI NHỎ NGỌT NGÀO Chương 11: Làm Nũng

ÁC MA BÁ YÊU CHỈ YÊU CÔ GÁI NHỎ NGỌT NGÀO
Chương 11: Làm Nũng

Giang Triết quay đầu nhìn thư kí sau lưng.
" Mới vừa rồi đã nói với cô như thế nào, đẩy tất cả các cuộc xã giao lại, không có nghe sao?"
Những lời đó cơ hồ là cáu kỉnh, thư kí lập tức cúi đầu, ánh mắt lướt về tờ báo trên bàn Giang Triết đang dắt tay Lục không Cách ánh mắt dịu dàng.
" Triết." Nhẹ nhàng dậm chân, cô gái làm nũng, mang theo một tí không cam lòng. Kể từ sáu năm trước sau khi từ trên giương Giang Triết rời đi, cô từng âm thầm thề, có một ngày cô nhất định sẽ trở lại.
Trên thực tế, cô cũng đã làm được, sáu năm này, cô trở nên kiều diễm động lòng người, bên cạch có không ít nam nhân ưu tú vây lấy cô, nhưng cô vẫn nhớ mãi không quên người đàn ông trước mắt này.
Cũng là ông trời sắp đặt để cho cô gặp lại anh, mấy tháng trước tập đoàn Minh Đế cùng với luật sư lúc đầu đã ngưng hợp đồng, mà Lục Không Cách lại ở chỗ luật sư Hành Chính may mắn chúng thầu.
Là người ưu tú nhất trong đơn vị, Lục Không Cách việc nhân nghĩa không nhường ai, được phái đến Minh Đế làm việc.
Khi Lục Không Cách đứng ở phía dưới Minh Đế, kích động muốn khóc.
Giang Triết căn bản đến nhìn Lục Không Cách cũng không nhìn một cái, xoay người rời đi, hoàn toàn là bỏ qua khuôn mặt trắng xanh của người đằng sau.
Trở lại biệt thự, quản gia nói Giang Thiến Nhi còn chưa có tỉnh.
Giang Triết khẽ nhíu mày một cái, xông lên cầu thang. Quả nhiên cửa phòng Giang Thiến Nhi đóng chặt, nhẹ cầm tay nắm cửa đẩy ra.
Giang Triết chỉ cảm thấy trái tim đột nhiên một hồi co rút, cử mở, nhưng trên giường không có một bóng người.
Giang Triết chỉ cảm thấy giống như có một cái gì đó đang rời đi, anh hung hăng đè xuông chốt mở ở đầu giường. Chỉ chốc lát sau có người vội vã lên lầu.
" Người đâu? Không phải nói vẫn chưa tỉnh sao?" Giang Triết cơ hồ là gầm thét.
Giang Thiến Nhi từ cô nhi viện đến, vẫn luôn được anh bảo vệ rất tốt, lúc đi ra ngoài cũng phải có một đống người đi theo sau, chưa từng xuất hiện loại tình huống một mình ra khỏi cửa như thế này, quan trọng hơn là anh lại không biết Giang Thiến Nhi đi ra ngoài lúc nào.
Anh lấy điện thoại di động ra. " A Đức, cho người đi tìm tiểu thư."
Vừa dứt lời lại nghe có người gọi tiểu thư.
Giang Triết không cần suy nghĩ, phi thẳng xuống lầu, quả nhiên thấy Giang Thiến Nhi đang đứng ở cửa.
" Thiến Nhi!"
Tất cả lời nói đều bị nuốt xuống.
Giang Thiến Nhi há miệng lại ngậm lại, cứ như vậy, cuối cùng cũng khổ sở phun ra được một chữ " Anh"
Giang Triết chỉ cảm thấy ngực mình chợt cứng lại, không thể không gật đầu.

ÁC MA BÁ YÊU CHỈ YÊU CÔ GÁI NHỎ NGỌT NGÀO Chương 10: Đụng Phải Ngực

ÁC MA BÁ YÊU CHỈ YÊU CÔ GÁI NHỎ NGỌT NGÀO
Chương 10: Đụng Phải Ngực

Anh lấy diện thoại di động ra, ngón tay thon dài đè xuống mấy con số. Nhưng sau đó anh khẽ dừng một chút, quay đầu, liếc mắt nhìn đồng hồ treo tường, suy nghĩ một chút, lại đổi một số khác.
Tối hôm qua cô thức đêm, mãi rạng sáng mới ngủ, huống chi tâm tình không tốt, chi bằng để cho cô ngủ thêm một lát.
Điện thoại rất nhanh bị bắt máy.
" Là tôi, tiểu thư rời giường chưa?"
"Không có." Bên kia cung kính trả lời.
" Điểm tâm xong chưa?"
Cái tiểu mèo thèm ăn, từ nhỏ đã thích ăn điểm tâm phương tây, bất kể là trước khi ăn cơm hay là sau khi ăn, chỉ cần thấy được những thứ điểm tâm kia, cặp mắt sẽ sáng lên.
Giang Triết mới đầu còn có điểm hạn chế, sau nhìn cô thích như thế cũng liền tùy cô, xong vẫn luôn nhắc nhở cô phải biết tiết chế, nếu không về sau cũng đừng nghĩ sẽ lại được ăn những thứ kia.
Cuối cùng Giang Thiến Nhi vẫn có năng lực tự điều khiển, cũng biết Giang Triết nói được làm được.
"Tốt lắm!"
" Chờ tiểu thư tỉnh thì mang điểm tâm lên cho tiểu thư, sau đó để cho cô ấy ăn cơm."
" Vâng."
Giang Triết buông điện thoại ra, trong lòng vẫn có chút không yên lòng.
Ban đầu khi anh biết tin tức này, ba buổi tối liền ngủ không ngon giấc, Thiến Nhi nhất định cũng rất thống khổ.
Nghĩ tới đây, anh dè xuống điện thoại nội tuyến.
" Đẩy tất cả các cuộc xa giao hôm nay lại."
" Nhưng là, tổng giám đốc công ty Từ Mây tháng trước có cùng ngài hẹn ước."
" Đẩy"
" Lục tiểu thư ở bên ngoài."
" Nói tôi không rảnh."
Giang Triết nói xong, cầm y phục ở sau lưng ghế lên, bước nhanh ra ngoài.
Vừa kéo cửa ra liền đụng phải một cô gái, bởi anh vừa đụng phải chỗ XXX của cô ta.
" Triết" Mùi thơm nồng nặc xông vào mũi, hai tay cô vòng lên cổ Giang triết.
Giang Triết khẽ nhíu mày, hai tay không dấu vét đem cánh tay Lục Không Cách kéo xuống .
" Lần sau không cần dùng loại nước hoa này."
Ngữ khí của anh trước sau vẫn lạnh lùng làm cho người ta cảm thấy lạnh lẽo.
Lục Không Cách cười duyên một tiếng. " Tốt! Triết, anh đây là đang muốn đi đâu?"
Lời vừa nói ra khỏi miệng liền biết mình nói sai, quả nhiên sắc mặt Giang Triết dị thường khó coi, ánh mắt nhìn Lục Không Cách như muốn đóng băng cô.
Lục Không Cách không khỏi lạnh run một cái, cô lùi về sau một bước, sau đó mỉm cười.
" Người ta chỉ là muốn cùng anh ăn cơm."
Giang Triết quay đầu nhìn thư kí sau lưng.
" Mới vừa rồi đã nói với cô như thế nào, đẩy tất cả các cuộc xã giao lại, không có nghe thấy sao?".

ÁC MA BÁ YÊU CHỈ YÊU CÔ GÁI NHỎ NGỌT NGÀO Chương 9: Ngực Căng Thẳng

ÁC MA BÁ YÊU CHỈ YÊU CÔ GÁI NHỎ NGỌT NGÀO
Chương 9: Ngực Căng Thẳng

" Anh, nếu như anh không thích Thiến Nhi mà thích cái Lục Không Cách đó, em sẽ không nói gì nữa nhưng xin anh không cần tùy tiện tìm một cái lý do như vậy.
Giang Thiến Nhi sắc mặt trắng bệnh, ngẩng đầu lên nhìn Giang Triết.
Giang Triết xoay người thở dài một hơi " Anh có thể nào để cho em thống khổ?" Anh nói xong rốt cuộc giơ lên cước bộ, châm rãi đi ra ngoài.
" Không." Giang Thiến Nhi nhào tới, chợt ôm lấy Giang Triết. " Anh, cầu xin anh, không cần đi."
Giang Triết thân thể hơi chấn động một chút, rũ mắt xuống, trong mắt thật sâu là đau đớn.
Anh cắn răng, rốt cuộc dùng sức đẩy tay Giang Thiến Nhi ra.
" Đã muộn, hảo hảo ngủ một giấc, sau khi tỉnh lại, đem những chuyện này quên đi, anh vẫn sẽ là một người anh yêu thương em."
Lần này Giang Triết đi nhanh ra ngoài, không có dừng lại.
Cửa đóng lại, Giang Thiến Nhi ngã ngồi xuống đất, lớn tiếng khóc.
Ngoài cửa, người đàn ông kia níu chặt lấy ngực mình, thân thể run rẩy.
Chiều nay, đối với mọi người mà nói cũng chỉ là một buổi chiều bình thường nhưng đối vời Giang Thiến Nhi lại là nghiêng trời lệch đất.
Vẫn cho là cô và Giang Triết không có bất kì huyết mạch nào, vẫn cho là anh đối với mình nhu tình cùng chân thành sẽ đáng giá ình phó thác cả đời, thì ra đó lại là anh trai của mình.
Chiều nay tất cả các báo đều nói về tin tức người đàn ông Giang Triết giới thiệu một cô gái với công chúng.
Vì vậy, tất cả mọi chuyện của Lục Không Cách cũng bị đào móc ra ngoài.
Nguyên lai cô là một luật sư, hiện còn là một luật sư nổi danh, luật sư Lục. Cô giá kia càng nhìn càng được, đứng bên cạnh Giang tổng quả là một đôi trai tài giá sắc.
Thậm chí, có người đào bới được chuyện mấy năm trước, luật sư Lục từng cùng Giang tổng ở chung một chỗ, bất qua, khi đó cô chỉ là một học sinh khoa pháp luật.
Đối với tất cả cái này, Giang Triết cũng không cảm kích. Anh rất ít khi xem báo chí, dĩ nhiên ,nếu như trên báo chí mà xuất hiện tên của Giang Thiến Nhi thì lại là chuyện khác.
Thư kí tổng giám đốc ngày đầu tiên vào làm việc trong công ty đã được nhắc nhở, nếu như trên báo chí xuất hiện tin tức của Giang Thiến Nhi, cho dù là ở trong khe hẹp cũng phải báo cho tổng giám đốc, mặc dù như vậy tỉ lệ nhỏ đến đáng thương.
Bởi vì chuyên lúc rạng sáng, nên tâm tình Giang Triết cũng không tốt, anh quan sát lầu dưới, trong đầu vẫn là khuôn mặt nhỏ nhắn mang lệ của Giang Thiến Nhi.
Chỉ cần nghĩ tới đây ngực của anh liền căng thẳng.
Anh lấy điện thoại di động ra, ngón tay thon dài đè xuống mấy con số.

ÁC MA BÁ YÊU CHỈ YÊU CÔ GÁI NHỎ NGỌT NGÀO Chương 8: Cây Mật Đào Mê Người

 Trước    /96 GO   Sau
ÁC MA BÁ YÊU CHỈ YÊU CÔ GÁI NHỎ NGỌT NGÀO
Chương 8: Cây Mật Đào Mê Người

" Giang Thiến Nhi, mặc quần áo vào." Giang Triết khó khăn nói.
Đáng chết, vóc người lung linh như vậy, toàn thân như một quả mật đào mê người. Cô chẳng nhẽ không biết, anh sẽ không khống chế được sao?
" Anh, tại sao không thể?" Sắc mặt Giang Thiến Nhi khẽ thay đổi, " Vừa rồi anh rõ ràng nói sẽ tiếp nhận lễ vật của em."
" Thiến Nhi, kia không giống nhau." Giang Triết thanh âm bất đắc dĩ nói.
" Không giống ở đâu. Anh, anh biết rõ chúng ta có thể." mắt đau xót, trên mặt nước mắt lại lăn xuống.
Đúng vậy, có thể, cô chỉ là một đứa trẻ đến từ cô nhi viện, chỉ là trên danh nghĩa cô mang họ Giang mà thôi.
Bản thân cô đã đợi ngày này thật lâu, cô biết nếu không qua mười tám tuổi, anh tuyệt đối sẽ không đụng đến cô.
Tựa như, vốn là hai người có thể ngày ngày ôm nhau ngủ, nhưng sau đó Giang Triết lại nói không thể, từ đó muốn mỗi người một phòng ngủ.
Cho nên cô cố gắng học tập, cố gắng lớn lên.
Giang Triết vươn tay, ôn nhu thay cô lau đi nước mắt.
Chỉ có giờ phút này anh mới không còn là một tổng giám đốc cao ca tại thượng, anh chỉ là một người anh, một người nam nhân bình thường.
" Thiến Nhi, chẳng lẽ em không nghĩ qua, tại sao anh không chọn người khác? Chỉ chọn em?" Giang Triết giọng nói cũng là thống khổ.
Sau khi biết tin tức này, Giang Triết thiếu chút nữa rớt mộng, nghĩ đến người vẫn luôn được mình cưng chiều trong lòng bàn tay thế nhưng không thể trở thành người phụ nữ của mình, anh cảm thấy lòng đau như cắt.
Cho nên anh mới cùng Giang Thiến Nhi phân phòng ngủ, cho nên nhìn Giang Thiến Nhi càng ngày ánh mắt càng nhiệt liệt hơn, anh rốt cuộc tìm một người phụ nữ tên Lục Không Cách, mặc dù cô ta cũng rất ưu tú.
Giang Thiến Nhi ngẩng đầu lên nhìn Giang Triết.
Giang Triết mơ hồ thở dài một cái, cô có biết hay không, bộ dáng lê hoa đoái vũ như vậy càng làm cho người ta thêm yêu thương.
" Anh, anh nói láo!" Giang Thiến Nhi rõ ràng không thuận theo, nhè nhàng nắm tay Giang triết khẽ lắc.
Giang triết trong ánh mắt có chút đau thương, nếu như có thể anh cũng hy vọng đây là giả.
" Cha thích mẹ của em, cho nên sinh em ra, nhưng là ông bà nôi kiên quyết không đồng ý, mẹ em trong cơn nóng giận đã bỏ em vào cô nhi viện để trả thù cha."
" Đừng nói nữa." Giang Thiến Nhi kêu to.
" Thiến Nhi, lúc anh biết được chuyện này, anh so với em còn khó chịu hơn." Giang Triết vươn tay muốn vuốt ve đầu của cô nhưng cuối cùng vẫn phải chán nản để xuống, chẳng qua ánh mắt thật chặt khóa ở trên người Giang Thiến Nhi.