-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

Thứ Năm, 29 tháng 1, 2015

Chương 5: Quý Nhân

Chương 5: Quý Nhân

Trương Khởi dùng xong bữa ăn tối liền biết tối nay sẽ bình an vô sự.
Hôm sau, bọn họ dậy rất sớm. Nếu thuận lợi, hôm nay bọn họ có thể tiến vào Kiến Khang.
Xe ngựa tiếp tục lên đường, dưới sự dạy dỗ của bà Ôn, Trương Khởi biết được thêm hai chữ, đồng thời cũng đọc lại mấy chữ học hôm qua. Nghe nàng cao giọng đọc chữ, bà Ôn khẽ nói với hán tử trung niên: "Lão Phương, đứa bé A Khởi này rất thông tuệ. Đáng tiếc xuất thân lại không tốt." Nếu như nàng là tiểu thư danh chính ngôn thuận của Trương phủ, chưa nói tới là con của vợ cả, chỉ cần là thứ xuất và dựa vào sự thông tuệ này cũng có tương lai, thật đáng tiếc.
Hán tử trung niên gật đầu. "Chịu thôi. Nếu nó thật sự thông tuệ, sau này đi theo vị quan quyền quý nào đó cũng có thể sống một cuộc sống tốt, cũng có thể có cơ hội thoát khỏi tình cảnh khó khăn này."
Hắn nói tới đây liền lên tiếng hỏi hán tử gầy gò: "Lão Trung, ngươi thấy thế nào?"
Suốt đoạn đường, lão Trung luôn bứt rứt không yên, lần nào bắt chuyện cũng thấy lão đang nhìn Đông nhìn Tây.
Hán tử gầy gò vội vàng quay lại nặn ra một nụ cười: "Đúng là như vậy."
Hắn vừa nói ra mấy chữ này liền nghe thấy một loạt tiếng vó ngựa dồn dập truyền tới. Ngay sau đó là một tiếng quát lớn tục tằn. "Dừng lại! Tất cả dừng lại cho ta!"
Bốn người sửng sốt quay lại, còn không chờ bọn họ kêu lên sợ hãi đã có hai con ngựa tiếp sát hai bên, sau đó là một giọng khàn khàn quát lên: "Dừng xe ngựa lại, dừng xe ngựa lại!"
Nghe thấy tiếng quát này, bà Ôn hét dài: "Là thổ phỉ!" Trong giọng nói là sự đau thương, tuyệt vọng.
Vào giờ phút này, phía sau có truy binh, phía trước có cường địch, dựa vào bốn người có thể làm được gì? Không dám chọc giận những người này, lão Phương và lão Trung đồng thời ghìm dây cương dừng ngựa.
Xe ngựa vừa mới dừng lại, hơn mười tên đạo tặc đã bao vây bốn phía. Đồng thời, ánh mắt bọn họ đều tập trung nhìn vào Trương Khởi đang ngồi trong xe!
Có một người giơ ũi thương cũ kỹ về phía xe ngựa, quát: "Vén rèm xe lên!"
Giờ phút này, đám người bà Ôn đã co thành một cụm run rẩy, mà Trương Khởi ngồi trong xe cũng đã trắng nhợt như tờ giấy.
Nàng xoắn chặt tay thầm than: Mấy kỵ sĩ phương Bắc cứu mình lúc trước đáng lẽ phải xuất hiện rồi chứ, liệu hắn có tới thật không?
Lúc này, tiếng vó ngựa bên ngoài đã đến rất gần, đồng thời còn có một giọng nam thô nói: "Để ta xem, rốt cuộc người ngồi trong xe ngựa là ai!" Nói tới đây, một bàn tay nổi đầy gân xanh tiến thẳng vào.
Đột nhiên, phía sau truyền tới một loạt tiếng vó ngựa.
Tiếng vó ngựa kia chỉ có một con nhưng mạnh mẽ có lực, thanh thúy âm vang đủ cho người nghe biết ngựa mới tới là loại thượng đẳng.
Đám đạo tặc đồng loạt quay đầu, còn Trương Khởi trong xe cũng bất chấp vén màn xe nhìn ra phía sau.
Trên con đường phía sau có một con tuấn mã cao lớn màu đỏ, toàn thân không có một sợi lông pha tạp, quả nhiên là thần tuấn.
Trên lưng có một thiếu niên cao gầy ngồi thẳng, thiếu niên này mặc một bộ cẩm y màu xanh nhạt, lưng đeo ngọc đái, mà bên cạnh ngọc đái có một thanh trường kiếm khảm đầy châu báu.
Dù đang giục ngựa tới đây, nhưng thiếu niên này vẫn thể hiện được phong thái đặc biệt hơn người. Hắn giống như người lớn lên trên lưng ngựa, giống như trời sinh tuấn mỹ hơn người, chỉ tùy tiện làm một động tác cũng khiến lòng người mê mẩn! Rõ ràng gió cát đang bay đầy trời, nhưng toàn thân hắn lại phiêu dật nhẹ nhàng như chẳng nhiễm lấy một hạt bụi.
Thiếu niên này đội mũ che mặt che khuất toàn bộ gương mặt hắn. Chỉ có những ngón tay ngọc thon dài đang nắm lấy dây cương mới nhận ra hắn không phải người bình thường.
Mải nghĩ trong tiếng vó ngựa, khoảng cách giữa thiếu niên kia và bọn họ càng lúc càng gần.
Chỉ sau một giây sững sờ, đám đạo tặc liền thu hồi tầm mắt, trong số đócòn có một kẻ nói: "Chỉ là một tên nhãi mặt trắng, chúng ta quan tâm đến hắn làm cái khỉ gì?"
Hắn nói không to.
Nhưng tiếng nói vừa dứt, kỵ sĩ kia lại ngẩng nhìn lên. Rõ ràng cách một lớp mạng che rất dày, nhưng mọi người đều rét run khi cảm nhận ánh mắt đang phóng điện của hắn!
Không ngờ thiếu niên kia chỉ cần liếc mắt đã chấn nhiếp mình, đám đọa tặc vừa thẹn vừa bực. Tên còn lại nhếch miệng mắng: "Đàn bà ở đâu ra . . . . ."
Năm chữ khó khăn lắm mới thốt ra!
Thiếu niên kia vung tay phải lên, năm ngón tay trống rỗng bắn ra! Trương Khởi chỉ vừa thấy động tác của hắn thì đã nghe thấy mấy tiếng kêu thảm thiết vang lên. Nàng vội vàng quay đầu, suýt chút nữa cũng đến lượt nàng hét chói tai!
Chỉ thấy hai tên đạo tặc mới nói chuyện đang ôm mặt, máu tươi không ngừng chảy ra ngoài kẽ tay hắn! E là trong thời điểm này, máu tươi đã nhuộm ướt đẫm cả mặt họ.
Hai tên đạo tặc kêu thảm, đau khổ rơi xuống lưng ngựa, lăng qua lộn lại trên mặt đất! Lúc này Trương Khởi mới thấy máu chảy ra từ hốc mắt của bọn họ, cũng không biết thiếu niên kia đã dùng thứ gì để bắn hỏng mắt của hai người họ!
Nhẹ nhàng vung tay bắn mù bốn con mắt ở khoảng cách tầm ba mươi bước! Rốt cuộc đây là loại bản lĩnh như thế nào?
Đám đạo tặc đều là những đám ô hợp tụ tập ở gần đây, họ đã bao giờ trải qua trận chiến chân chính như vậy. Sau khi giật mình sửng sốt, mồ hôi tám người còn lại chảy ròng ròng. Bọn họ đưa mắt nhìn nhau rồi thét lên quay ngựa bỏ chạy, hoàn toàn không buồn để ý tới đồng bọn đang nằm trên đất!
Hai người kia vẫn còn lăn lộn, kêu gào thảm thiết mà đám đạo tặc kia đã biến mất không còn bóng dáng. Mà lúc này, kỵ sĩ trẻ tuổi kia cũng đã đi tới gần.
Trương Khởi vén hẳn rèm xe lên.
Người trước mắt này đã cứu nàng hai kiếp, nàng muốn nhìn rõ hắn.
Có lẽ do ánh mắt nàng quá chuyên chú, có lẽ do nét mặt của nàng quá nghiêm túc. Kỵ sĩ trẻ tuổi kia cũng nghiêm túc quan sát nàng.
Bốn mắt nhìn nhau, quỷ thần xui khiến làm Trương Khởi bật thốt lên: "Ta biết ngươi là ai!"
Một câu đơn giản lại khiến người trẻ tuổi kia khẽ run lên.
Hắn hô to ghìm dây cương lại!
Hắn nhìn Trương Khởi hồi lâu rồi thúc vào bụng ngựa chạy như điên về phía Trương Khởi!
Chỉ là cự ly mười bước nhưng dáng vẻ giục ngựa của hắn như muốn lật tung cả xe ngựa, ba nô bộc hét chói tai, thầm nghĩ: Tính mạng của tiểu thư lúc này khó bảo toàn!
Tuấn mã điên cuồng chạy tới làm gió cát tung bay che khuất tấm mắt Trương Khởi.
Lúc Trương Khởi mở to đôi mắt trong veo như nước, không chớp mắt nhìn nhìn người đang lao tới. Lúc khoảng cách chỉ còn một tánh tay, thiếu niên kia đột ngột ghìm chặt dây cương!
Con ngựa kia đúng là thần tuấn, động tác có độ khó cao như vậy mà nói dừng lại là dừng, hai chân trước của nó đá lên không trung, chồm cong người xuống.
Cùng lúc đó, thiếu niên kia nhanh chóng nắm chặt lấy cằm Trương Khởi,thân hình tiến sát, kề môi bên tai nàng.
Hắn phả vào tai nàng hơi thở ấm áp và giọng nói trầm thấp: "Tiểu cô nương, ngươi chưa nghe câu họa từ miệng mà ra sao?"
Hắn khẽ nghiêng đầu, đối diện với một đôi mắt ngây dại.
Quả thật Trương Khởi đang ngây dại.
Vì hắn xông tới quá nhanh, gió đã thổi tung mũ che mặt cho nàng thấy được gương mặt hắn, ánh mắt hắn.
Đây là một gương mặt vô cùng tuấn mỹ, đôi mắt hơi hếch lên hàm chứa tình ý, chế giếu và toan tính, ngoài ra còn có mấy phần xa cánh và lạnh lùng khó nói nên lời.
Chỉ một cái nhìn đã khiến nàng kinh ngạc như vậy!
Nhưng trong mắt Trương Khởi cũng chỉ có kinh ngạc, ánh mắt nàng vẫn duy trì vẻ trong trẻo, sáng ngời chứ hoàn toàn không có si mê.
Người trẻ tuổi ngẩn ra, hắn rất ít khi nhìn thấy ánh mắt này.
Sau đó, hắn nhếch môi cười rồi chậm rãi kéo cằm để Trương Khởi áp sát vào mặt mình. Da thịt chạm nhau, có thể nghe rõ tiếng hô hấp và tiếng hắn cúi đầu nói: "Tiểu cô nương tươi trẻ đầy mị hoặc, khi trưởng thành nhất định sẽ là một báu vật. Không lâu nữa ta sẽ tới Kiến Khang làm khách, đến lúc đó sẽ cho ngươi thị tẩm, được không?"
Bờ môi mỏng không biết vô tình hay hữu ý khẽ chạm vào mặt Trương Khởi, thiếu niên kia đẩy ra nàng rồi giục ngựa lui về phía sau.
Hắn liếc nhìn đám bà Ôn còn chưa hoàn hồn, dùng khí thế cao cao tạo thượng của quý tộc hỏi. "Chủ nhân của các ngươi là….?"
Vô thức, ba người bà Ôn cùng cung kính nói: "Nô tỳ là nô bộc của Trương thị Kiến Khang."
Người trẻ tuổi kiêu ngạo gật đầu hỏi: "Vậy cô ta tên gì?" Người hắn chỉ, đương nhiên chính là Trương Khởi.
Bà Ôn vội vàng trả lời: "Bẩm quý nhân, nàng là nữ nhi Trương thị, tên Khởi."
Người trẻ tuổi không nói thêm gì nữa, sau khi đưa mắt nhìn bọn họ liền giục ngựa rời đi.
Đưa mắt nhìn bóng hắn bóng đi xa, bà Ôn quay sang trách móc Trương Khởi: "Tiểu thư, ngươi, haiz!" Bà tức tới không thốt nên lời, trong lòng thầm nghĩ không biết lai lịch của người kia thế nào? Thôi thôi, mặc kệ thân phận người kia thế nào, trong lúc bọn họ đi đón người đã để xảy ra chuyện. Mấy người họ bàn bạc rồi thống nhất không nên nói lại chuyện này cho chủ nhân.
Lúc này, Trương Khởi vô cùng uất ức. Sau khi lục lọi trí nhớ, rốt cuộc nàng cũng nhớ lại được thân phận của hắn. Trong trí nhớ, người này luôn giữ mình trong sạch, khoan dung độ lượng rất được người đời kính trọng. Ngay cả thành Kiến Khang phú quý địch quốc cũng hết lời ca tụng khi nghe thấy hắn. Mấy tháng nữa, hắn sẽ tới Kiến Khang, vừa rồi mình cố ý vừa nói như vậy để làm quen hắn, chiếm được sự chú ý của hắn, nếu được hắn coi trọng hay bảo vệ, cuộc sống sau này của nàng sẽ trôi chảy hơn nhiều. Nhưng nào ngờ, nàng lại chọc giận tới hắn?

Chương 26

Chương 26

Buổi sáng ở thành Lâm An tương đối yên tĩnh hơn buổi sáng ở nông thôn. Mọi người không cần phải dậy sớm để ra đồng cày cấy, làm nông,…không gian yên tĩnh làm cho người ta không muốn dậy.
Du Tử Khâm nằm cuộn tròn trong lòng Sở Hiên, tứ chi dán sát vào cơ thể rắn chắc mà ấm áp kia.
Cơ thể của Du Tử Khâm rất lạ, vào lúc trời nóng thì nhiệt độ cơ thể rất cao, dễ dàng đổ mồ hôi, nhưng khi thời tiết chuyển lạnh thì lại không chịu được, luôn phải tìm nơi sưởi ấm.
Tuy hiện tại đang là mùa hè, nhưng vào buổi sáng sớm, trời vẫn khá là lạnh.
Sở Hiên đã tỉnh dậy từ lâu, nhưng vẫn nằm yên, tay khoát lên hông Du Tử Khâm, nhẹ nhàng ôm lấy nàng. Chỉ có những lúc như thế này nàng mới chủ động thân thiết với hắn, hắn mới có thể quang minh chính đại mà ôm nàng.
Tình cảm của hắn giành cho nàng, nó đã sâu sắc đến mức đến chình hắn cũng không kiểm soát được. Vì vậy trước khi xác định được suy nghĩ của nàng đối với hắn, trước khi chắc chắn rằng nàng cũng yêu hắn, hắn không thể để nàng phát hiện ra tình cảm của mình.
Trải qua thêm một lúc, Du Tử Khâm bắt đầu động đậy, khẽ ưm một tiếng, sau đó từ từ mở mắt ra.
Đập vào mắt nàng là một gương mặt tuấn mĩ, vẫn còn mang nét trẻ con, lông mi dài, rậm rạp, theo động tác nhắm mắt lại của thiếu niên đã che khuất đi đôi mắt phượng trong sáng, dịu dàng thường ngày.
Cánh tay rắn chắc, hữu lực đang đặt trên eo nàng, ôm cả người nàng vào trong lòng. Tuy thiều niên chỉ mới 15, nhưng thân hình lại hết sức cao lớn, khiến cho cơ thể của nàng nằm gọn trong ấy, cơ hồ có thể che khuất nàng.
Cứ mỗi sáng sớm thức dậy, nàng đều có thể nhìn thấy một bức mĩ nhân say ngủ đồ như thế này, nàng vẫn không quen nổi. Nàng luôn cảm thấy tư thế của cả hai không thích hợp, nàng cũng đã từng răn dạy Sở Hiên nhiều lần, nhưng hắn không đồng ý, tuy nhiên, những lúc SỞ Hiên có việc, phải rời núi một hai ngày thì nàng lại không ngủ được, vì thế đành thôi.
Sở Hiên rất tuấn tú, nàng biết, ngay cả chính nàng cũng thường xuyên đỏ mặt khi nhìn vào hắn ( ngu vừa vừa thôi), đôi lúc nàng nghĩ, cứ nhìn dung nhan tuấn tú này đến hết đời cũng không sai, vừa bổ mắt, vừa tâm tình thoải mái.
Thật ra Du Tử Khâm chưa hề phát hiện, nàng không hề muốn Sở Hiên đi lấy thê tử, sinh con ,… Du Tử Khâm tuy hơi ngốc, nhưng là một cô nương tương đối thẳng tính, nàng sẽ không bắt ép mình làm hay nói những việc mà mình không muốn.
Vì nàng không muốn Sở Hiên đi lấy người khác, nên trước giờ nàng chưa bao giờ nhắc nhở Sở Hiên về điều này, vì nàng thích cái ôm ấm áp của SỞ Hiên, nên nàng không quá cố chấp về chuyện ngủ chung, dù Sở Hiên đã trưởng thành.
Nhưng Du Tử Khâm chưa bao giờ suy nghĩ, tại sao mình lại có những ý nghĩ như vậy. Có lẽ khi nàng chú ý đến những điều này, nàng sẽ minh bạch tình cảm của chính mình. Tuy nhiên, khi đó là khi nào, thì không ai biết.
Chợt, cánh tay khoát bên hông Du Tử Khâm động đậy, càng siết chặt nàng hơn. Người nào đó cũng khẽ lật người, biến tư thế hai người nằm nghiêng ôm nhau thành Sở Hiên đè lên cơ thể của Du TỬ Khâm.
Vùng ngực của Sở Hiên áp chặt vào ngực Du Tử Khâm , làm nó hơi biến dạng, cái đầu vùi vào cổ nàng, môi đặt tại vùng cổ nhạy cảm, như có như không khẽ chạm vào, khiến Du Tử Khâm nổi cả gai ốc.
Nàng liền kháng nghị, vỗ vỗ đầu Sở Hiên với mong muốn hắn sẽ tỉnh dậy.
Người nào đó không nghe lời, giọng nói ồm ồm :” Một tí thôi, ngủ thêm một tí thôi, ưm.!?”
Vừa nói còn nhúc nhích sơ thể, khiến ngực hắn ma sát với ngực Du Tử Khâm. Du Tử Khâm chỉ cảm thấy như bị điện giật, mặt đỏ gay.
Tức giận đánh một cái thật mạnh vào gáy của Sở Hiên:” Có dậy không hả?”
Biết nàng đã tức giận, Sở Hiên không làm quá nữa. Mở đôi mắt hoa đào còn mang vẻ ngái ngủ, biểu tình phi thường tội nghiệp chọc người thương mến.
Du Tử Khâm cũng thoáng áy náy, nhưng nàng không thể không làm vậy. Đỏ mặt leo xuống giường, chạy nhanh đi rửa mặt, không để ý đến hắn nữa.
Bởi vậy mà nàng đã không nhìn thấy được vẻ mặt thỏa mãn như mèo vừa ăn vụng được mỡ của người nào kia.
Sở Hiên cười thầm trong bụng, tuy là hơi ít, nhưng buổi sáng hôm nay ăn vậy là đủ rồi.
Sau khi cả hai xong xuôi, tiểu nhị bắt đầu bưng đồ ăn sáng đến tận phòng. Vì chỉ mới tới kinh thành, chưa kịp điều tra kĩ càng nơi này như thế nào, nên cả hai cũng hạn chế xuất hiện ở bên ngoài.
Điều này làm DU Tử Khâm buồn bực không thôi, tuy hồi ở trên Đào Hoa sơn cũng yên tĩnh không kém, nhưng ít nhất nàng còn có thể nấu ăn, trồng rau cho đỡ buồn, nhưng còn ở đây, chuyện gì cũng có người hầu hạ, không thể làm gì, chỉ ngồi trong phòng ngẩn người, là ai cũng phải chán nản.
Cũng may là nàng không đợi lâu. Sau 3 ngày, Lôi đã cung cấp thông tin đầy đủ về lực lượng hiện có ở kinh thành, vì chuyện lần này có độ nghiêm trọng cao, ảnh hưởng đến sự an toàn của chủ nhân bọn họ nên cả 4 người phong, hỏa, lôi, điện đều tề tựu đầy đủ.đây cũng là lần đầu tiên, Du Tử khâm được nhìn thấy 4 người bọn họ.

Chương 18: Chương 18

Chương 18: Chương 18

Một buổi sáng đẹp trời, Tề Bằng mang đến vài cân nấm rơm lên núi biếu mọi người, Du Tử Khâm rất cao hứng, mấy bữa nay nàng thèm ăn lẩu, lần này đem nấm tới vừa vặn, nàng muốn nấu một nồi lẩu cay nóng sốt ăn một bữa cho đỡ thèm.
Vốn là nhà họ Tề muốn mở rộng them công việc của mình, nhà đã có them thành viên mới, con cháu trong nhà cũng nhiều hơn, nếu như chỉ dựa vào mấy thửa ruộng thì không còn đủ nữa, bởi vậy họ quyết định sẽ trồng them nấm. Trồng nấm cũng không quá khó, chỉ cần có rơm, mọt gỗ, sau đó ủ sao cho đúng cách là được, nguyên liệu trong nhà đã có sẵn, lại không tốn quá nhiều công sức. Trồng với số lượng lớn sau đó bỏ mối ấy tửu lâu trong trấn là được.
Kiên quyết từ chối lời mời ở lại ăn lẩu của Du Tử Khâm, Tề Bằng nhanh chóng xuống núi. Không biết có phải do ăn ngoài trời không, mỗi lần ăn cơm nhà DU cô nương thì hắn luôn bị đau bụng, lần nào cũng đau vật vã mấy ngày liền mới thôi, bởi thế Tề Bằng không bao giờ dám ăn uống ở đây nữa.
Hà lão tiễn Tề Bằng xuống chân núi, trước khi đi, Tề Bằng như chợt nhớ đến điều gì đó, quay sang nói với Hà lão:” À đúng rồi! Dạo này không biết xảy ra chuyện gì mà có rất nhiều người lạ tới thôn, hình như đang tìm ai đó, các người không thích tiếp xúc với người ngoài, trong khoảng thời gian này đừng nên xuống núi, tránh cho gặp phải phiền toái không đáng có.”
Hà lão nghe xong, mày nhíu lại:” Tề huynh đệ có biết là họ muốn tìm ai chăng?”
Tề Bằng suy nghĩ một hồi, gãi gãi đầu:” Tôi cũng không biết, hình như là nhà ai đó mất con thì phải, ai cũng hỏi người dân trong làng về một đứa bé 5 tuổi, ăn mặc phú quý gì đó, nhưng mà là 10 năm trước rồi, bây giờ mà hỏi, còn ai nhớ chứ.”
Hà lão nghe xong, mày càng nhíu chặt hơn, nhưng không hỏi nữa, chỉ dặn dò:” Việc chúng tôi sống ở đây, mong gia đình đừng nói cho ai, nơi đây bồng lai tiên cảnh, nhiều người biết lại rắc rối.”
Tề Bằng cười ha ha:” chúng tôi không nói, mọi người yên tâm, chúng tôi cũng hiểu, có một nơi đẹp như thế này, bọn quý tộc mà biết thì sẽ tìm cách chiếm lấy.”
Hà lão chắp tay lại, hướng Tề Bằng:” Đa tạ.”
Đợi cho bóng Tề Bằng đi xa, HÀ lão mới quay về, chuyện này, nhất định phải cho thiếu gia biết. Thiếu gia trong miệng Hà lão tất nhiên là Sở Hiên. Vì không thể để lộ than phận của Sở Hiên nên Hà lão gọi Sở Hiên là thiếu gia, gọi Du Tử Khâm là tiểu thư. Lúc đầu ông vốn muốn gọi là phu nhân, vì Sở Hiên gọi Du Tử Khâm là cô, nhưng sau khi bị vẻ mặt sát khí của Sở Hiên hăm dọa nên ông đành phải thay đổi cách xưng hô.
Lúc Hà lão vừa lên đến nơi thì thấy hai người đang vây quần bên cái bếp than được đặt trên cái sạp dưới cây anh đào, nồi nước lẩu tỏa khói nghi ngút, cả hai đều đang vui vẻ bỏ những thứ mình thích ăn vào trong nồi. Thôi lát nữa hãy nói, dạo này mình hơi mập, nên đi dạo thêm một vòng nữa. Không biết tiểu thư có để phần cho ông không, ông cũng rất thích ăn lẩu, nhưng bây giờ mà tới ăn chung, ông sợ ăn không tiêu.
Bên này Hà lão đang rời đi, Du Tử Khâm lại không hề để ý, nàng đang rất háo hức. Nồi nước đang bắt đầu sôi lên sùng sục, bên trong bỏ rất nhiều ớt và tiêu, nồi nước đỏ lòm làm cho người ta chưa ăn mà đã muốn chảy nước miếng.
Thấy nước đã muốn đền lúc, Du Tử Khâm với tay qua cái tô sứ muốn bỏ đồ ăn vào nồi lẩu, nhưng chưa kịp lấy thì đã bị một cánh tay rắn chắc ôm lại, cả người lọt thỏm vào lòng người kia. Sở hiên tuy mới 15, nhưng do tập võ từ nhỏ nên dáng người cao lớn, phát triển không thua gì nam nhân trưởng thành.
Hít thật sâu mùi hương trên người Du Tử Khâm, SỞ Hiên mới làm ra vẻ như không có gì nói:” đừng nghịch ngợm, việc này để cháu làm. Coi chừng nước sôi văn trúng người.” Buông Du Tử Khâm ra, tay cầm lấy cái tô, từ từ bỏ tôm, mực, thịt bò, nấm,….vào nồi nước. Sau đó ngồi lại tại chỗ.
Du Tử Khâm không cảm thấy gì cả, mấy năm gần đây, bị Sở Hiên coi mình như con nít để chăm sóc, nàng quen rồi.
Du Tử Khâm không tim không phổi chỉ để ý đến cái nồi lẩu, không hề mảy may hay biết mình vừa mới bị người ta ăn đậu hủ trắng trơn, hai con mắt càng nhìn càng sáng long lanh. Sở Hiên nhìn mà dở khóc dở cười, khi nhắc đến cái ăn là cô như một đứa con nít.
Sau một hồi, Du Tử Khâm mới để ý đến Hà Mộc không hề ở đây, bèn quay qua hỏi Sở Hiên:” Hà lão đâu rồi, sao ông ấy không ra ăn lẩu.”
Ánh mắt Sở Hiên chợt lóe, nhưng lại tỏ vẻ không để ý nói:” có lẽ là ông ấy muốn đi dạo đâu đó, Hà Lão cũng cần có khoảng thời gian của mình, không nên quấy rầy ông ta.” Nói xong liền lấy đũa gắp một con tôm thật to, sau đó dùng tay thật cẩn thận lột vỏ, đưa đến bên miệng Du Tử Khâm.
Mĩ thực tới miệng, Du Tử Khâm nào còn để ý đến Hà lão. Há miệng cắn lấy con tôm, trong lúc lơ đãng liếm lấy ngón tay của Sở Hiên làm cho hắn run lên một chút, đôi mắt lóe lóe, sau đó lại cười thật dịu dàng tiếp tục bóc vỏ con khác đút cho Du Tử Khâm, chốc chốc lại thuận tay lau khóe miệng của nàng, nhân lúc không ai để ý, đưa ngón tay đến bên môi, liếm một chút, hương vị … thật ngon.
Một lúc sau
Du Tử Khâm:” Tiểu Hiên!”
Sở Hiên: Ừm!
Du Tử Khâm: Cô ăn hết nổi rồi, con làm ơn đừng đút nữa T.T
Sở Hiên:…Chương 21

Lại mấy ngày nữa trôi qua, số người đến Đào Hoa thôn ngày một tăng, ai cũng muốn tìm hiểu tung tích của đứa trẻ 10 năm về trước. Hành động của những người đó cũng bắt đầu gây chú ý đến các thôn dân. Mọi người truyền miệng nhau rằng 10 năm trước, một nhà đại ph đại quý đã làm lạc mất cháu đích tôn của mình ở Đào Hoa thôn, bây giờ đang dốc sức đi tìm người về để kế nghiệp. Ai có thể tìm được người hay biết một ít thông tin, thì sẽ được người nhà đó trọng thưởng, thậm chí có thể không lo ăn mặc suốt đời. Cũng bởi vì thế, mọi người bắt đầu nhao nhao điều tra, 10 năm trước liệu có đứa bé nào lạc đến đây không, hay 10 năm trước có chuyện gì kì lạ, đáng chú ý.
Phản ứng của người dân cũng đã khiến cho Du Tử Khâm nhận thấy được, nàng lập tức nghĩ ngay đến Sở Hiên, 10 năm trước, đứa trẻ lạc ở Đào Hoa thôn, ngoài Sở Hiên thì còn có thể là ai khác. Rõ ràng người mà đám người kia muốn tìm là SỞ Hiên của nàng.
Du TỬ Khâm đầy vẻ lo lắng nói ra phán đoán của mình cho SỞ Hiên nghe, nhưng không thấy sự kinh ngạc như dự kiến, chỉ thấy SỞ Hiên khẽ mỉm cười trấn an, đưa tay vuốt tóc nàng nói:
- “ Không sao, ta phái ám vệ đến bảo vệ chúng ta, sẽ không có chuyện gì đâu.”
Nghe Sở Hiên nói vậy, DU Tử Khâm ngạc nhiên hỏi:” VẬy là con đã biết rừ trước sao?”
Thấy SỞ Hiên gật đầu thừa nhận, Du Tử Khâm như chợt nghĩ đến cái gì, hỏi:” Việc này bắt đầu bao lâu rồi.?”
Thấy Du Tử Khâm không có giận chuyện mình giấu diếm nàng, Sở Hiên thoáng thở phào, dù cho động cơ giấu diếm là vì không muốn nàng lo lắng, nhưng Sở Hiên cũng sợ nàng giận hắn, bây giờ thấy trên mặt nàng ngoài lo lắng thì không còn gì khác, hắn cũng yên tâm. Muốn giấu nàng vì không muốn nàng lo lắng, nhưng nếu nàng đã biết thì hắn sẽ không giấu nữa:
- “ SỰ việc đã diễn ra khoảng hai tháng rồi, hơn nữa tất cả bọn họ đều là người có lien quan đến triều đình.”
Sau đó SỞ Hiên từ từ nói hết cho DU Tử Khâm nghe về những gì mà hắn đã điều tra được trong khoảng thời gian qua, khi nói vẫn luôn quan sát vẻ mặt của nàng, sợ nó có biến hóa gì.
Thật ra thì Sở Hiên đây là đang lo xa. Du Tử Khâm là người cực bao che khuyết điểm, chỉ cần là người nàng nhận định, thì tất cả những gì của người đó đều tốt đẹp. Nàng biết Sở Hiên chỉ vì tốt cho nàng, nên nàng sẽ không làm gì khiến SỞ Hiên tổn thương. Giả định như có một ngày, vì nàng mà Sở Hiên làm những điều thương hại tới người vô tội, nàng cũng sẽ không vì những người đó mà trách móc hắn, có lẽ nàng sẽ khổ sở một chút,nhưng sẽ không vì những người ngoài mà chất vần Sở Hiên, bởi vì tất cả những điều đó đều là vì nàng.
( Viết đoạn này vì bức xúc với mấy nàng nc trong suốt ngày cứ tỏ vẻ thánh mẫu, vì những người khác mà mắng nam chính là độc ác, biến thái vv khiến mấy anh ấy đau khổ, trong khi anh ấy làm những điều điên cuồng đó chỉ vì yêu nc, muốn có được nc trong một số tác phẩm, anti mấy bà đó, sống trong phước mà không biết hưởng.)
Sau khi nghe Sở Hiên nói đến đoạn tên đạo sĩ nói gì đó với hoàng đế, cả hai đều tỏ ra tiếc nuối, nếu như có thể nghe thấy được cả hai người nói chuyện gì thì hay rồi, như vậy sẽ có thể biết được mục đích của việc lần này là gì mà đối phó.
Du Tử Khâm nghe nói Sở Hiên đã cho người an bày nội gián bên trong thì thoáng có chút hy vọng , Sở Hiên nhìn vẻ mặt nàng lập tức biết nàng đang nghĩ gì, không hề khách khí nói:
- “ Ám vệ chỉ mới sắp xếp vào mà thôi, không thể nhanh như vậy trà trộn vào những nơi mật của hoàng cung, ít nhất cũng phải đợi họ điều tra nắm rõ tình hình.”
Nghe Sở Hiên nói vậy, Du Tử Khâm lập tức như bong bóng xì hơi, bộ dạng ỉu xìu khiến SỞ Hiên nhìn mà buồn cười, giang tay ôm Du Tử Khâm vào lòng như muốn an ủi, thực chất là lợi dụng mọi cơ hội có thể để ăn đậu hủ của nàng.
Ôm thân hình mềm mại trong ngực, Sở hiên cảm thấy thật thỏa mãn, mọi căng thẳng của mấy ngày nay đều như tan biến, tham lam hít vào hương thơm trên tóc DU Tử Khâm, tay lại siết chặt thêm một phần.
Dù chỉ mới 15 nhưng Sở Hiên đã cao hơn Du Tử Khâm một cái đầu, nàng hiện tại cao vừa tới cằm Sở Hiên, nãy giờ lo suy nghĩ , không hề để ý tư thế của hai người, nên khi DU Tử Khâm bất thình lình ngẩng đầu lên, đôi môi đã vô tình chạm vào cằm của SỞ Hiên làm cả hai thoáng ngẩng ra.
Du Tử Khâm cảm thấy rất lạ, lúc nãy, khi môi nàng chạm vào cằm SỞ Hiên, trong lòng bổng dâng lên một cảm giác rất khó tả, mặc dù không biết là tại sao,nhưng tình huống hiện tại không cho phép DU TỬ Khâm nghĩ nhiều về điều này:
- “ Cô đã có cách có thể nghe được bọn họ nói gì.”
Vẫn còn đắm chìm trong cảm giác vừa rồi, Sở Hiên hơi thất thần một chút, sau đó bị tiếng nói của Du Tử Khâm khiến cho hoàn hồn, nhưng trong đầu lại cứ nghĩ tới cảm giác khi đôi môi mềm mại của nàng chạm vào cằm hắn, biết thế lúc mãy nên cúi thấp xuống một chút, vậy thì môi của nàng chạm vào sẽ là môi hắn.
-“ Nha. Cách gì.” - dùng giọng điệu làm ra vẻ như không để ý chuyện vừa nãy.
-“ Con không nhớ sao, cô có thể nhìn thấy mọi việc đang xảy ra qua gương, đó là năng lực kì diệu của cô, ta có thể dùng nó để quan sát hoàng đế.” – Du Tử Khâm hào , năng lực này lâu rồi nàng đã không sử dụng, xém chút là quên mất nó.

Chương 18: Chương 18

Chương 18: Chương 18

Một buổi sáng đẹp trời, Tề Bằng mang đến vài cân nấm rơm lên núi biếu mọi người, Du Tử Khâm rất cao hứng, mấy bữa nay nàng thèm ăn lẩu, lần này đem nấm tới vừa vặn, nàng muốn nấu một nồi lẩu cay nóng sốt ăn một bữa cho đỡ thèm.
Vốn là nhà họ Tề muốn mở rộng them công việc của mình, nhà đã có them thành viên mới, con cháu trong nhà cũng nhiều hơn, nếu như chỉ dựa vào mấy thửa ruộng thì không còn đủ nữa, bởi vậy họ quyết định sẽ trồng them nấm. Trồng nấm cũng không quá khó, chỉ cần có rơm, mọt gỗ, sau đó ủ sao cho đúng cách là được, nguyên liệu trong nhà đã có sẵn, lại không tốn quá nhiều công sức. Trồng với số lượng lớn sau đó bỏ mối ấy tửu lâu trong trấn là được.
Kiên quyết từ chối lời mời ở lại ăn lẩu của Du Tử Khâm, Tề Bằng nhanh chóng xuống núi. Không biết có phải do ăn ngoài trời không, mỗi lần ăn cơm nhà DU cô nương thì hắn luôn bị đau bụng, lần nào cũng đau vật vã mấy ngày liền mới thôi, bởi thế Tề Bằng không bao giờ dám ăn uống ở đây nữa.
Hà lão tiễn Tề Bằng xuống chân núi, trước khi đi, Tề Bằng như chợt nhớ đến điều gì đó, quay sang nói với Hà lão:” À đúng rồi! Dạo này không biết xảy ra chuyện gì mà có rất nhiều người lạ tới thôn, hình như đang tìm ai đó, các người không thích tiếp xúc với người ngoài, trong khoảng thời gian này đừng nên xuống núi, tránh cho gặp phải phiền toái không đáng có.”
Hà lão nghe xong, mày nhíu lại:” Tề huynh đệ có biết là họ muốn tìm ai chăng?”
Tề Bằng suy nghĩ một hồi, gãi gãi đầu:” Tôi cũng không biết, hình như là nhà ai đó mất con thì phải, ai cũng hỏi người dân trong làng về một đứa bé 5 tuổi, ăn mặc phú quý gì đó, nhưng mà là 10 năm trước rồi, bây giờ mà hỏi, còn ai nhớ chứ.”
Hà lão nghe xong, mày càng nhíu chặt hơn, nhưng không hỏi nữa, chỉ dặn dò:” Việc chúng tôi sống ở đây, mong gia đình đừng nói cho ai, nơi đây bồng lai tiên cảnh, nhiều người biết lại rắc rối.”
Tề Bằng cười ha ha:” chúng tôi không nói, mọi người yên tâm, chúng tôi cũng hiểu, có một nơi đẹp như thế này, bọn quý tộc mà biết thì sẽ tìm cách chiếm lấy.”
Hà lão chắp tay lại, hướng Tề Bằng:” Đa tạ.”
Đợi cho bóng Tề Bằng đi xa, HÀ lão mới quay về, chuyện này, nhất định phải cho thiếu gia biết. Thiếu gia trong miệng Hà lão tất nhiên là Sở Hiên. Vì không thể để lộ than phận của Sở Hiên nên Hà lão gọi Sở Hiên là thiếu gia, gọi Du Tử Khâm là tiểu thư. Lúc đầu ông vốn muốn gọi là phu nhân, vì Sở Hiên gọi Du Tử Khâm là cô, nhưng sau khi bị vẻ mặt sát khí của Sở Hiên hăm dọa nên ông đành phải thay đổi cách xưng hô.
Lúc Hà lão vừa lên đến nơi thì thấy hai người đang vây quần bên cái bếp than được đặt trên cái sạp dưới cây anh đào, nồi nước lẩu tỏa khói nghi ngút, cả hai đều đang vui vẻ bỏ những thứ mình thích ăn vào trong nồi. Thôi lát nữa hãy nói, dạo này mình hơi mập, nên đi dạo thêm một vòng nữa. Không biết tiểu thư có để phần cho ông không, ông cũng rất thích ăn lẩu, nhưng bây giờ mà tới ăn chung, ông sợ ăn không tiêu.
Bên này Hà lão đang rời đi, Du Tử Khâm lại không hề để ý, nàng đang rất háo hức. Nồi nước đang bắt đầu sôi lên sùng sục, bên trong bỏ rất nhiều ớt và tiêu, nồi nước đỏ lòm làm cho người ta chưa ăn mà đã muốn chảy nước miếng.
Thấy nước đã muốn đền lúc, Du Tử Khâm với tay qua cái tô sứ muốn bỏ đồ ăn vào nồi lẩu, nhưng chưa kịp lấy thì đã bị một cánh tay rắn chắc ôm lại, cả người lọt thỏm vào lòng người kia. Sở hiên tuy mới 15, nhưng do tập võ từ nhỏ nên dáng người cao lớn, phát triển không thua gì nam nhân trưởng thành.
Hít thật sâu mùi hương trên người Du Tử Khâm, SỞ Hiên mới làm ra vẻ như không có gì nói:” đừng nghịch ngợm, việc này để cháu làm. Coi chừng nước sôi văn trúng người.” Buông Du Tử Khâm ra, tay cầm lấy cái tô, từ từ bỏ tôm, mực, thịt bò, nấm,….vào nồi nước. Sau đó ngồi lại tại chỗ.
Du Tử Khâm không cảm thấy gì cả, mấy năm gần đây, bị Sở Hiên coi mình như con nít để chăm sóc, nàng quen rồi.
Du Tử Khâm không tim không phổi chỉ để ý đến cái nồi lẩu, không hề mảy may hay biết mình vừa mới bị người ta ăn đậu hủ trắng trơn, hai con mắt càng nhìn càng sáng long lanh. Sở Hiên nhìn mà dở khóc dở cười, khi nhắc đến cái ăn là cô như một đứa con nít.
Sau một hồi, Du Tử Khâm mới để ý đến Hà Mộc không hề ở đây, bèn quay qua hỏi Sở Hiên:” Hà lão đâu rồi, sao ông ấy không ra ăn lẩu.”
Ánh mắt Sở Hiên chợt lóe, nhưng lại tỏ vẻ không để ý nói:” có lẽ là ông ấy muốn đi dạo đâu đó, Hà Lão cũng cần có khoảng thời gian của mình, không nên quấy rầy ông ta.” Nói xong liền lấy đũa gắp một con tôm thật to, sau đó dùng tay thật cẩn thận lột vỏ, đưa đến bên miệng Du Tử Khâm.
Mĩ thực tới miệng, Du Tử Khâm nào còn để ý đến Hà lão. Há miệng cắn lấy con tôm, trong lúc lơ đãng liếm lấy ngón tay của Sở Hiên làm cho hắn run lên một chút, đôi mắt lóe lóe, sau đó lại cười thật dịu dàng tiếp tục bóc vỏ con khác đút cho Du Tử Khâm, chốc chốc lại thuận tay lau khóe miệng của nàng, nhân lúc không ai để ý, đưa ngón tay đến bên môi, liếm một chút, hương vị … thật ngon.
Một lúc sau
Du Tử Khâm:” Tiểu Hiên!”
Sở Hiên: Ừm!
Du Tử Khâm: Cô ăn hết nổi rồi, con làm ơn đừng đút nữa T.T
Sở Hiên:…Chương 21

Lại mấy ngày nữa trôi qua, số người đến Đào Hoa thôn ngày một tăng, ai cũng muốn tìm hiểu tung tích của đứa trẻ 10 năm về trước. Hành động của những người đó cũng bắt đầu gây chú ý đến các thôn dân. Mọi người truyền miệng nhau rằng 10 năm trước, một nhà đại ph đại quý đã làm lạc mất cháu đích tôn của mình ở Đào Hoa thôn, bây giờ đang dốc sức đi tìm người về để kế nghiệp. Ai có thể tìm được người hay biết một ít thông tin, thì sẽ được người nhà đó trọng thưởng, thậm chí có thể không lo ăn mặc suốt đời. Cũng bởi vì thế, mọi người bắt đầu nhao nhao điều tra, 10 năm trước liệu có đứa bé nào lạc đến đây không, hay 10 năm trước có chuyện gì kì lạ, đáng chú ý.
Phản ứng của người dân cũng đã khiến cho Du Tử Khâm nhận thấy được, nàng lập tức nghĩ ngay đến Sở Hiên, 10 năm trước, đứa trẻ lạc ở Đào Hoa thôn, ngoài Sở Hiên thì còn có thể là ai khác. Rõ ràng người mà đám người kia muốn tìm là SỞ Hiên của nàng.
Du TỬ Khâm đầy vẻ lo lắng nói ra phán đoán của mình cho SỞ Hiên nghe, nhưng không thấy sự kinh ngạc như dự kiến, chỉ thấy SỞ Hiên khẽ mỉm cười trấn an, đưa tay vuốt tóc nàng nói:
- “ Không sao, ta phái ám vệ đến bảo vệ chúng ta, sẽ không có chuyện gì đâu.”
Nghe Sở Hiên nói vậy, DU Tử Khâm ngạc nhiên hỏi:” VẬy là con đã biết rừ trước sao?”
Thấy SỞ Hiên gật đầu thừa nhận, Du Tử Khâm như chợt nghĩ đến cái gì, hỏi:” Việc này bắt đầu bao lâu rồi.?”
Thấy Du Tử Khâm không có giận chuyện mình giấu diếm nàng, Sở Hiên thoáng thở phào, dù cho động cơ giấu diếm là vì không muốn nàng lo lắng, nhưng Sở Hiên cũng sợ nàng giận hắn, bây giờ thấy trên mặt nàng ngoài lo lắng thì không còn gì khác, hắn cũng yên tâm. Muốn giấu nàng vì không muốn nàng lo lắng, nhưng nếu nàng đã biết thì hắn sẽ không giấu nữa:
- “ SỰ việc đã diễn ra khoảng hai tháng rồi, hơn nữa tất cả bọn họ đều là người có lien quan đến triều đình.”
Sau đó SỞ Hiên từ từ nói hết cho DU Tử Khâm nghe về những gì mà hắn đã điều tra được trong khoảng thời gian qua, khi nói vẫn luôn quan sát vẻ mặt của nàng, sợ nó có biến hóa gì.
Thật ra thì Sở Hiên đây là đang lo xa. Du Tử Khâm là người cực bao che khuyết điểm, chỉ cần là người nàng nhận định, thì tất cả những gì của người đó đều tốt đẹp. Nàng biết Sở Hiên chỉ vì tốt cho nàng, nên nàng sẽ không làm gì khiến SỞ Hiên tổn thương. Giả định như có một ngày, vì nàng mà Sở Hiên làm những điều thương hại tới người vô tội, nàng cũng sẽ không vì những người đó mà trách móc hắn, có lẽ nàng sẽ khổ sở một chút,nhưng sẽ không vì những người ngoài mà chất vần Sở Hiên, bởi vì tất cả những điều đó đều là vì nàng.
( Viết đoạn này vì bức xúc với mấy nàng nc trong suốt ngày cứ tỏ vẻ thánh mẫu, vì những người khác mà mắng nam chính là độc ác, biến thái vv khiến mấy anh ấy đau khổ, trong khi anh ấy làm những điều điên cuồng đó chỉ vì yêu nc, muốn có được nc trong một số tác phẩm, anti mấy bà đó, sống trong phước mà không biết hưởng.)
Sau khi nghe Sở Hiên nói đến đoạn tên đạo sĩ nói gì đó với hoàng đế, cả hai đều tỏ ra tiếc nuối, nếu như có thể nghe thấy được cả hai người nói chuyện gì thì hay rồi, như vậy sẽ có thể biết được mục đích của việc lần này là gì mà đối phó.
Du Tử Khâm nghe nói Sở Hiên đã cho người an bày nội gián bên trong thì thoáng có chút hy vọng , Sở Hiên nhìn vẻ mặt nàng lập tức biết nàng đang nghĩ gì, không hề khách khí nói:
- “ Ám vệ chỉ mới sắp xếp vào mà thôi, không thể nhanh như vậy trà trộn vào những nơi mật của hoàng cung, ít nhất cũng phải đợi họ điều tra nắm rõ tình hình.”
Nghe Sở Hiên nói vậy, Du Tử Khâm lập tức như bong bóng xì hơi, bộ dạng ỉu xìu khiến SỞ Hiên nhìn mà buồn cười, giang tay ôm Du Tử Khâm vào lòng như muốn an ủi, thực chất là lợi dụng mọi cơ hội có thể để ăn đậu hủ của nàng.
Ôm thân hình mềm mại trong ngực, Sở hiên cảm thấy thật thỏa mãn, mọi căng thẳng của mấy ngày nay đều như tan biến, tham lam hít vào hương thơm trên tóc DU Tử Khâm, tay lại siết chặt thêm một phần.
Dù chỉ mới 15 nhưng Sở Hiên đã cao hơn Du Tử Khâm một cái đầu, nàng hiện tại cao vừa tới cằm Sở Hiên, nãy giờ lo suy nghĩ , không hề để ý tư thế của hai người, nên khi DU Tử Khâm bất thình lình ngẩng đầu lên, đôi môi đã vô tình chạm vào cằm của SỞ Hiên làm cả hai thoáng ngẩng ra.
Du Tử Khâm cảm thấy rất lạ, lúc nãy, khi môi nàng chạm vào cằm SỞ Hiên, trong lòng bổng dâng lên một cảm giác rất khó tả, mặc dù không biết là tại sao,nhưng tình huống hiện tại không cho phép DU TỬ Khâm nghĩ nhiều về điều này:
- “ Cô đã có cách có thể nghe được bọn họ nói gì.”
Vẫn còn đắm chìm trong cảm giác vừa rồi, Sở Hiên hơi thất thần một chút, sau đó bị tiếng nói của Du Tử Khâm khiến cho hoàn hồn, nhưng trong đầu lại cứ nghĩ tới cảm giác khi đôi môi mềm mại của nàng chạm vào cằm hắn, biết thế lúc mãy nên cúi thấp xuống một chút, vậy thì môi của nàng chạm vào sẽ là môi hắn.
-“ Nha. Cách gì.” - dùng giọng điệu làm ra vẻ như không để ý chuyện vừa nãy.
-“ Con không nhớ sao, cô có thể nhìn thấy mọi việc đang xảy ra qua gương, đó là năng lực kì diệu của cô, ta có thể dùng nó để quan sát hoàng đế.” – Du Tử Khâm hào , năng lực này lâu rồi nàng đã không sử dụng, xém chút là quên mất nó.

Chương 18: Chương 18

Chương 18: Chương 18

Một buổi sáng đẹp trời, Tề Bằng mang đến vài cân nấm rơm lên núi biếu mọi người, Du Tử Khâm rất cao hứng, mấy bữa nay nàng thèm ăn lẩu, lần này đem nấm tới vừa vặn, nàng muốn nấu một nồi lẩu cay nóng sốt ăn một bữa cho đỡ thèm.
Vốn là nhà họ Tề muốn mở rộng them công việc của mình, nhà đã có them thành viên mới, con cháu trong nhà cũng nhiều hơn, nếu như chỉ dựa vào mấy thửa ruộng thì không còn đủ nữa, bởi vậy họ quyết định sẽ trồng them nấm. Trồng nấm cũng không quá khó, chỉ cần có rơm, mọt gỗ, sau đó ủ sao cho đúng cách là được, nguyên liệu trong nhà đã có sẵn, lại không tốn quá nhiều công sức. Trồng với số lượng lớn sau đó bỏ mối ấy tửu lâu trong trấn là được.
Kiên quyết từ chối lời mời ở lại ăn lẩu của Du Tử Khâm, Tề Bằng nhanh chóng xuống núi. Không biết có phải do ăn ngoài trời không, mỗi lần ăn cơm nhà DU cô nương thì hắn luôn bị đau bụng, lần nào cũng đau vật vã mấy ngày liền mới thôi, bởi thế Tề Bằng không bao giờ dám ăn uống ở đây nữa.
Hà lão tiễn Tề Bằng xuống chân núi, trước khi đi, Tề Bằng như chợt nhớ đến điều gì đó, quay sang nói với Hà lão:” À đúng rồi! Dạo này không biết xảy ra chuyện gì mà có rất nhiều người lạ tới thôn, hình như đang tìm ai đó, các người không thích tiếp xúc với người ngoài, trong khoảng thời gian này đừng nên xuống núi, tránh cho gặp phải phiền toái không đáng có.”
Hà lão nghe xong, mày nhíu lại:” Tề huynh đệ có biết là họ muốn tìm ai chăng?”
Tề Bằng suy nghĩ một hồi, gãi gãi đầu:” Tôi cũng không biết, hình như là nhà ai đó mất con thì phải, ai cũng hỏi người dân trong làng về một đứa bé 5 tuổi, ăn mặc phú quý gì đó, nhưng mà là 10 năm trước rồi, bây giờ mà hỏi, còn ai nhớ chứ.”
Hà lão nghe xong, mày càng nhíu chặt hơn, nhưng không hỏi nữa, chỉ dặn dò:” Việc chúng tôi sống ở đây, mong gia đình đừng nói cho ai, nơi đây bồng lai tiên cảnh, nhiều người biết lại rắc rối.”
Tề Bằng cười ha ha:” chúng tôi không nói, mọi người yên tâm, chúng tôi cũng hiểu, có một nơi đẹp như thế này, bọn quý tộc mà biết thì sẽ tìm cách chiếm lấy.”
Hà lão chắp tay lại, hướng Tề Bằng:” Đa tạ.”
Đợi cho bóng Tề Bằng đi xa, HÀ lão mới quay về, chuyện này, nhất định phải cho thiếu gia biết. Thiếu gia trong miệng Hà lão tất nhiên là Sở Hiên. Vì không thể để lộ than phận của Sở Hiên nên Hà lão gọi Sở Hiên là thiếu gia, gọi Du Tử Khâm là tiểu thư. Lúc đầu ông vốn muốn gọi là phu nhân, vì Sở Hiên gọi Du Tử Khâm là cô, nhưng sau khi bị vẻ mặt sát khí của Sở Hiên hăm dọa nên ông đành phải thay đổi cách xưng hô.
Lúc Hà lão vừa lên đến nơi thì thấy hai người đang vây quần bên cái bếp than được đặt trên cái sạp dưới cây anh đào, nồi nước lẩu tỏa khói nghi ngút, cả hai đều đang vui vẻ bỏ những thứ mình thích ăn vào trong nồi. Thôi lát nữa hãy nói, dạo này mình hơi mập, nên đi dạo thêm một vòng nữa. Không biết tiểu thư có để phần cho ông không, ông cũng rất thích ăn lẩu, nhưng bây giờ mà tới ăn chung, ông sợ ăn không tiêu.
Bên này Hà lão đang rời đi, Du Tử Khâm lại không hề để ý, nàng đang rất háo hức. Nồi nước đang bắt đầu sôi lên sùng sục, bên trong bỏ rất nhiều ớt và tiêu, nồi nước đỏ lòm làm cho người ta chưa ăn mà đã muốn chảy nước miếng.
Thấy nước đã muốn đền lúc, Du Tử Khâm với tay qua cái tô sứ muốn bỏ đồ ăn vào nồi lẩu, nhưng chưa kịp lấy thì đã bị một cánh tay rắn chắc ôm lại, cả người lọt thỏm vào lòng người kia. Sở hiên tuy mới 15, nhưng do tập võ từ nhỏ nên dáng người cao lớn, phát triển không thua gì nam nhân trưởng thành.
Hít thật sâu mùi hương trên người Du Tử Khâm, SỞ Hiên mới làm ra vẻ như không có gì nói:” đừng nghịch ngợm, việc này để cháu làm. Coi chừng nước sôi văn trúng người.” Buông Du Tử Khâm ra, tay cầm lấy cái tô, từ từ bỏ tôm, mực, thịt bò, nấm,….vào nồi nước. Sau đó ngồi lại tại chỗ.
Du Tử Khâm không cảm thấy gì cả, mấy năm gần đây, bị Sở Hiên coi mình như con nít để chăm sóc, nàng quen rồi.
Du Tử Khâm không tim không phổi chỉ để ý đến cái nồi lẩu, không hề mảy may hay biết mình vừa mới bị người ta ăn đậu hủ trắng trơn, hai con mắt càng nhìn càng sáng long lanh. Sở Hiên nhìn mà dở khóc dở cười, khi nhắc đến cái ăn là cô như một đứa con nít.
Sau một hồi, Du Tử Khâm mới để ý đến Hà Mộc không hề ở đây, bèn quay qua hỏi Sở Hiên:” Hà lão đâu rồi, sao ông ấy không ra ăn lẩu.”
Ánh mắt Sở Hiên chợt lóe, nhưng lại tỏ vẻ không để ý nói:” có lẽ là ông ấy muốn đi dạo đâu đó, Hà Lão cũng cần có khoảng thời gian của mình, không nên quấy rầy ông ta.” Nói xong liền lấy đũa gắp một con tôm thật to, sau đó dùng tay thật cẩn thận lột vỏ, đưa đến bên miệng Du Tử Khâm.
Mĩ thực tới miệng, Du Tử Khâm nào còn để ý đến Hà lão. Há miệng cắn lấy con tôm, trong lúc lơ đãng liếm lấy ngón tay của Sở Hiên làm cho hắn run lên một chút, đôi mắt lóe lóe, sau đó lại cười thật dịu dàng tiếp tục bóc vỏ con khác đút cho Du Tử Khâm, chốc chốc lại thuận tay lau khóe miệng của nàng, nhân lúc không ai để ý, đưa ngón tay đến bên môi, liếm một chút, hương vị … thật ngon.
Một lúc sau
Du Tử Khâm:” Tiểu Hiên!”
Sở Hiên: Ừm!
Du Tử Khâm: Cô ăn hết nổi rồi, con làm ơn đừng đút nữa T.T
Sở Hiên:…

Chương 17

Chương 17

Liễu Nhất Dân nhìn Sở Hiên hồi lâu, sau đó nói:” Tên tiểu tử ngươi, tới chừng nào mới chịu quản lí sản nghiệp của ta hả?”
Sở Hiên dường như không hề cảm thấy ngoài ý muốn với yêu cầu này của Liễu Nhất Dân, thật ra thì mấy năm nay ông luôn muốn cậu tiếp quản sản nghiệp cảu mình nhưng cậu chưa bao giờ đồng ý, luôn lấy cớ để từ chối, và đương nhiên lần này cũng không ngoại lệ.
Sở Hiên hướng Liễu Nhất Dân nở nụ cười:” Đệ tử vẫn còn non kém, làm sao có đủ khả năng tiếp quản Trích Tinh Lâu và Liễu Gia trang được, vẫn là cứ để vài năm nữa đi, hay sư phụ tìm người khác cũng được.”
Nhìn nụ cười trên mặt Sở Hiên mà Liễu Nhất Dân chỉ muốn giết người:” Hừ! Đừng tìm cớ làm gì, ngươi cho là ta không biết vì ngươi không muốn xa con nha đầu kia nên mới mãi không chịu xuống núi sao.”
Sở Hiên “ nha” một tiếng, sau đó tựa tiếu phi tiếu nhìn Liễu Nhất Dân:” Sư phụ thì ra người luôn biết nha, vậy mấy năm nay người còn tốn công sức lên người đồ nhi làm gì?”
- “ Ngươi! Thật là không nói nổi ngươi mà, chỉ vì một người nữ nhân mà lại không quan tâm đến tiền đồ của mình, ngươi có còn là nam nhân hay không?”- ông thật sự tức chết mà, năm đó chẳng qua là vì trả ơn nên ông mới quyết định dạy cho Sở Hiên vài công phu quyền cước phòng thân, không ngờ tên tiểu tử này lại có thiên phú như vậy, thế nên ông mới thay đổi quyết định, dùng hết sở học cả đời mình để truyền thụ cho hắn, mong mai sau hắn có thể thừa kế sự nghiệp của mình, nhưng bây giờ, thật là làm ông tức chết mà.
Liễu Nhất Dân đang chìm đắm trong cơn bức xúc, không để ý rằng mình đã nói ra lời nói kiêng kị của Sở Hiên. Chỉ thấy không khí xung quanh bỗng nhiên thay đổi, nụ cười lúc nào cũng treo ở trên mặt Sở Hiên cũng hoàn toàn biến mất, cả người toát ra hơi thở âm trầm:
- “ Cái gì mà nữ nhân, cô chính là người tốt đẹp nhất trên thế gian này, vì cô, cho dù không phải nam nhân thì đã sao, dù sao cô cũng sẽ không để ý.”
Liễu Nhất Dân phát hiện không khí không đúng, biết là mình đã lỡ lời, tên tiểu tử này, không để ý vinh hoa phú quý, nói đúng hơn là không có gì có thể lọt vào mắt hắn ngoại trừ Du Tử Khâm, điều này mấy năm qua xem như ông đã lãnh giáo đủ, vậy mà lần này ông lại nói Du Tử Khâm chỉ là một nữ nhân, không đáng để hắn hy sinh mới khiến hắn tức giận.
Là người dạy võ công cho Sở Hiên, Liễu Nhất Dân rất rõ, Sở Hiên chính là một kẻ khát máu tàn bạo, những đêm ông đưa hắn đi ra ngoài ám sát người để huấn luyện, nhìn cách thức giết người của hắn mà một kẻ lăn lộn trên giang hồ mấy chục năm là ông đây cũng không khỏi lạnh gáy, giết người chớp nhoáng, chỉ cần thấy chướng mắt, không kiêng nể là ai, cho dù là hài tử 3 tuổi hay lão nhân 80 hắn cũng giết, tuyệt đối không lưu tình, vậy mà khi xong việc, trên người không hề dính một chút máu tươi, vẫn cứ tiêu sái như thế, phong nhã như thế.
-“ Ầy! Ta không phải ý đó, ngươi đừng hiểu lầm, Du Tử Khâm là một nha đầu tốt, ta cũng rất thích nó.”
Nghe xong câu đó, không khí bạo ngược trên người của Sở Hiên dịu đi không ít, nhưng lại nói:” Cô đương nhiên là rất tốt, bất quá, không cần quá nhiều người thích.”
Liễu Nhất Dân không biết phải nói gì,hừ, cũng chỉ có con nha đầu kia mới chịu nổi hắn, bất quá, hắn không bao giờ thể hiện mặt xấu xa của mình cho con nha đầu kia thấy cả, có lẽ đến tận bây giờ, Du Tử Khâm cũng không biết được bộ mặt thật của Sở Hiên đi.
Tuy Sở Hiên từ chối tiếp quản sản nghiệp cảu mình, nhưng Liễu Nhất Dân không bỏ cuộc, hôn nay ông có vũ khí bí mật, nhất định bắt Sở Hiên phải ngoan ngoãn đồng ý.
-“ Sở Hiên! Tuy ngươi không quan tâm vinh hoa phú quý, nhưng còn Du Tử Khâm thì sao, ngươi không nghĩ đến nàng sao? Chẳng lẽ ngươi muốn nàng cứ phải cực khổ xuống núi, tiếp xúc với những kẻ vô liêm sỉ, xấu xa chỉ vì kiếm tiền sao?”
Sở Hiên đứng im bất động, trên mặt không có biểu tình gì nhưng Liễu Nhất Dân biết, hắn đang chú ý, vì thế tiếp tục:
-“ Tiếp quản sản nghiệp của ta, ngươi có thể kiếm rất nhiều tiền, có thể chăm sóc cho Du Tử Khâm một cách tốt nhất, hơn nữa, khi đã trở thành một nam nhân có sự nghiệp có bản lĩnh, chẳng phải càng có sức quyến rũ với nàng sao?” – Nói xong Liễu Nhất Dân im lặng quan sát phản ứng của Sở Hiên, ông không tin lần này hắn lại không đồng ý.
Sở Hiên im lặng hồi lâu, sau đó bước chân hướng phòng mình đi tới, trước khi đi còn nói:” Sản nghiệp con sẽ tiếp quản, nhưng phải làm theo cách của con.”
Tuy biết những lời của sư phụ là muốn dụ dỗ hắn, nhưng hắn cũng không thể không thừa nhận, hắn động tâm, nhất là câu cuối cùng. Khóe miệng Sở Hiên hơi nhếch lên, nhưng hắn cũng không bỏ được cô, hắn không muốn rời xa cô, vì vậy hắn sẽ tìm một biện pháp vừa quản lí sản nghiệp, vừa ở bên cô.
Bên này Liễu Nhất Dân đang rất vui vẻ, ông biết ngay mà, chỉ cần là chuyện liên quan đến con nha đầu đó thì tên tiểu tử này sẽ không từ chối. Sau đó vui vẻ rời đi, hà hà, cuối cùng ông cũng có thể nghỉ hưu rồi.
Sở Hiên bước vào phòng, đến bên giường, cố gắng thật nhẹ nhàng không đánh thức Du Tử Khâm, sau đó nằm xuống bên cạnh nàng, tay nâng đầu nàng lên, khiến cho nàng gối lên cách tay của mình, tay kia thì đặt trên eo Du Tử Khâm kéo nàng vào lòng, làm cho cả người Du Tử Khâm nằm gọn hoàn toàn trong lòng của mình, sau đó Sở Hiên mới nhắm mắt, từ từ chìm vào giấc ngủ.

Chương 16

Chương 16

Khi con người ta không để ý thì thời gian đã lặng lẽ đi qua, đến khi nhìn lại, thoáng chốc đã 7 năm trôi qua. Đào Hoa sơn vẫn không có gì thay đổi, vẫn một rừng hoa anh đào làm say đắm lòng người, vẫn cái không khí mát lạnh khiến tâm hồn người ta dễ chịu, vẫn là một nơi cách xa thế tục, một nơi không có nhiều phiền não, không có những minh tranh ám đấu, không có những kẻ bắng mặt không bằng lòng, một nơi tuyệt vời.
hiện tại đã qua buổi trưa, lúc này hầu hết moi nhà đều đã ăn cơm trưa và chuẩn bị nghỉ ngơi. Một thiếu nữ nằm trên một cái sạp dài, cái sạp được đặt dưới một cây hoa anh đào to lớn, ngày nay, cái cây đã to hơn lúc xưa rất nhiều, bóng cây tỏa ra một vùng to lớn nhưng không thể ngăn trở những tia nắng nhỏ bé nghịch ngợm xuyên qua những kẻ lá, những khoảng trống nhỏ giữa những cánh hoa mà chiếu xuống người thiếu nữ tạo nên những vệt sáng nhỏ.
Bên cạnh thiếu nữ là một thiếu niên, người mặc bộ quần áomàu xanh làm bằng gấm Vân La nổi tiếng. Gương mặt thiếu niên tuấn tú, mày tựa kiếm, sống mũi cao ngất, đôi môi mỏng mím chặt , đôi mắt hoa đào hẹp dài ánh đầy nét dịu dàng. Tuy trông vẫn còn hơi non nớt nhưng cả người toát ra hơi thở trầm ổn, dịu dàng.
Hai người chính là DU Tử Khâm và Sở Hiên, thời gian thấm thoát trôi qua, Sở Hiên nay đã là một thiếu niên 15 tuổi, không biết là vì lúc nào cũng ở bên cạnh Du Tử Khâm hay do tính cách mà Sở Hiên lúc nào cũng mang đến cho người ta cảm giác rằng đây là một quý công tử dịu dàng, nho nhã, cả người tỏa ra hơi thở thơm mát. Điếu này khiến cho Du Tử khâm hết sức tự hào, không ngờ rẳng mình có thể nuôi dạy nên một người đầy khí chất đếnnhư vậy. Chỉ là những lúc không có nàng bên cạnh, Sở Hiên như thế nào thì nàng không biết.
Sở Hiên hiện đang rất chăm chú, cẩn thận, dùng bàn tay thon dài của mình, đắp từng miếng dưa leo lên mặt Du Tử Khâm. Mọi người đừng ngạc nhiên, quả thật là như vậy. Mấy năm gần đây, Du Tử Khâm đã từng cảm thán không biết bao nhiêu lần, sở Hiên càng ngày càng lớn, nàng đã không thể chăm sóc cho cậu được nữa mà trở thành Sở Hiên chăm sóc nàng. Từ công việc ăn uống, quần áo, nhà cửa, kiếm tiền đều do Sở hiên làm hết, cả công việc trồng thảo dược của nàng cũng phải đấu tranh dữ lắm mới có thể cướp được nhưng hiện tại cũng bị người chia sẻ bớt. Sở Hiên còn giống bảo mẫu hơn nàng.
Tuy đã 7 năm trôi qua, nhưng do được chăm sóc tốt, cuộc sống lại thoải mái không có phiền não gì nên trông Du Tử Khâm không khác gì lúc trước là bao.nhưng nàng cũng rất buồn phiền vì tuổi mỗi năm một tăng lên, cứ luôn miệng than với Sở Hiên rằng mình già rồi, sau đó chăm chăm làm đẹp, Sở Hiên thấy vậy cũng chỉ cười nhẹ nhàng rồi bồi nàng. Chỉ cần là việc nàng muốn làm, hắn sẽ cùng nàng làm.
Hà Mộc cầm một rổ thảo dược đi ra, tính nhân lúc này đem phơi, nhưng khi nhìn thấy hai người đằng kia thì lại dừng bước, nghĩ nghĩ lại bước ngược vào trong.
Hà Mộc chính là người năm xưa từng cứu Sở Hiên, Du Tử Khâm từng thề, một ngày nào đó nàng nhất định sẽ trả ơn ông, vì vậy vào một ngày nọ của hai năm trước, khi Hà Mộc vừa bị đuổi khỏi Phượng Y Đường, việc là do quản sự cảu Phượng Y đường muốn cất nhắc cháu mình lên, nên đã tìm cách hạ bệ ông ,rào cản lớn nhất, bắng cách đổi dược trong phương thuốc của khách hàng đưa cho ông khiến ông lấy nhầm dược, khiến cho vị khách kia mất mạng, điều quan trọng hơn là, thê tử của ông cũng dùng phương thuốc đó, lúc bấy giờ Hà Mộc vừa mất thê tử, vừa mất việc làm, rất đáng thương.Du Tử Khâm đã đưa ông về đây. Hiện tại ông đang phụ trách việc chăm sóc ruộng thuốc của Du Tử khâm.
Hà Mộc ông dù sao cũng đã sống bao nhiều năm rồi, làm sao mà lại không thấy được tình ý trong mắt Sở Hiên chứ,mặc dù tuổi tác của bọn họ không hợp,nhưng sau khi trải qua những thăng trầm trong cuộc đời, ông nhận ra chỉ cần bản than hạnh phúc là được rồi, cần gì để ý những người khác, ông lại nhớ về người vợ đã mất của mình, không khỏi thương cảm.
Ngay từ lúc Hà Mộc bước đến cửa thì hắn đã nhận ra rồi, sau khi nghe tiếng bước chân của Hà Mộc đi xa thì hắn thấy rất hài lòng, lúc đầu khi Du Tử Khâm muốn mang Hà Mộc về hắn đã rất bất mãn, hắn cần gì biết Hà Mộc có phải là ân nhân của mình hay không, hắn chỉ biết là có kẻ muốn xâm nhập vào cuộc sống cảu hai người. Sở Hiên đã từng động sát tâm với Hà Mộc, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt từ ái của ông nhìn hai người ở bên nhau thì Sở Hiên đã suy nghĩ lại. Hơn nữa, giữ ông lại thì Du Tử Khâm sẽ không bường bỉnh đòi xuống ruộng thuốc nữa.
Sở Hiên lại tiếp tục đắp từng miếng dưa lên mặt Du Tử Khâm. Ngắm nhìn hàng lông mi run run theo gió, lòng Sở Hiên mềm nhũn, bây giờ hắn đã lớn rồi, đã đủ sức bảo vệ cho cô rồi, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt Du Tử Khâm, nàng đã ngủ từ lúc nào, Sở Hiên cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ nhành lên trán nàng, sau đó lại lấy một miếng dưa leo mỏng phủ lên.
--- ------ ------ ------ ------ ------ -------
Ban đêm, Sở Hiên đang ôm Du Tử Khâm ngủ say, đã mấy năm nhưng hai gười vẫn ngủ cùng nhau, không có ý định tách ra, Sở Hiên là cầu còn không được, còn Du Tử Khâm, theo nàng, Sở Hiên chỉ mới 15, vẫn còn là con nít nên không cần lo lắng, hơn nữa mất năm qua, Sở Hiên càng ngày càng ỷ lại vào nàng. Nghĩ thử xem, nếu như có người dùng ánh mắt mất mát, thất vọng,, tựa như đã mất đi cả thế giới nhìn mình, sau đó nói:” Cô không cần con nữa sao.” Vậy thì ngươi có còn muốn ngủ riêng nữa không. Bởi vậy, hai người vẫn cứ tiếp tục ngủ chung sau từng ấy năm.
Chợt, Sở Hiên mở mắt ra, sau đó ngồi dậy, cố gắng hết sứa không đánh thức người bên cạnh, khoác một cái áo mỏng, sao đó đi ra khỏi phòng.
Bên ngoài, Liễu Nhất Dân đã chờ sẵn. Sở Hiên đến gần, gọi một tiếng:” sư phụ.” Nhưng không có hành lễ.
Liểu Nhất Dân cũng không trách,từ 7 năm trước ông đã biết, trong mắt tên tiểu tử này, ngoài con nha đầu kia, không còn ai khác.

Chương 11

Chương 11

Lại thêm mấy ngày nữa trôi qua, Thanh Hà trấn như được khoác màu áo mới, hôm nay là ngày cuối cùng của năm, mọi việc chuẩn bị, trang trí cho lễ hội đã hoàn tất từ hôm qua. Vào ngày này hằng năm, mọi người thường đi ra đường dạo phố, vì hôm nay là ngày nhộn nhịp nhất. Buổi sáng các cửa hàng bán các mặt hàng liên quan đến y phục, trang sức, trâm cài được bày bán khắp nơi, bên cạnh đó là những đồ không thể thiếu trong dịp năm mới là các đồ vật tượng trưng cho sự may mắn hoặc những đồ vật dùng trong thờ cúng.
Mọi người sẽ đi chùa vào buổi sáng, cầu tài vận nhân duyên hay sức khỏe, các chùa miếu lớn trong trấn tấp nập người, ai nấy đều mặc đồ có màu sắc tươi tắn như tượng trưng cho sự may mắn, trên môi mọi người đều thấp thoáng nụ cười .
Đến bưởi tối sẽ có lễ hội, tổ chức các trò chơi nhân gian như đố vui, đối câu. Ở những trà quán hay thanh lâu sẽ có những cuộc thi ngâm thơ giành cho những vị có học thức, đây chính là điểm đặc biệt cũng là điều mà Du Tử Khâm thích nhất ở Thanh Hà trấn, vào ngày cuối năm, tất cả mọi người ở những địa vị khác nhau đều được xem ngang nhau, mọi người đều có quyền đón năm mới, cho dù là thanh lâu nữ tử hay ăn mày chỉ cần muốn đều có thể tham gia các hoạt động đón giao thừa mà không bị mọi người ngăn cản hay kì thị.
Và đặc biệt nhất là, vào thời khắc cuối cùng của năm sẽ có một màn bắn pháo hoa, lúc đó mọi người sẽ cùng nhau noí chúc mừng năm mới với nhau sau đó ước nguyện điều ước đầu tiên của năm, vì người dân ở đây tin tưởng nếu ước vào vào thời khắc đầu tiên của năm thì sẽ rất linh nghiệm.
Hiện tại vẫn còn là buổi sáng, Du Tử Khâm, Sở Hiên và huynh muội Lạc gia vừa ngồi ăn sáng trong khách điếm vừa nghe tiểu nhị thao thao bất tuyệt về tập tục đón năm mới ở Thanh Hà trấn. Du Tử Khâm càng nghe càng hưng phấn, quyết định sau khi ăn xong sẽ bắt đầu đi chơi khắp các trò chơi ở đây.
Từ sau lần ăn mì kia thì hai người đã không thể trớn huynh muội Lạc gia được nữa, dường như Lạc Thừa Ân đã có kinh nghiệm, từ sáng sớm đã bắt đầu cùng muội muội của mình đứng canh ngoài cửa khách điếm, sau đó giả bộ như trùng hợp rồi xin đi cùng.
Du Tử Khâm và Sở Hiên không còn cách nào khác là phải chấp nhận, chỉ là trong đôi mắt trong suốt của Sở Hiên lâu lâu lại lóe ra những tia sáng bất định.
Sau khi ăn xong, tất cả mọi người thống nhất đi đến những nơi mà Du Tử Khâm muốn, điểm xuất phát đầu tiên là con phố bán đồ ăn vặt nổi tiếng nhất Thanh Hà trấn.
Du Tử Khâm thỏa mản cầm trên tay kẹo hồ lô, vừa ăn vừa nhìn ngắm xung quanh, nhìn cái gì cũng thấy hứng thú, thấy cái gì cũng muốn thử. Sở Hiên thấy nàng vui như vậy cũng tạm gác nỗi buồn bực vì bị huynh muội Lạc gia quấy rối, bồi nàng đi khắp các gian hàng.
Nhìn thấy cây kẹo của Du Tử Khâm đã hết, Sở Hiên liền kéo lấy góc áo nàng nói:” cô ơi, người ăn giùm con có được không, con không thể ăn thêm được nữa, nha cô.”- Nói rồi đưa cây kẹo vẫn chưa ăn được bao nhiêu của mình cho nàng.
Du Tử Khâm vui mừng hớn hở, nàng thích ăn kẹo hồ lô, đương nhiên muốn ăn nhiều hơn rồi, nếu xung quanh không có ai, nàng còn có thể mua thêm để ăn, nhưng hiện tại đang ở ngoài, bên cạnh còn có huynh muội Lạc gia, nàng cũng cãm thấy ngại,lúc này là tiểu Hiên không ăn hết, muốn nàng ăn giùm thì mọi chuyện lại khác. Tuy nhiên nàng không nhận lời ngay mà giả vờ nói:
- “ Tiểu Hiên cố ăn thêm đi, kẹo này ngon lắm, sau này về nhà rồi là không còn dịp để ăn đâu,”
Nhưng mà Du Tử Khâm làm sao có thể qua mắt được một đứa cáo già như Sở Hiên chứ, cậu gật mạnh cái đầu nhỏ bé để biểu thị sự chắc chắn, đưa cây kẹo lên trước mặt Du Tử Khâm, sâu trong đôi mắt là ý cười dịu dàng như nước.
Du Tử Khâm cũng không hỏi thêm nữa, cầm lấy cây kẹo chuẩn bị đưa lên môi. Chợt nàng cảm thấy được một ánh mắt nóng rực như muốn thiêu cháy luôn cả nàng chiếu tới. Nhìn về phía phát ra sức nóng kia thì thấy ngay một đôi mắt long lanh đang nhìn mình, hay nói đúng hơn là nhìn chằm chằm vào cây kẹo mà mình đang cầm trong tay. Du Tử Khâm không còn cách nào hơn là hỏi:
- “ Linh Nhi muốn ăn không?”
Lạc Thủy Linh gật đầu lia lịa, bé rất muốn, rất muốn cây kẹo đó, không phải là vì bé muốn ăn kẹo hồ lô, mà là bé muốn cây kẹo đang ăn dở của Sở caca.
- “ Vậy sao, vậy uội.”- Du Tử Khâm bất đắc dĩ phải đưa cây kẹo qua, chỉ một cây kẹo thôi, nàng cũng không thể không cho đi.
Khi kẹo chuẩn bị rơi vào tay Lạc Thủy Linh thì một giọng nói lạnh lùng , âm trầm vang lên:” không được!”
Mọi người nhìn về phía Sở Hiên với vẻ bất ngờ, nhưng rất nhanh Sở Hiên lại bày ra bộ mặt vô tội, trên môi mang theo nụ cười như có như không nói:
- “ Cô ơi không thể làm như vậy, cây kẹo này con đã ăn qua rồi, cũng có thể xem là đồ thừa, chúng ta là người một nhà, cô ăn nó thì không sao, nhưng không thể dùng cây kẹo đó đưa cho người ngoài được, như vậy không phải phép cho lắm, đúng không Lạc đại ca.”
Khi nói cậu còn đặc biệt nhấn mạnh chữ “ đồ thừa” và chữ “ người ngoài”. Lạc Thừa Ân mỉm cười một cách khó coi, gần như nghiến răng nói:” Phải, đương nhiên rồi, Linh Nhi đến đây, muốn ăn gì đại ca mua uội,”
Lạc Thủy Linh không thể làm gì hơn là phải đưa mắt nhìn cây kẹo sắp vào tay vuột mất.
Sở Hiên mỉm cười nhìn Du Tử Khâm sau khi lấy được kẹo liền ăn ngay. Đồ của cậu mà cũng dám nghĩ tới, đúng là không muốn sống, những gì của cậu chỉ có một người có thể thoải mái hưởng thụ, còn những kẻ khác... nghĩ đến đây, đôi mắt cậu lập tức trầm xuống, nhìn qua huynh muội Lạc gia, có lẽ cậu nên làm gì đó, cậu đã nghĩ cuối cùng bọn họ rồi cũng không gặp lại nên định tha cho họ một lần, nhưng mà những kẻ này lại không biết trời cao đất dày năm lần bảy lượt chọc đến cậu, vậy thì họ phải chuẩn bị tinh thần nhận hậu quả, cả tên Lạc Thừa Ân lẫn con nha đầu kia.