-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

Thứ Năm, 12 tháng 3, 2015

BÀ XÃ, ANH CHỈ THƯƠNG EM Chương 29: Người Phụ Nữ Của Anh Ai Dám Động Vào!

BÀ XÃ, ANH CHỈ THƯƠNG EM
Chương 29: Người Phụ Nữ Của Anh Ai Dám Động Vào!

Editor: Junior Junior
Nông Dịch Tiêu và Nam Hoa Cẩn sớm đã quen với kiểu làm nũng của lão tứ nên cảm thấy rất bình thường, mặc dù hai người bọn họ có hơi độc miệng một chút, nhưng nếu thật sự gặp phải chuyện không may, nhất định cũng sẽ không ngồi yên làm ngơ đâu!die»ndٿanl«equ»yd«on
Có đại ca bảo đảm, trong lòng Mạc Đông Lăng nhất thời dâng lên một cảm giác bạo dạn, dựa vào tiền bạc, sức lực, và quan hệ giao thiệp rộng rãi của đại ca, anh chắc chắn sẽ không rơi vào tay kẻ xấu, không giống như hai tên giặc già vô lương tâm kia, hừ hừ!
Nhưng, người tính không bằng trời tính, Mạc Đông Lăng nhất định phải trải qua tai kiếp này, khiến anh gặp một bước ngoặt lớn trong cuộc đời, tối nay sẽ được sáng tỏ.
Buổi đấu giá đầu tiên đang diễn ra hừng hực khí thế thì Đằng Cận Tư nhận được điện thoại của trợ lí Nam Cung Thần, sắc mặt liền trầm xuống, đi sang một bên nghe điện, cũng chính vì một chút thời gian đó, Mạc Đông Lăng đáng thương bị một người phụ nữ thần bí mua mất.
Mặc dù Đằng Cận Tư đã dặn dò kĩ lưỡng lão nhị và lão tam tùy cơ hành sự, lựa thời điểm thích hợp phải ra tay giúp đỡ lão tam một phen, nhưng tình cảnh trước mắt làm cho người ta rất mong đợi nha! Suốt thời gian lão tứ luôn chơi đùa với phụ nữ bây giờ lại bị một người phụ nữ thần bí mua đi, quá kích thích đi chứ!
Sau đó hai người rất ăn ý nhìn nhau một cái, lách mình qua đám đông, trốn càng xa càng tốt, ít nhất một tháng tới đừng xuất hiện trước mặt đại ca, nếu không sẽ chết rất thảm đó!DiễღnđànLêQღuýĐôn
Dĩ nhiên, bọn họ không phải là không để ý tới tình anh em bấy lâu nay, nhất định sẽ điều tra thân phận người phụ nữ bí ẩn đó rõ ràng, nếu như có sở thích bất lương nào đó thì đương nhiên sẽ tìm cách cứu ra, còn ngược lại, thì cứ để thuận theo tự nhiên đi!
O(∩_∩)O
Mạc Đông Lăng buồn bã, giờ phút này vẫn đợi đại ca đến cứu anh ra khỏi chỗ nước sôi lửa bỏng đó, lại không biết mình bị người ta mua mất rồi, bắt đầu một cuộc sống mới cực kì đặc biệt.
Cũng chính là những ngày quan trọng mà cả đời anh không thể nào quên được, có ý nghĩa rất sâu sắc.
*****
“Lặp lại lần nữa.” Giọng Đằng Cận Tư lạnh như băng, trên mặt đã bắt đầu xuất hiện dấu hiệu nguy hiểm.
Nam Cung Thần ở Thái Bình Dương sợ đến nỗi nói chuyện không lưu loát nữa rồi, lau mồ hôi trên trán, run rẩy nói: “Mấy ngày nay Lương tiểu thư hay đi cùng một cậu con trai, có vẻ rất thân thiết, chiều nào sau khi tan học cũng về nấu cơm mang đến bệnh viện, buổi tối cậu con trai đó đưa cô ấy trở về trường học, dọc đường hai người nói nói cười cười, rất là. . . . thân mật.”
Chỉ mấy phút trầm mặc ngắn ngủi, Nam Cung Thần thấy mình sắp hít thở không thông nữa rồi, khí thế của ông chủ quá mạnh mẽ, cách cả Thái Bình Dương cũng khiến anh khiếp sợ đến vậy. Mấy ngày nay phái người theo dõi Lương Chân Chân, phát hiện ra hình như người ta có bạn trai, vội vàng báo tin quan trọng này cho ông chủ trước tiên, để miễn bị đày đi Châu Phi.Di●ễnđànL●êQuýĐ●ôn.
“Thân mật tới mức nào?” Trong giọng nói của Đằng Cận Tư dường như ẩn chứa sự tức giận sắp bùng nổ, cô bé đáng chết! Không được sự cho phép của anh mà dám có hành động thân mật với người đàn ông khác!
“Thật ra thì. . . . . Hai người họ không xảy ra bất kì sự tiếp xúc nào, chỉ là thoạt nhìn lại giống như. . . . .tình nhân.”
Nam Cung Thần có cảm giác mình giống như vật hi sinh cao cấp, chuyện như vậy thế nào cũng lần lượt nhận bom từ ông chủ rồi, anh thật đáng thương quá mà!
“Đặt cho tôi một vé máy bay về thành phố C.” Sâu trong đôi mắt đen láy của Đằng Cận Tư lộ ra tà khí âm u lạnh buốt. Anh muốn xem xem, người phụ nữ của anh, ai dám động vào!
“Dạ, tôi sẽ đặt vé ngay.” Nam Cung Thần hít một hơi thật sâu, xem ra ông chủ đã thật sự xem Lương tiểu thư thành vật sở hữu rồi, người nào dính phải thì người ấy gặp nạn.

BÀ XÃ, ANH CHỈ THƯƠNG EM Chương 28: Đấu Giá Ở Chợ Đêm

BÀ XÃ, ANH CHỈ THƯƠNG EM
Chương 28: Đấu Giá Ở Chợ Đêm

Editor: Junior Junior
Màn đêm buông xuống Las Vegas, rải rác bên đường đèn ngũ sắc rực rỡ, đèn nê-ông tạo thành một bức ảnh phồn hoa thịnh vượng, lấp lánh phát sáng như cầu vồng rất đẹp, rất chói mắt.
Đường phố cực kì náo nhiệt, một chiếc Maybach dừng lại. Thiết kế màu đen dài cực kì sang trọng, cửa xe mở ra, bốn người đàn ông khôi ngô tuấn tú lần lượt bước ra, người đàn ông đi ở giữa mặc một bộ tây trang màu đen, có một đôi mắt lạnh buốt đủ để xoay chuyển cả thế giới, cánh môi mỏng mím chặt, lộ ra khí phách vô cùng cứng rắn.
Bọn họ chính là Đằng Cận Tư, Nông Dịch Tiêu, Nam Hoa Cẩn và Mạc Đông Lăng, bốn người vừa bước xuống xe đã thu hút vô số tiếng hét chói tai.
Nếu là thường ngày, Mạc tứ thiếu gia nhất định sẽ cười híp mắt và tặng những cái hôn gió cho những người phụ nữ nhiệt tình này, thuận tiện chọn một cơ thể nóng bỏng mây mưa một đêm, nhưng tối nay___
Anh thật không có tâm trạng.
Bởi vì anh lại thua cuộc!
Ngựa của anh cũng bị mang đến chợ đêm làm vật đấu giá!
Vì vậy giờ phút này tâm tình anh rất hổ thẹn với tổ tiên nhà mình, trong lòng thầm nguyền rủa lão tam tà ác, lại còn lão nhị lén lút đá anh một cú, ngựa của anh vốn không thua, kết quả không cẩn thận lại ngã chổng vó, đánh bay mất quả cầu.
Thù này không trả thề không làm quân tử! Lão nhị, đồ giặc già! Quá đáng cái tờ…rim!*
*Nguyên văn, ta để yên nhé
“Khụ. . . . Anh nói lão tứ này, đừng có ủ rũ cúi mặt như vậy, đợi lát nữa buổi đấu giá bắt đầu, anh sẽ giúp cậu để ý, tuyệt đối không để cậu rơi vào tay kẻ xấu đâu.” Nông Dịch Tiêu giở giọng chính nghĩa khoác móng vuốt lên bả vai anh.
“Lão giấy cút! Đây chính là cái chủ ý ngu ngốc của anh đấy!” Mạc Đông Lăng hầm hừ hất móng vuốt của anh ra, vẻ mặt vô cùng uất ức.
Nông Dịch Tiêu mất tự nhiên sờ sờ mũi, thật lòng mà nói anh rất cảm tạ việc tới chùa Pháp Nguyên cầu bình an, nếu không hôm nay người phải lên sàn đấu giá chính là anh, haizz. . . . Lão tứ yêu quý, anh thật sự sẽ giúp cậu, anh thầm nói trong lòng.
“Ừ, tối nay chợ đêm rất náo nhiệt đó, có đủ mọi loại người, gương mặt cực kì xinh đẹp như lão tứ nhà ta đây, các anh đoán xem, có được người ta cướp đoạt như điên không?” Đôi mắt Nam Hoa Cẩn long lanh, khóe miệng nở nụ cười như một đóa hoa anh túc, đẹp mê người.
“Lão tam cậu đúng là đồ hồ ly, lão giấy có thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho cậu!” Vẻ mặt Mạc Đông Lăng như đưa đám lớn tiếng quát, xã hội bây giờ đồng tính luyến ái quá nhiều, đừng bán anh cho người ta mà~!
“Tốt lắm, nếu như quả thật có chuyện như vậy, anh sẽ giúp cậu.” Đằng Cận Tư đưa tay vỗ vỗ bả vai Mạc Đông Lăng, giọng nói rất chắc chắn, chỉ cần anh mở miệng thì chưa chuyện gì là không làm được.
Nói thật, anh rất may mắn khi quen biết được ba người này, thổi vào cuộc sống tẻ nhạt lạnh lẽo của anh một luồng sinh khí mới, mỗi lần nghe ba người bọn họ cãi vã, những nỗi bực tức trong lòng đều tan thành mây khói, tình anh em hơn mười năm còn hơn cả người thân của anh.
Nhìn lão nhị và lão tam cùng nhau ức hiếp lão tứ, khó tránh khỏi có chút không đành lòng, mặc dù lão tứ là đại thiếu gia cao quý, tính tình thẳng thắn, mà lại bị lôi ra làm vật hi sinh, rất là bất hạnh!
“Đại ca, chỉ có anh là tốt nhất.” Mạc Đông Lăng mím môi ra vẻ tội nghiệp nói, bộ dạng xót xa kia thật khiến người ta đau lòng!
Trong đầu Đằng Cận Tư bất ngờ hiện ra bóng dáng của cô bé đó, nếu như cô ấy cũng nũng nịu nói như vậy với anh, thì dáng vẻ sẽ ra sao nhỉ?

BÀ XÃ, ANH CHỈ THƯƠNG EM Chương 27: Nữ Theo Đuổi Nam, Chỉ Cách Một Lớp Lụa Mỏng

BÀ XÃ, ANH CHỈ THƯƠNG EM
Chương 27: Nữ Theo Đuổi Nam, Chỉ Cách Một Lớp Lụa Mỏng

Editor: Junior Junior
“Đừng trách anh con, nó bị ép mới nói với mẹ, hai đứa trẻ này thật là!” Diệp Lan thở dài, bà vốn không đồng ý việc Chân Chân ra ngoài làm thêm sau giờ học. Sau giờ học nên tiếp xúc nhiều với các bạn học, tham gia các hoạt động ngoại khóa, bồi dưỡng nhiều kiến thức cho bản thân, cũng nên sửa đổi tính tình hướng nội nhu nhược của mình.Di●ễnđànL●êQuýĐ●ôn.
Nhưng sau khi bà bị bệnh, tiền bạc trong nhà lại eo hẹp, tạm thời bà không thể đi làm được, tiền lương của A Huân không đủ để duy trì cuộc sống của ba người bọn họ, còn phải trả viện phí khổng lồ làm phẫu thuật, rất khó khăn!
“Đều là tại mẹ vô dụng, mắc phải loại bệnh này, làm hai con cực khổ như vậy.” Diệp Lan tự trách mình nói.
Con cái của người khác đều vô lo vô nghĩ hưởng phúc cơm no áo ấm, căn bản không bị những chi phí sinh hoạt này làm cho đau đầu, vậy mà con gái bà lại muốn gánh vác áp lực này, ôi. . . . .
“Mẹ Diệp, không cho phép mẹ nói như vậy! Trong lòng con, mẹ Diệp vĩnh viễn là người vĩ đại nhất, con người ta sớm họa chiều phúc, chúng ta không có quyền quyết định, bây giờ mẹ phải nghỉ ngơi cho tốt mới được.” Lương Chân Chân oán trách nói, ngừng một chút, “Còn nữa, công việc của con rất dễ dàng, không hề vất vả một chút nào, bình thường một ngày làm năm giờ, chủ nhật thì tám giờ, một tháng có thể kiếm được 1000 đồng rồi đấy, không tin mẹ có thể hỏi anh đi.”
Cô biết mẹ Diệp sợ cô chịu khổ, nhưng chút khổ cực này có đáng gì, công ơn nuôi dưỡng hết lòng yêu thương của mẹ, cả đời vẫn không trả được.
“Mẹ, điều này con có thể làm chứng, ban đầu Chân Chân nộp đơn xin việc có con đi cùng, quả thật điều kiện chỗ ấy không tệ, là nhà hàng Tây hạng sang, lại ở gần trường học, đi bộ mất có mười mấy phút.” Diệp Thành Huân vội vàng tiếp lời nói.Di●ễnđànL●êQuýĐ●ôn.
“Ừ, mẹ Diệp tin con, nhưng đừng làm quá sức.” Diệp Lan hiểu bây giờ nhà họ cần nhất chính là tiền, cho dù bà rất không muốn để Chân Chân đi làm ở nhà hàng Tây đó, nhưng bà không có lí do gì để ngăn cản cả.
Thế gian này, tiền không có uy lực vạn năng, nhưng không có tiền thì tuyệt đối không được.
Trưa nay, Lương Chân Chân ở trong bệnh viện nói chuyện phiếm với Diệp Lan, Diệp Thành Huân ngây ngẩn một hồi rồi đi làm, trong lòng nghĩ đi nghĩ lại không biết có nên hỏi Lương Chân Chân đại gia đã mua cô đêm đó là ai?
Tính tình con bé kia rất bướng bỉnh, lòng tự trọng rất cao, chỉ sợ nhắc đến vấn đề này lại không vui.
Haizz. . . . Thôi kệ đi, quản việc này làm gì, chỉ cần Chân Chân không còn bất kì quan hệ nào với người ta là được rồi.
******
Suốt mấy ngày qua, Lương Chân Chân không nhận được cuộc gọi từ số máy lạ nào, cũng không gặp lại người đàn ông rắc rối Nam Cung Thần đó nữa, cô cho rằng Đằng Cận Tư đã chán ghét mình, trong lòng thầm vui mừng, cảm thấy may mắn vì không nhận khoản tiền kia.Di●ễnđànL●êQuýĐ●ôn.
Vì vậy, tâm tình cô tốt lạ thường, còn cố ý xin quản lí nhà hàng Tây nghỉ mấy ngày, sau giờ học liền chạy về nhà làm thức ăn rồi đặt trong bình giữ nhiệt mang tới ẹ Diệp và anh cùng ăn.
Cơm nước xong xuôi ngồi nói chuyện hai giờ, anh đưa cô về trường học, đoạn đường này là quãng đường hạnh phúc mà cô mong đợi nhất, bọn họ giống như một đôi tình nhân đi cạnh nhau, chầm chậm bước đi trong sân trường tĩnh mịch, ánh trăng lặng lẽ leo lên ngọn cây, núp ở nơi này lén nhìn hai gò má đỏ ửng của người nào đó.
Ngay cả ba hot girl của kí túc xá 520 cũng nhìn ra trên mặt cô phơi phới hoa đào sáng lạn, trêu chọc cô rơi vào lưới tình, lại khích lệ cô phải mạnh dạn thổ lộ, nữ theo đuổi nam, chỉ cách một lớp lụa mỏng thôi!Di●ễnđànL●êQuýĐ●ôn.
Thầm mến người ta đã tám năm, mặc kệ thế nào, thử một chút cũng được mà, đúng không?

BÀ XÃ, ANH CHỈ THƯƠNG EM Chương 26: Cổ Độc Dịu Dàng

BÀ XÃ, ANH CHỈ THƯƠNG EM
Chương 26: Cổ Độc Dịu Dàng

Editor: Junior Junior
Giọng Lương Chân Chân có chút nghẹn ngào, thì ra anh không có ý xem thường cô, không vì thế mà ghét bỏ cô, không từ bỏ cô.DiễღnđànLêQღuýĐôn
“Đồ ngốc, còn cảm ơn với anh làm gì.” Diệp Thành Huân cưng chiều sờ tóc em gái mình.
“Anh. . . . .” Lương Chân Chân cắn cánh môi đỏ ửng nũng nịu gọi một tiếng, bộ dạng uất ức bé nhỏ khiến trong lòng Diệp Thành Huân lướt qua một tia yêu thương, trong kí ức của anh, cô nhóc này đúng là đã lớn rồi.
“Được rồi, đến bệnh viện với anh.” Diệp Thành Huân rất tự nhiên cầm tay nhỏ nhắn trắng nõn của cô kéo đi, đi về phía cánh cổng trường học.DiễღnđànLêQღuýĐôn
Trong suy nghĩ của anh, hình như cảm thấy có chút cảm giác không ổn, đây là em gái anh, anh đã thề là cả đời này sẽ bảo vệ cô, lần trước vì quá kích động mà phạm sai lầm khiến anh cực kì áy náy với cô, càng muốn đền bù cho cô.
Anh không hề biết rằng, sự dịu dàng cưng chiều này của anh lại chính là cổ độc trí mạng đối với cô, một khi dính vào, thì không thể trốn thoát được.
Con đường hai bên sân trường trồng từng dãy cây ngô đồng, lá rụng lả tả như nhảy múa, giống như đang tấu diễn một khúc nhạc du dương chậm rãi tuyệt vời.
Dưới tán cây, một người con trai dịu dàng dắt tay một cô gái nhu mì đang ngượng ngùng chầm chậm đi về phía cánh cổng trường học, khiến 100% người qua đường phải quay đầu nhìn lại cùng bàn tán xôn xao, thật là xứng đôi! Đúng là một đôi kim đồng ngọc nữ!
Trong lòng Lương Chân Chân ngọt lịm, gương mặt khẽ đỏ bừng lên, hai má đỏ ửng lên trông thấy, cô hy vọng đoạn đường này có thể đi vĩnh viễn, không có điểm dừng.
Trên xe buýt, vì có quá nhiều người chen chúc chật chội, Diệp Thành Huân cao 1m8 ôm Lương Chân Chân cao 1m6 trước ngực, tư thế mười phần bảo vệ, săn sóc tỉ mỉ, quan tâm bội phần.DiễღnđànLêQღuýĐôn
Sự dịu dàng ấy, giống như ăn sâu vào trong lòng Lương Chân Chân, cô ảo tưởng rằng, anh cũng thích mình.
Trong nháy mắt, nội tâm dâng lên một đám mây hạnh phúc bay lâng lâng, khóe miệng không tự chủ liền nhếch lên, đuôi mắt cong cong, cuộc đời cô như được bắt đầu lại thật sống động.
Đứng trước cửa bệnh viện một lần nữa, Lương Chân Chân mới phát hiện ra mình vẫn còn hơi nhát gan, những lời đồn đại về chuyện nhảm kia giống như vẫn văng vẳng bên tai cô, khiến mỗi bước chân của cô từng bước từng bước càng thêm nặng nề.
“Không có gì đâu, mọi chuyện đã qua rồi.” Diệp Thành Huân vỗ vỗ bờ vai cô, ánh mắt tỏa ra một sự dịu dàng, giống như đang nói rằng: hãy tin anh, đừng sợ.
“Ừ.” Lương Chân Chân gật đầu một cái, giây phút này, cô nguyện tin tưởng anh.
Không biết là mọi người thật sự tin tưởng lời nói Diệp Thành Huân, hay là thời gian đã cuốn trôi tất cả, đi qua đoạn đường này, vẫn không nhận thấy bất kì ánh mắt khác thường hay những lời nói khó nghe nào, rốt cuộc một bụng căng thẳng của Lương Chân Chân cũng thả lỏng xuống, cho đến khi đi tới cửa phòng bệnh của mẹ Diệp, cô mới hoàn toàn trút bỏ nặng nề.
“Vào thôi.” Diệp Thành Huân dùng khẩu hình miệng nói.
Lương Chân Chân tràn đầy tình ý nhìn anh, sự tín nhiệm đối với anh lại tăng thêm một phần.
“Bé Chân à, là con sao?” Bên trong phòng bệnh truyền đến tiếng hỏi thăm ân cần của Diệp Lan.
“Mẹ Diệp, đều tại Chân Chân không đúng, hôm nay mới tới thăm mẹ.” Lương Chân Chân ngồi bên cạnh giường bệnh, cúi đầu áy náy nói.
“Con bé này, nói lời ngốc nghếch đó làm gì! Mẹ Diệp biết con còn bận đi học, nghe A Huân nói chiều nào sau buổi học con cũng đi làm ở nhà hàng Tây phải không?” Diệp Lan yêu thương cầm đôi tay lạnh như băng của con gái.DiễღnđànLêQღuýĐôn
“Con. . . . .” Lương Chân Chân tức giận nhìn anh trai đứng bên cạnh, không phải đã nói là không được ẹ Diệp biết sao? Sao lại. . . .

BÀ XÃ, ANH CHỈ THƯƠNG EM Chương 25: Anh...cảm Ơn Anh

BÀ XÃ, ANH CHỈ THƯƠNG EM
Chương 25: Anh...cảm Ơn Anh

Editor: Junior Junior
“Chân phi, bên ngoài có trai đẹp tìm.” Đột nhiên, Cát Xuyến cất giọng oanh vàng đứng ở cửa căn tin nói vọng vào.
Đây là biệt danh của Lương Chân Chân, bộ dạng cô mỏng manh xinh đẹp khiến người khác sinh lòng muốn bảo vệ, nam nữ đều giết, mấy ngày nay cô lại đang xem bộ phim ‘Xuyên qua Thanh cung’, nữ chính lại là phi tử, biệt danh “Chân phi” từ đó mà ra.
Kí túc xá 520, năng lực lãnh đạo cùng tính tình trong sáng cởi mở của Cát Xuyến đã khiến cô vinh dự trở thành lão đại, được gọi là “Cát gia”; Tiết Giai Ny làm việc thì hùng hùng hổ hổ, biệt hiệu là “Giày”; Tần Duyệt thuộc kiểu mỹ nữ cổ điển, dịu dàng đoan trang, ít nói, cười chỉ mím môi không để lộ hàm răng, khiến cho Cát Xuyến khó có thể chịu được vẻ đẹp duyên dáng ấy.
Lương Chân Chân quay đầu nhìn về phía cửa, trong lòng thầm nghĩ là ai đến tìm mình, bạn bè của cô rất ít, hơn nữa phần lớn thời gian sau khi đi học cô thường đi ra ngoài làm thêm, rất ít chơi với bạn cùng lứa tuổi.
“Xem này, Chân Chân đáng yêu xinh đẹp của chúng ta có người theo đuổi đấy.” Tiết Giai Ny cười ha hả nói.
Vậy mà, khi cô nhìn thấy người tới là ai, thiếu chút nữa chạy tới nắm cổ áo người đó cãi nhau một trận, may mà Lương Chân Chân kéo tay cô lại, dùng ánh mắt ngăn cản cô.
Diệp Thành Huân mỉm cười nhìn đám nữ sinh vây quanh anh nhẹ nhàng bảo họ rời đi, ngước lên liền nhìn thấy Chân Chân và Tiết Giai Ny từ phòng ăn đi ra, không có giọng nói gọi “anh” vang lên như dự đoán. Anh biết rõ tiểu nha đầu kia vẫn còn giận cái tát của anh, ngay cả bạn thân của cô cũng hung hăng nhìn anh đằng đằng sát khí, khụ. . . khụ. . .
“Nhóc con. . . .” Diệp Thành Huân chưa nói xong đã bị trách móc.
“Giai Ny, cậu về kí túc xá trước đi, tớ muốn một mình nói chuyện với anh ấy một chút.” Lương Chân Chân không muốn chuyện tối qua cứ vậy bại lộ trước mặt hai người thân nhất của cô, có một số việc cô vẫn chưa chuẩn bị tinh thần nói ra.
Rõ ràng Tiết Giai Ny không muốn, cô lo lắng Chân Chân quá yếu đuối, bị khi dễ, nhưng chuyện tình cảm chỉ có người trong cuộc mới có thể giải quyết được, cô là người ngoài cũng không giúp được thì gấp gáp làm gì.
“Diệp Thành Huân, làm nam nhi phải rộng lượng một chút, đừng có hở ra lại làm việc khiến người ta chán ghét!” Tiết Giai Ny đi ngang qua Diệp Thành Huân không quên giận dữ cảnh cáo anh, sau đó ung dung rời đi.
“Tôi. . . .” Diệp Thành Huân sờ sờ mũi, xem ra hình tượng của mình đã rớt xuống ngàn trượng rồi.
“Mẹ Diệp đỡ chút nào chưa?” Lương Chân Chân không muốn nhắc lại chuyện kia.
“Ừm, đỡ nhiều rồi, mẹ rất nhớ em, buổi chiều không đi học thì tới thăm bà một chút. Chuyện ngày hôm qua là anh kích động quá, thật xin lỗi. Mặt còn đau không?” Diệp Thành Huân dịu dàng hỏi.
“Mẹ Diệp. . . . Bà ấy. . . .” Giọng Lương Chân Chân hơi run, mẹ Diệp đã biết rồi sao? Bà có nghĩ cô là một đứa con gái hư hỏng không?”
“Mẹ không biết, anh nói với mẹ đó là tiền công ty trả trước, phía bệnh viện anh cũng giải thích như vậy. Chân Chân, em cứ yên tâm đi, chuyện này không có người thứ ba biết đâu, nhưng mà, về sau em ngàn vạn lần đừng làm chuyện ngốc nghếch này nữa.” Diệp Thành Huân biết cô lo lắng chuyện gì, vội vàng giải thích.
Trong lòng Lương Chân Chân hơi rung động, có một cảm giác không nói nên lời, thì ra anh ấy không ghét mình, anh còn lặng lẽ vì mình mà làm nhiều chuyện như vậy.
“Anh. . . Cảm ơn. . . .” Cảm ơn anh thay em giữ bí mật này, cảm ơn anh giữ lại tôn nghiêm cho em, cảm ơn anh giúp em có thể bình thản đối mặt với mẹ Diệp.

BÀ XÃ, ANH CHỈ THƯƠNG EM Chương 24: Tốt Nhất Đừng Bao Giờ Gặp Lại

BÀ XÃ, ANH CHỈ THƯƠNG EM
Chương 24: Tốt Nhất Đừng Bao Giờ Gặp Lại

Editor: Junior Junior
“Mặt khác, cô gái kia, mấy ngày tôi không có ở đây cậu phải trông chừng cho kỹ.” Bàn giao công việc xong xuôi Đằng Cận Tư lạnh nhạt thốt ra một câu ngoài chủ đề.
Bước chân của Nam Cung Thần dừng lại một chút, ngay sau đó gật đầu hiểu ý, yên lặng lui ra khỏi cửa, nếu không đi nhanh, anh sợ mình vô phúc lại thành mục tiêu nhòm ngó của bốn vị thiếu gia kia, gió lạnh phất phơ a!
Xem ra, ông chủ đã biến Lương Chân Chân tiểu thư thành vật trong túi rồi, chỉ là thả tự do cho cô mấy ngày thôi.
Nông Dịch Tiêu, Nam Hoa Cẩn cùng Mạc Đông Lăng ba người cùng ngây ngốc nhìn nhau, đối với câu “cô gái kia” thốt ra từ trong miệng đại ca càng tò mò hơn, đợi trở về từ Las Vegas, nói gì thì nói cũng phải nhìn thấy gương mặt của mỹ nhân mới được.
*****
Trong khuôn viên quán cà phê F.
“Chân Chân, mẹ Diệp đã đỡ hơn chút nào chưa?” Tiết Giai Ny xúc một miếng cơm vào miệng, giọng nói mơ hồ không rõ hỏi.
“Ừ, khá hơn một chút rồi.” Lương Chân Chân cúi đầu nhấp một ngụm canh, trong mắt nhàn nhạt đau thương, mẹ Diệp làm giải phẫu cũng đã hai ngày rồi, cô vẫn chưa đi bệnh viện thăm bà được. Chỉ vì cái tát của anh trai mà ánh mắt của những y tá trong bệnh viện nhìn cô rất khác thường, làm cô xấu hổ vô cùng.
“Mặt còn đau không?” Tiết Giai Ny dịu dàng hỏi.
“Không đau nữa.” Lương Chân Chân mỉm cười, nhẹ nhàng vén mái tóc dài che gương mặt, đã bớt sưng đỏ nhiều, thả mái tóc xuống che vết thương, căn bản là không nhìn ra.
Cô nhớ tới buổi sáng chuẩn bị rời khỏi khách sạn thì có một người phục vụ đưa thuốc mỡ tới, đứng bên cạnh dặn dò cô thoa thuốc. Vốn cô không định nhận, nhưng người kia hình như không đạt được mục đích sẽ không bỏ qua, ánh mắt tha thiết nhìn cô nên cô đành phải thoa chút thuốc mỡ.
Cảm giác man mát lành lạnh khiến cô không nhịn được run rẩy một chút, lập tức cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái, trên đường trở về trường học cô cứ nghĩ mãi, tại sao người đàn ông kia lại làm vậy? Rõ ràng tối qua anh ta như quỷ dữ khát máu! Chà đạp mình rất tàn nhẫn cơ mà.
Làm sao có thể?
Làm sao anh ta lại sai người mang thuốc tới ình?
Đến bây giờ, cô vẫn không nghĩ ra, trong lòng âm thầm cầu nguyện: tốt nhất cô và anh ta đừng bao giờ gặp lại nữa.
“Chân Chân, nghe lời tớ một lần đi, người đàn ông kia không đáng được cậu để ý, cư nhiên ra tay đánh phụ nữ! Đúng là tên đàn ông cặn bã, may mà sớm nhìn ra bộ mặt thật của hắn ta, bây giờ vẫn còn kịp.” Tiết Giai Ny lòng đầy căm phẫn nói.
Suy nghĩ của Lương Chân Chân bị kéo trở lại, môi mỏng ươn ướt khẽ mím lại, mơ hồ lộ ra một tia quật cường, chuyện cô thầm mến anh trai chỉ có bạn thân Tiết Giai Ny biết. Thật ra từ lâu cô đã hiểu đây là một tình yêu không có kết quả, trên danh nghĩa cô và anh là hai anh em.
Mà điều quan trọng nhất, anh trai không thích cô, anh thích Thẩm Quân Nhã, một cô gái dịu dàng hiền thục, là tiên nữ trong lòng rất nhiều người con trai khác.
Tay nắm cái muỗng thật chặt, da thịt từ từ lõm vào, cố nén sự chua cót trong lòng, cô gật đầu, “Tớ biết rõ, chỉ là tớ đơn phương mà thôi.”
“Chân Chân ngốc, là tên khốn Diệp Thành Huân kia không có phúc, cậu tốt thế nào hắn vĩnh viễn không biết, Thẩm Quân Nhã đã là cái gì, cũng chỉ là có gia thế, vẻ ngoài của nữ nhi chỉ là cái bình hoa thôi, sớm muộn sẽ có một ngày hắn ta phải hối hận.” Tiết Giai Ny luống cuống cầm tay Lương Chân Chân, cực kì nghiêm túc nói.
“Giai Ny. . .” Khóe miệng Lương Chân Chân cong lên nở một nụ cười, mặc kệ như thế nào, ít nhất Tiết Giai Ny vĩnh viễn đứng về phía cô, thật tốt.
“Chân phi, bên ngoài có trai đẹp tìm.” Đột nhiên, Cát Xuyến cất giọng oanh vàng đứng ở cửa căn tin nói vọng vào.

BÀ XÃ, ANH CHỈ THƯƠNG EM Chương 23: Coi Trọng Cô Bé Kia

BÀ XÃ, ANH CHỈ THƯƠNG EM
Chương 23: Coi Trọng Cô Bé Kia

“Lão tam, anh cẩn thận mang mạng mình vào chơi luôn đi.” Mạc Đông Lăng oán hận lên án, gương mặt thì rõ là ngây thơ, thật ra là tâm hồn đen tối.
“Không sao cả! Dù sao mấy ngày nay cũng nhàm chán quá, thỉnh thoảng nên kích thích thêm một chút, không phải là không thể.” Nam Hoa Cẩn vén vén tóc rơi trên trán như trẻ con, cười đến cực kì vui vẻ.
Trong nháy mắt, Mạc Đông Lăng liền hóa đá, anh thấy nói chuyện với tên này thật là hại chết tế bào não, làm tổn thương người ta rồi.
Khóe miệng Nông Dịch Tiêu co giật mấy cái, tình huống bây giờ mặc dù là 2-2, nhưng đại ca đã đồng ý vậy chỉ còn cách làm theo thôi, ai bảo anh khơi mào trước làm gì, cái này gọi là tự đào hố chôn mình.
Thừa dịp chưa bắt đầu cuộc chơi, anh muốn bay sang Pháp thắp hương bái Phật phù hộ mình ngàn vạn lần không được thua, bằng không cuộc đời anh sẽ tan nát, bản chất đen tối của chợ đêm đấu giá ở Las Vegas mấy người bọn họ biết rất rõ, là lừa gạt!
Ngu ngốc! Ngươi đúng là ngu ngốc hàng thật giá thật! Đều tại ngươi nghĩ ra chủ ý thối tha! Mạc Đông Lăng giận dữ nhìn chằm chằm Nông Dịch Tiêu ngồi đối diện, chẳng trách chỉ là xứng danh lão nhị, cực kì cực kì ngu ngốc!
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên.
“Vào đi.” Đằng Cận Tư ra lệnh, giọng rất uy nghiêm.
Nam Cung Thần đẩy cửa đi vào, liếc nhìn nhị thiếu gia và bộ dạng tinh thần sa sút của tứ thiếu gia trong lòng cảm thấy rất khó hiểu, không phải bốn người này lại mở trò đánh cuộc gì đấy chứ?die»ndٿanl«equ»yd«on
Vừa nhìn thấy đôi mắt màu xanh lục dậy sóng của tam thiếu gia, Nam Cung Thần thầm nhủ một tiếng không được: vị thiếu gia này tuyệt không thể đắc tội, nếu không thì chết thế nào cũng không biết.
Trong ấn tượng của anh, kết quả mỗi lần đánh cược của mấy vị thiếu gia, thường thua thảm nhất là tứ thiếu, tiếp theo là nhị thiếu, giữ vững ngai vàng thắng trận là ông chủ của mình, tam thiếu luôn giữ nguyên vị trí không thua không thắng, thật là cao thủ!
“Nam Cung, sắc mặt cậu kém quá.” Nam Hoa Cẩn cười híp mắt nói.
“Tam thiếu gia thật lợi hại, liếc qua là nhìn ra thân thể tôi bị chút bệnh nhẹ, không dám giấu gì, hai ngày nay hơi. . . đau bụng” Nam Cung Thần đưa tay lau mồ hôi trên trán một cái, cười rất gượng gạo.
“Phụt!” Thiếu chút nữa Mạc Đông Lăng phun ngụm nước vừa uống ra, cao hứng không thể không trêu chọc nói: “Tôi nói cái tên tiểu tử cậu, cậu dễ thương hơn anh chàng Tư Đồ Duệ nhà tôi rồi đấy, suốt ngày chỉ bày ra một mặt nghiêm trang làm việc, rõ uổng phí, nhìn chán chết được.”
Tính tình Tư Đồ Duệ tương đối lạnh lùng, ít nói, phụ trách công việc rất nghiêm túc, hoàn toàn trái ngược với tính cách của ông chủ anh ta, càng không phí lời nói nhiều với Nam Cung Thần nửa câu.
“Đại ca, em thấy Tư Đồ thích hợp ở bên cạnh anh hơn Nam Cung đấy.” Mạc Đông Lăng sờ sờ cằm nói, anh thật sự không chịu nổi bộ dạng giải quyết công việc cứng nhắc của Tư Đồ Duệ, thật đau đầu.
Nam Cung Thần rất 囧, không biết nên bày ra vẻ nặt gì mới được, bốn vị thiếu gia này, ai cũng không thể đắc tội a!
“Chú muốn đổi?” Ánh mắt lạnh lẽo của Đằng Cận Tư nhìn lên Nam Cung Thần đứng trước mặt.
die»ndٿanl«equ»yd«on
“Không, không muốn, tôi chỉ muốn đi theo ông chủ thôi.” Nam Cung Thần bị ánh mắt sắc bén đen láy của anh nhìn chằm chằm đến nỗi hai chân mềm nhũn ra, vẻ mặt như đưa đám xua tay lia lịa từ chối, trong lòng không ngừng oán trách: tứ thiếu gia, bình thường tôi không thù không oán với ngài, sao ngài nỡ hại tôi như vậy!
Lúc này lông mày của Đằng Cận Tư mới hài lòng giãn ra, bắt đầu nói chuyện chính sự. “Dự án thu mua đất đai ở thành phố D do cậu phụ trách theo dõi, cần phải nắm bắt lấy.”
“Dạ, tối nay tôi sẽ tự mình đến thành phố D một chuyến, đã liên hệ ổn thỏa rồi, Đằng thiếu gia xin cứ yên tâm.” Nam Cung Thần thay đổi thái độ cợt nhả vừa rồi, nghiêm túc trả lời.
Thân là trợ lý, công việc anh đảm trách trước nay vẫn luôn tận tâm hoàn thành, nếu không sao có thể ngây ngốc ở bên cạnh Đằng thiếu sáu năm, năng lực không thể nghi ngờ.
“Mặt khác, cô gái kia, mấy ngày tôi không có ở đây cậu phải trông chừng cho kỹ.”

BÀ XÃ, ANH CHỈ THƯƠNG EM Chương 19: Kêu Lên, Tôi Thích Nghe

BÀ XÃ, ANH CHỈ THƯƠNG EM
Chương 19: Kêu Lên, Tôi Thích Nghe

Editor : ChiMy
Người đàn ông vẫn không thèm quan tâm mà rong đuổi như cũ, dùng sức như vậy, vô tình như vậy. . . . . .
Đằng Cận Tư bị cô mềm mại xiết chặt bao bọc đến đặc biệt thoải mái, nhìn cô gái này nhạt nhẽo tầm thường, vậy mà luôn có thể mang đến cho anh cảm giác mất hồn.
Quan trọng nhất chính là cậu nhỏ của anh cư nhiên có cảm giác với cô, ở trước mặt những phụ nữ khác lại không cứng lên được, con mẹ nó thật đúng là gặp quỷ!
Lương Chân Chân cắn môi chống đỡ những cái va chạm mạnh mẽ của người đàn ông, khó chịu trong người dần dần chuyển thành một loại cảm giác vui sướng lạ lẫm, làm cho cô cảm thấy rất xấu hổ, đôi chân lập tức quấn lên ngang hông cường tráng của anh ta, không thể chịu nổi.
Sau lưng chống đỡ trên cánh cửa cứng ngắc làm cô rất đau, sóng nhiệt trong cơ thể từng đợt từng đợt càng nhanh hơn, đánh sâu vào khiến cả người cô nóng lên, cổ họng không tự chủ được khẽ rên ra tiếng.
Sau khi kịp phản ứng lại cô lập tức cắn chặt môi dưới, không để mình phát ra một âm thanh nào nữa.
"Kêu lên, tôi thích nghe." Đằng Cận Tư ghé vào bên tai cô phà hơi, ngón tay chậm rãi sờ lên gương mặt của cô.
Sức lực kia khiến Lương Chân Chân đau đớn hít vào một hơi, ngón tay của anh đang để ở chỗ bị anh cô tát một cái, "Á" thật là đau!
Nghe cô kêu đau, Đằng Cận Tư hừ lạnh một tiếng, cô thật sự xem mình được làm từ đậu hủ sao? Không thể chạm vào sao? Càng như vậy anh càng muốn dạy dỗ cô.
Dưới ánh đèn lờ mờ, đột nhiên tròng mắt đen láy của anh trở nên lạnh thấu xương, chỉ vì nhìn thấy bên trái mặt của Lương Chân Chân hơi sưng đỏ, ngón tay vuốt ve nhẹ nhàng, cánh môi lạnh lẽo mím thành một đường thẳng.
"Ai đánh?" Giọng nói lạnh lẽo như có như không, giống như không chút để ý, lại giống như rất để ý, làm cho người khác không nhìn thấu cảm xúc chân thật của anh.
"Cái . . . . . . Cái gì?" Lương Chân Chân chỉ cảm thấy mặt đau rát, phía dưới càng đau, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại, đầu óc ngừng hoạt động.
Đôi mắt đen láy của Đằng Cận Tư híp thành một đường ngang, lộ ra tín hiệu nguy hiểm, ngón tay càng thêm dùng sức, cho đến khi Lương Chân Chân đau đến kêu thành tiếng anh mới từ từ buông lỏng.
"Tôi. . . . . . Tôi không cẩn thận bị ngã." Lương Chân Chân ấp úng giải thích, mặc kệ là ai đánh, không có liên quan đến anh ta.
"Không cẩn thận bị ngã? Thật sao?" Giọng nói của Đằng Cận Tư không mặn không nhạt, nhưng lại mang theo khí phách khiến người khác không thể bỏ qua, giống như là trời sinh vương giả, lộ ra uy nghiêm bẩm sinh.
Động tác ở phía dưới cũng không nhàn rỗi, xâm nhập mạnh mẽ, thẳng đến hai chân của Lương Chân Chân khẽ run, khẽ nhếch môi không ngừng thở dốc, cảm giác như ở trong nước sôi lửa bỏng không thể tự thoát ra được.
Giống như đang chịu một loại cực hình, cố ý từng đao lăng trì cơ thể và tim của cô, cố ý treo ngược cô, cố ý để cho cô muốn lên cũng không lên được, muốn xuống cũng không xong.
Nói tóm lại, chính là không cho cô thoải mái.
"Ưm. . . . . ." Lương Chân Chân khó nhịn kêu rên, cô không hiểu người đàn ông này bị sao đây? Sao đột nhiên trở nên mãnh liệt như vậy? Một chút cơ hội thở dốc cũng không cho cô.
Một đêm, Đằng Cận Tư giống như một con dã thú hung mãnh, tận tình "sủng ái" cô gái dưới người, cho đến khi cô không chịu nổi ngất đi, anh mới nhẹ nhàng vuốt ve mặt của cô.
"Lần sau, phải ngoan một chút, nếu không, tôi sẽ làm cô đau hơn." Khóe miệng lộ ra sự lạnh lẽo.
Chỉ tiếc Lương Chân Chân không nhìn thấy, nếu không nhất định sẽ sợ đến mức giật mình thức dậy trong cơn mơ.