-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

Thứ Năm, 29 tháng 1, 2015

Chương 55: Chọn Người

Chương 55: Chọn Người

Cùng hắn "sát cánh cùng bay, suốt đời không đổi"?
Vừa mới quen biết, lại mở miệng yêu cầu hắn chịu trách nhiệm với tình cảm của nàng ta sao?
Đưa mắt nhìn Vương Diễm, giọng nói êm tai của Quảng Lăng vương chậm rãi phiêu đãng trong điện, "Suy nghĩ của cô không liên quan tới ta." Sau khi hắn tuyệt tình nói ra mấy từ này, rồi nói thêm: "Quay về đi."
Sự cự tuyệt của hắn làm Vương Diễm sững sờ, nàng chậm rãi, từ từ cúi đầu xuống, lấy tay áo che mặt, cúi đầu mà khóc.
Lúc này đây, từng động tác của nàng, đều tuyệt đẹp như thể đã xếp đặt.....
Trong điện, tiếng tiếc hận nổi lên bốn phía, phần đông các lang quân thậm chí còn trợn mắt nhìn Quảng Lăng vương. Còn về Vương Diễm vừa mở miệng liền cầu xin Quảng Lăng vương, những lang quân phương Nam ở đó cũng nghe thấy, nhưng không có mấy người để ý: Nữ nhân không phải luôn thích đòi hỏi cái này cái nọ sao? Chẳng bao giờ biết đủ.
Như thể không nhận thấy ánh mắt của mọi người trong điện, Quảng Lăng vương vẫn ngồi vững vàng, dáng người như núi.
Trong tiếng xì xào và tiếng thở dài, giọng nói của Tân đế bỗng vang lên, "Vương thái phó."
Lang quân trung niên Vương thị đó đứng lên, chắp tay nói với bệ hạ: "Có thần."
Tân đế liếc về phía Vương Diễm, mỉm cười nói: "Trẫm thấy Vương thị A Diễm rất tốt…."
Hắn còn chưa nói hết.
Nhưng mọi người ở đây đều hiểu ý của bệ hạ. Vương thái phó đứng dậy, cúi thấp người trước bệ hạ, cất cao giọng nói: "Thần tuân lệnh."
Dứt lời, ông ta nhìn về phía Vương Diễm, nói với giọng trầm thấp: "A Diễm, còn không tạ ơn?"
Vương Diễm như thể thức tỉnh, từ từ ngẩng đầu lên.
Nàng ngước đôi mắt rưng rưng đẫm lệ sững sờ nhìn Tân đế. Sau đó, nàng cúi đầu, bước đi vô cùng khó khăn đến trước bệ hạ, nhẹ nhàng cúi chào, vẻ mặt có phần trống rỗng, nghẹn ngào khẽ nói: "A Diễm tạ ơn long ân bệ hạ."
Tân đế cười ha ha, nói: "A Diễm không cần như thế, đứng lên đi." Theo ánh mắt của hắn, mấy tỳ nữ đi ra, cung kính đỡ Vương Diễm lên, đưa nàng ra theo cửa hông.
Trương Khởi thu hồi ánh mắt, giọng Trương Nhân khẽ vang bên tai, "Nghe nói Vương Diễm này cũng là con gái ngoài giá thú, mẹ đẻ là kỹ nữ. Trong những cô tử như chúng ta, địa vị của nàng ta là thấp nhất, không ngờ rằng lại một bước lên trời, trở thành hoàng phi." Giọng nói chứa đầy vẻ đố kỵ.
Trương Khởi vẫn không trả lời.
Vương Diễm vừa nhìn đã biết tâm cơ sâu thẳm, cô tử như vậy, hoàng cung mới là chốn thích hợp nhất với nàng.
Trương Khởi liếc nhìn Quảng Lăng vương, suy nghĩ: Đàn ông phương Nam đã quen với việc coi lời yêu cầu của nữ nhân như gió thoảng bên tai. Sao hắn phải để ý?
Nghĩ tới đây, Trương Khởi đột nhiên buồn bực. Lần trước, nàng nói rõ ràng cho hắn là nàng không muốn. Kết quả hắn không hề ngoảnh mặt làm ngơ như Tiêu Mạc? Tại sao hắn không hề quan tâm đến lời nàng nói vậy?
Sau chuyện Vương Diễm, lang quân trong điện sôi nổi hẳn lên.
Bệ hạ mỉm cười thưởng thức một hồi, quang sang nói với sứ giả Tề Chu: "Chư vị lang quân, trong điện này là những cô tử xinh đẹp cao quý nhất nước Trần ta. Không biết các lang quân để ý tới ai chưa?"
Hiển nhiên tâm trạng của hắn rất tốt, vung tay lên cười sang sảng, nói: "Nếu chư quân không muốn chọn lựa, trẫm chọn lựa giùm các vị nhé."
Nhạc chưa cất, rượu chưa dâng, Hoàng đế đã nhẹ nhàng nhắc tới vấn đề chính.
Các lang quân bắt đầu cười hì hì.
Đám sứ giả nhìn về phía này.
Mà các cô tử cũng như Trương Khởi, trái tim như muốn vọt tới cổ họng.
Hoàng đế đã mở miệng, Vệ Công Trực nước Chu liền đứng thẳng dậy. Vệ Công Trực này hiển nhiên là người ham vui thích cười, giờ phút này ánh mắt của hắn rạng rỡ hẳn lên, má trái có lúm đồng tiền hằn sâu, gương mặt tuấn tú trắng nõn phát sáng, mang vẻ ngây ngô của thiếu niên.
Những người phương Bắc có thân hình cao lớn, Vệ Công Trực này cũng vậy. Chỉ nhìn thân hình của hắn, mọi người còn tưởng rằng hắn đã hai mươi mấy, bây giờ nhìn lại, mới phát hiện hắn vẫn là một thiếu niên chưa cập quan*. (* Chỉ nam tử tuổi tròn hai mươi đã trưởng thành. Năm tử cổ đại khi đến hai mươi tuổi sẽ cử hành quan lễ, đeo mũ của người trưởng thành)
Thản nhiên, Vệ Công Trực đi thẳng tới.
Hắn hướng chắp tay với Tân đế, cười sang sảng, nói: "Đa tạ ý tốt của bệ hạ. Phương Nam nhiều giai lệ, bọn ta đã đợi quá lâu rồi." Dứt lời, hắn quay về phía Quảng Lăng vương cách đó không xa, nhướng mày hỏi: "Cao Trường Cung, ngài có muốn chọn trước không?"
Quảng Lăng vương nhìn hắn, ánh mắt liếc tới Trương Khởi ăn vận cực kỳ bình thường, hờ hững nói: "Mời Vệ lang trước."
Nước Chu kề sát nước Trần, từ khi vào Kiến Khang, người nước Trần rõ ràng kính nể sứ giả nước Chu. Chuyện như vậy, theo như người nước Trần sắp xếp cũng là người nước Chu chọn trước. Quảng Lăng vương tất nhiên không cần thiết phải chém giết đoạt thứ tự.
"Vậy mỗ không khách khí nữa." Vệ Công Trực cười ha ha, bước tới.
Điều khiến mọi người bất ngờ chính là Vệ Công Trực này vô cùng tùy tiện. Hắn đi khắp đại điện, đánh giá kỹ lưỡng từng cô tử.
Ngồi ở đây đều là người gia thế lớn, hắn ta khinh bạc như vậy, sắc mặt mọi người đều trầm xuống.
Vệ Công Trực vẫn hoàn toàn không nhận ra, hắn nhìn kỹ từng cô tỷ, đưa tay chỉ năm người. Những cô tử hắn chọn cũng không phải những người xinh đẹp nhất trong tâm niệm người phương Nam, mà là những cô tử mày rậm mắt to, tươi đẹp nhất.
Thấy hắn lựa chọn, tiếng xì xào của người phương Nam cũng ngớt dần: Thì ra sở thích khác nhau, cho hắn chọn trước cũng không sao.
Theo tiếng của hắn, mười mấy cung tỳ đi ra, đi tới trước mặt các cô tử, đỡ các nàng ra ngoài điện.
Trương Nhân ở bên thấy các cô tử được đưa đi thì cắn chặt môi. Chậm rãi, nàng cúi đầu, khẽ nói với Trương Khởi: "A Khởi, ta sợ lắm."
Ba lang quân tuấn tú, đã có một người tuyển chọn cô tử, cũng không biết hai người sau có chọn nàng không? Trương Nhân thật sự không muốn gả cho những kẻ to béo thô lỗ ở đất Bắc man di.
Trương Khởi vẫn không trả lời.
Sau khi Vệ Công Trực ngồi vào chỗ, cười hì hì nói với Vũ Văn Thuần: "Vũ Văn Thuần, các cô tử đều tề tụ ở đây, ngươi cũng chọn một người đi?"
Vũ Văn Thuần mỉm cười.
Vũ Văn Thuần này hơi gầy, mặt vuông chữ điền, ánh mắt cực kỳ thâm thúy, cùng với khuôn mặt trắng nõn nổi bật, mang vẻ hết sức trầm ổn.
Hắn từ từ đứng lên.
Chắp tay với Tân đế, ánh mắt hắn liếc nhìn các cô tử trong điện.
Theo ánh mắt của hắn, Trương Khởi cảm giác được, Trương Nhân bên cạnh đang run rẩy, căng thẳng đến độ sắp khóc.
Vào lúc đó, Vũ Văn Thuần lên tiếng, "Mấy người này." Hắn chỉ bốn người.
Trong bốn người này, vẫn không có Trương Nhân.
Mặt Trương Nhân trắng bệch. Trương Khởi lo lắng nhìn nàng, nghĩ ngợi: Nếu Quảng Lăng vương không chọn nàng, chắc nàng ta lăn ra ngất mất.
Lúc này, Hoàng đế cất tiếng cười sang sảng, "Hai sứ giả nước Chu cũng đã chọn người rồi, Quảng Lăng vương, nhiều cô tử như vậy, ngài có vừa ý ai không?"
Tiếng vừa cất lên, cả người Trương Khởi cứng đờ.
Nàng vẫn luôn chờ đợi động tác tiếp theo của Tiêu Mạc.
Nhưng cho tới bây giờ vẫn chưa thấy gì.
Nàng không tin vào số mệnh, nhưng bây giờ nhìn lại, dù có sống lại, nàng không vẫn không thể so được với kiếp trước. Kiếp trước, nàng còn là chính thê, còn có được cuộc sống an nhàn giàu có mấy năm.
Nàng thật sự không muốn phải làm cơ thiếp cho người khác một lần nữa, sẽ phải hao tổn bao nhiêu công sức để leo cao.....Nghĩ tới đây, Trương Khởi ngẩn ra, sao mình lại nói làm một lần nữa? Chẳng lẽ ở kiếp trước nàng chính là là mcơ thiếp cho người khác trước, rồi mới trở thành chính thất của nam nhân kia?
Nghe thấy câu hỏi của bệ hạ, Quảng Lăng vương ngẩng đầu lên.

Chương 52: Trang Điểm

Chương 52: Trang Điểm

Xoa nắn vạt áo, Trương Khởi nói nhỏ: "Tại sao có thể như vậy?"
Lúc này, một loạt tiếng bước chân truyền đến. Ngay sau đó, mấy tỳ nữ đồng thời kêu: "Khởi cô tử có đó không?"
A Lục liền trắng mặt.
Nhìn thấy A Lục hốt hoảng, Trương Khởi lắc đầu một cái, ý bảo nàng an tĩnh xong, Trương Khởi ngồi xuống.
A Lục hít một hơi, chuyển sang cửa lên tiếng: "Nương tử nhà ta ở đây."
Một tỳ nữ nói: "Đại phu nhân cho chút son phấn và trang phục, Khởi cô tử trang điểm lên, tối hôm nay, Hoàng thất có yến!"
"A Khởi nghe được." Trương Khởi đáp một tiếng, ý bảo A Lục đi nhận lấy những thứ đó.
Đảo mắt, A Lục bưng mấy hộp gỗ đi vào, chúng tỳ ngoài cửa thì bắt đầu rời đi.
Vừa để hộp gỗ xuống bàn, A Lục liền đau buồn, nghẹn ngào.
Nàng luôn luôn không có tim không có phổi, Trương Khởi lần đầu tiên biết, A Lục cũng sẽ rơi lệ.
Trong bụng nàng âm thầm cảm động.
Đi tới, Trương Khởi đưa tay vuốt lưng A Lục. Theo động tác của nàng, A Lục hít một tiếng, nhào tới trong ngực nàng khóc rống lên.
Trương Khởi vừa vỗ lưng của nàng, vừa nhỏ giọng nói ra: "Đừng khóc, ngươi sợ cái gì? Bộ dáng này của cô tử nhà ngươi, sẽ không có người nhìn trúng."
A Lục liều mạng lắc đầu.
Nàng nghẹn ngào nói: "Không phải. Cô tử dù trước mặt hay phía sau đều đẹp, A Lục cũng thường xuyên nhìn ngây người."
Phía sau đẹp mắt?
Trương Khởi cả kinh, không khỏi đưa tay sờ về phía hông và mông của mình.
Eo thon, cái vật hình tròn phía sau là cái mông đầy đặn.
Sắc mặt Trương Khởi trắng nhợt, cho tới nay, nàng thấy ngực mình còn chưa trổ mã to lớn, liền cho rằng không có việc gì. Thì ra là, mình đã bất tri bất giác trưởng thành.
Đảo mắt, Trương Khởi bật cười.
Nghe được tiếng cười của nàng, A Lục kinh ngạc ngẩng đầu lên. Trên lông mi nàng còn nhỏ giọt lệ, ánh mắt lại trông mong nhìn mình, thực là tức cười.
Trương Khởi đưa tay lau đi nước mắt trên mắt nàng, nín cười nói: "Ngươi yên tâm, ta tự có đối sách."
Nàng nhìn về phía son phấn trên bàn con, dịu dàng nói nhỏ, "Những thứ đồ này, chẳng những có thể khiến người ta trở thành đẹp, cũng có thể làm người ta biến dạng." Như da thịt và tuổi tác của nàng, chính là lung linh non mềm nhất. Bôi loại vật này, hoàn toàn có thể che giấu vẻ đẹp trời sinh của nàng.
Trang phục cũng thế, nàng chỉ cần thêm một vài món vào eo, liền có thể che giấu tư thế vừa nẩy nở.
Nghe Trương Khởi nói như thế, A Lục từ từ buông lỏng nàng ra. Nàng tò mò nhìn những thứ son phấn kia, hỏi "Thật?"
Trương Khởi gật đầu, lên tiếng: "Thật."
Nàng đi tới trước gương đồng.
Vừa vặn ngồi xuống, bên ngoài lại truyền tới âm thanh của mấy tỳ nữ, "Khởi cô tử, nước nóng tới."
Cả nước nóng cũng tới?
Khóe miệng Trương Khởi nhếch nhếch, ý bảo A Lục nhận lấy những nước canh kia.
Trong tiếng rót nước róc rách, trong phòng liền trở nên nóng hổi. Sau khi chúng tỳ rời đi, Trương Khởi mỉm cười nói: "Thật lâu chưa từng dùng nhiều nước như vậy. Hôm nay vừa đúng tắm một lát."
A Lục đứng ở một bên, thấy nàng nói cười ríu rít, trong lòng cũng an ổn.
Nàng đi tới, trợ giúp Trương Khởi cởi xiêm áo xuống.
Dưới xiêm áo, da thịt oánh nhuận như nước, hình như đưa tay véo liền có thể véo. Vóc người của thiếu nữ, hiện nay Trương Khởi vẫn hết sức trẻ trung, nhưng đã hiện ra vóc dáng xinh đẹp.
A Lục ngơ ngác nhìn nàng, thở dài từ đáy lòng nói: "A Khởi thật là đẹp mắt."
Trương Khởi như thường ngày, khinàng khích lệ mình xinh đẹp cũng mặt không chút thay đổi.
Nàng bước vào trong nước. Từ từ để cả thân thể chìm vào trong nước, Trương Khởi đưa lưng về phía A Lục, nhỏ giọng nói ra: "Đây tình là gì?" Vẻ thùy mị này tính là gì? Các cô tử Kiến Khang đi lần này, đoán chừng mọi người đều có vẻ thùy mị này. Nàng chân chính sợ, là vẻ đẹp như hoa nở rộ sau khi nàng hoàn toàn lớn lên.
Gội đầu, sửa chữa móng tay, ước chừng tốn hơn nửa canh giờ, hai chủ tớ mới làm xong. Mà lúc này, nước nóng đã lạnh.
Mặc vào áo trong xong, Trương Khởi quấn lên một vòng vải trắng bên hông, sau đó mặc vào vải gấm đại phu nhân đưa tới, cài trâm hoa lên đầu, đeo khuyên tai vòng tay.
Những thứ đồ này, không gì không đẹp. Nếu Trương phủ nguyện ý đưa cô tử vào yến, tự không thể bị người ta gièm pha ở chi tiết này.
Nuối tiếc chính là, khi còn bé dinh dưỡng của Trương Khởi không đầy đủ, hiện tại vóc người còn nhỏ nhắn, mặc vào bộ trang phục không phải đặc biệt may cho nàng, có vẻ cực kỳ không vừa vặn.
Nàng hiện tại, tựa như một đứa bé mặc trang phục lớn. Hơn nữa từ hông đến mông lại cùng cỡ, bó cũng bó không ra mỹ cảm, thật sự đáng tiếc cho bộ y phục đẹp đẽ này.
Trên đầu cũng thế, trâm hoa cài đầu được đưa tới khoảng mười cây, Trương Khởi vốn có tóc đen như mực, soi rõ bóng người, nhìn như thác nước, mái tóc như vậy, không cài tốt nhất. Nhưng nàng chẳng những cài, hơn nữa còn cài hết trâm lên đầu.
Mỗi một chuôi trâm cài hoa, nàng đều cài vừa đúng, tỉ mỉ nhìn rất đẹp, dù là ma ma inh nhất trong cung, cũng tìm không ra lỗi. Nhưng những thứ này hợp ở một chỗ, lại che giấu ưu điểm của mái tóc nàng, khiến cả người nàng có vẻ tục tằng vô cùng, không được tự nhiên.
Hơn nữa tóc mái vẫn che dày trên trán, gương mặt còn trát son phấn mỏng, cả A Lục cũng cảm thấy, cô tử của nàng xem ra rất không thú vị. Cả người chỉ có một chữ để hình dung: tục! Rõ ràng là diện mạo thanh tú, rõ ràng môi đỏ như son, nhưng vẫn tục cực kì.
Thấy A Lục trừng lớn mắt, Trương Khởi nghiêng đầu cười nói: "Như thế nào?"
Nụ cười này, sao còn có vẻ sáng ngời như bình thường?
A Lục chần chờ một trận, nói: "Thật giống như, từ nông thôn đến."
Trương Khởi cười khanh khách, mắt cong thành trăng khuyết, "Ta vốn là từ nông thôn đến mà."
Nàng nhìn mặt trời phía ngoài, nhỏ giọng nói: "Không còn sớm sủa rồi. A Lục, ngươi chuẩn bị thêm nước cho ta đi."
A Lục đáp một tiếng, đi ra cửa, Trương Khởi vội vàng đóng cửa lại, đào vàng được giấu ra cất kỹ.
Đây là gia sản của nàng, ngộ nhỡ, ngộ nhỡ nàng vẫn bị người ta nhìn trúng, mang đi lập tức, nàng cũng không đến nỗi người không có đồng nào.
Khi A Lục trở về, xe ngựa đã dừng bên ngoài. Lúc A Lục để nước xuống, hai chủ tớ ngồi lên xe ngựa, chạy ra khỏi Trương trạch.
Lúc đó, mặt trời chiều ngã về tây, sáng mờ mờ, bầu trời bị nhuộm vàng vàng, đỏ đỏ, đẹp khiến người ta muốn rơi lệ.
Tựa tại trên vách xe, Trương Khởi nhắm hai mắt lại, trong bụng nghĩ ngợi nói: Tiêu Mạc nói Quảng Lăng vương đi, cũng không biết thật không?
Nếu như nhất định phải đi với sứ giả nào, nàng thật nguyện ý lựa chọn Quảng Lăng vương. Mặc dù vua nước Tề tàn bạo hơn vua nước Chu và Trần nhiều lắm, người này thay người kia, lại càng lúc càng hoang đường tàn bạo, nhưng Quảng Lăng vương lại là một đại trượng phu!
Nhưng, nếu như Quảng Lăng vương ở đây, hắn sẽ trực tiếp mở miệng đòi lấy, không cần thông qua loại phương thức này. Trừ phi, Tiêu Mạc còn dùng thủ đoạn khác, làm cho hắn không cách nào trực tiếp mở miệng.
Trong khi Trương Khởi miên man suy nghĩ, xe ngựa xộc xệch chạy nhanh vào thành Kiến Khang.
Trong thành Kiến Khang phồn hoa náo nhiệt, ngẩng đầu nhìn lại, một đám thiếu nữ cười hì hì đùa giỡn đi đến.
Trương Khởi chỉ liếc mắt nhìn, liền thu hồi ánh mắt, ngược lại A Lục bên cạnh nhỏ giọng lầm bầm nói: "Họ thật là sung sướng."
Lại đi qua một con đường, Hoàng Thành đã ở trước mắt.
Đang lúc này, xe ngựa của Trương Khởi dừng lại.
Nàng còn còn chưa phản ứng kịp, chỉ thấy màn xe vén lên, một người xuất hiện ngoài xe.
Trương Khởi ngẩng đầu, dưới ánh mặt trời chói mắt thì nàng nhắm lại mắt theo phản xạ. Lúc này, âm thanh trầm thấp của người nọ truyền đến, "Trang điểm không tệ."
Là âm thanh của Tiêu Mạc.
Trương Khởi mở mắt nhìn.

Chương 50: Mẫu Thân

Chương 50: Mẫu Thân

Giáo tập Viên liếc nhìn mọi người nói: "Lần này vẫn là tranh mỹ nữ, vẽ đi."
Dứt lời, hắn lấy ra một bầu rượu, tự tại thưởng thức.
Các cô tử lại rầm rì nói nhỏ.
Trương Khởi đứng trong góc vừa mở giấy Tuyên Thành, vừa nghĩ phải hạ bút thế nào.
Về phần hội họa, nàng cũng được coi là xuất sắc, nhưng thêu thùa mới là lĩnh vực nàng thật sự có thể làm ắt người ta phát sáng. Kiếp trước nàng đã phối hợp nhuần nhuyễn giữa thêu và hội họa. Kiếp này vừa chạm vào, đã có linh cảm dào dạt.
Cũng vì vậy, bức tranh nàng thêu mới có thể khiến những người tầm cỡ như Hoàng đế, Tiêu Mạc, Trương Hiên rung động.
Nhìn giấy Tuyên Thành trống không, Trương Khởi đang suy nghĩ phải làm thế nào mới có thể khiến giáo tập Viên chú ý.
Hắn là một trong những danh sĩ ít ỏi trong thiên hạ, là một người phóng khoáng bất kham, có khí khái riêng. Nếu hắn có thể coi trọng mình như Trương Hiên, nguyện ra tay tương trợ, vậy hắn sẽ không quan tâm đến bất kỳ ai mà thoải mái che chở cho nàng, thoải mái lướt qua người Trương gia, giúp nàng tìm một người nàng muốn nương tựa.
Có điều trưởng tử đại gia đã quen với thế sự, cũng biết nhiều thủ đoạn của phụ nhân, muốn cảm động được hắn, được hắn coi trọng, thật không dễ dàng.
Khi Trương Khởi vẫn còn đang suy nghĩ thì thời gian trôi qua từng chút một. Cho đến khi tiết học kết thúc, giấy Tuyên Thành của Trương Khởi vẫn trống rỗng, tất nhiên càng khiến giáo tập Viên không thèm chú ý đến nàng.
Giấy Tuyên Thành trống không cũng không chỉ có mình nàng, giáo tập Viên liếc nhìn mọi người, không thèm quan tâm mà thốt lên một câu, "Mang về nhà vẽ cũng được." Dứt lời, thản nhiên rời khỏi học đường.
Đảo mắt, hai môn khác cũng kết thúc.
Trương Khởi trở về phòng, vẫn còn suy đi nghĩ lại. Nàng càng nghĩ, càng cảm thấy chuyện thu hút sự chú ý của giáo tập Viên giáo tập rất đáng giá. Nhưng phải làm sao thì nàng không thể nghĩ ra.
Trong trí nhớ, nàng không hề qua lại với những danh sĩ chân chính đó. Kiếp trước nàng là một nữ tử sống với mục đích làm "Kỹ thiếp", hoàn toàn không hiểu nội tâm của danh sĩ chân chính. Trong cuộc sống phù hoa, điều các nàng học chính là trang điểm ăn vận, mị hoặc quyến rũ, thậm chí ý nghĩ cũng chỉ vỏn vẹn làm thế nào để giữ chân nam nhân, làm thế nào để có được con nối dõi. Sao các nàng có thể biết đến những danh sĩ thanh cao đầy nghị lực này được?
Còn những chuyện sau khi rời khỏi Trương phủ, Trương Khởi lục lọi trí nhớ mãi cũng không chẳng có gì nhiều. Dường như trong vô thức nàng đã bịt kín ký ức liên quan, chỉ còn những chuyện thuần túy nhất thời thiếu nữ.
Cắn môi suy ngẫm, Trương Khởi vẫn bó tay không biết phải làm sao.
Cũng không biết trải qua bao lâu, tiếng của tỳ nữ truyền đến từ bên ngoài, "Khởi cô tử có đó không? Hiên tiểu lang cho gọi người."
Cái gì? Trương Hiên gọi nàng?
Trương Khởi ngây ngốc, đi ra trong tiếng trả lời giòn tan của A Lục.
Đứng ở bên ngoài đúng là tỳ nữ bên người Trương Hiên.
Trương Khởi đáp: "Vâng." Trở về phòng sửa sang lại đầu tóc y phục, Trương Khởi đi theo tỳ nữ nọ ra ngoài.
Tỳ nữ lại dẫn nàng thẳng vào viện của Trương Tiêu thị.
Càng tiến gần tới khu viện đó Trương Khởi càng lo lắng. Nàng cúi đầu đi mà bước chân cứng ngắc.
Lúc này, tỳ nữ đó tiến vào sân viện.
Đi một hồi, nàng quay đầu nói: "Tiểu Lang hầu bên trong, vào thôi."
"Dạ."
Trương Khởi cúi đầu bước vào sảnh đường.
Trong sảnh đường, Trương Hiên tay cầm quyển sách, đang ngồi nói chuyện với Trương Tiêu thị. Khi nhìn nhi tử, mặt mày Trương Tiêu thị vô cùng hiền hậu, mà Trương Hiên cũng mỉm cười. Trong góc phải, Trương Cẩm cúi đầu, rầu rĩ nghịch khăn tay của mình, Trương Tiêu thị thỉnh thoảng gọi mấy câu, nàng cũng tỏ vẻ không nghe thấy gì.
Thấy Trương Khởi đi vào, Trương Hiên đứng lên, dịu dàng gọi: "A Khởi, mau tới bái kiến mẫu thân."
Giọng nói hắn vô cùng thân thiết, muốn giúp Trương Khởi gần gũi với nương mình hơn.
Trương Khởi bước lên trước hai bước, cất giọng trong vắt khẽ chào: "A Khởi xin ra mắt mẫu thân."
Hai chữ mẫu thân này vừa cất lên, Trương Cẩm ngồi trong góc liền ngẩng đầu trợn mắt nhìn nàng, hừ lạnh một tiếng.
Sau khi Trương Khởi kêu to, tha thiết mong chờ, vừa lấy lòng vừa cẩn thận, lại hồi hộp nhìn Trương Tiêu thị, ánh mắt mang theo khát vọng gần gũi nhưng lại rụt rè.
Thấy ánh mắt của nàng, sắc mặt Trương Tiêu thị chùng xuống. Nàng không đáp lại tiếng kêu của Trương Khởi, mà lại cười với Trương Hiên: "Con trai, hôm nay con cũng mệt mỏi rồi, trở về phòng nghỉ ngơi đi."
Lời này tức là muốn đuổi Trương Hiên đi.
Trương Hiên lắc đầu, cười nói: "Mẫu thân, hài nhi không mệt."
Hắn nhìn Trương Tiêu thị, thành khẩn nói: "Mẫu thân, A Khởi rất thông tuệ, hài nhi nói mấy câu với muội muội thôi mà đã cảm động. Đến lúc đó mẫu thân giúp muội muội tìm một chàng rể tốt, bằng sự thông tuệ của A Khởi, nói không chừng lại giúp ích được."
Hắn vừa dứt lời, Trương Cẩm đứng bên liền kêu lên: "Cửu huynh nói nhảm gì vậy? Mẫu thân ta có thân phận thế nào, sao có thể cần sự giúp đỡ của một đứa con riêng?" Nàng càng nghĩ càng thấy hoang đường, không khỏi cười khì khì.
Sắc mặt Trương Tiêu thị cũng không tốt. Trương Tiêu thị trợn mắt nhìn Trương Hiên, cả giận nói: "A Cẩm nói rất có lý, Hiên nhi, mặc dù con là trượng phu nhưng có một số việc còn không hiểu biết bằng muội muội con đâu."
Lời này vừa cất lên, vẻ mặt Trương Hiên như đưa đám. Hắn xấu hổ nhìn về phía Trương Khởi.
Trương Khởi thấy vẻ mặt của hắn, thầm kêu không xong: Trương Tiêu thị thấy vẻ mặt này của huynh ấy, hơn phân nửa sẽ cho rằng chuyện hôm nay là do mình giật giây huynh ấy!
Quả nhiên, ánh mắt của Trương Tiêu thị lại càng u ám hơn.
Trương Khởi thầm than một tiếng, hành động lần này của Trương Hiên đúng là chữa lợn lành thành lợn què. Nàng cúi đầu, nhẹ nhàng cúi đầu trước Trương Tiêu thị, cất giọng giòn tan nói với Trương Cẩm: "Lời này của tỷ tỷ sai rồi. A Khởi từng nghe nói, chính trong căn nhà đại phu tam phẩm này, cũng có thiếp thất lo liệu việc nhà. Mặc dù A Khởi xuất thân ti tiện, nhưng nếu ra sức phấn đấu, chưa chắc không có ngày nổi danh."
Đây là lần đầu tiên nàng nói một câu hùng hồn như vậy.
Trương Tiêu thị ngẩn ra, Trương Cẩm không ngờ nàng dám phản bác, càng ngẩn ngơ.
Không gian tĩnh lặng như tờ, Trương Khởi cắn môi, nghiêm túc nói: "Huống chi, A Khởi cũng có chút tài học, nếu có thể gả làm thê tử quan chức nghèo hèn, nói không chừng cũng có thể giúp đỡ." Dĩ nhiên, điều mấu chốt chính là, có được sự nâng đỡ của Tiêu thị, nàng mới có thể có vận may đó.
Trương Tiêu thị nhìn chằm chằm vào nàng. Trong tiếng cười khì của Trương Cẩm, Trương Tiêu thị khinh thường nói: "Chí hướng của A Khởi đúng là không nhỏ."
Trương Khởi quỳ xuống, cung kính dập đầu với Trương Tiêu thị, nghiêm túc nói: "A Khởi biết được một chuyện, điều quan trọng nhất với cô tử chính là gả ột phu quân xuất thân tương đương, có được sự kính trọng của chàng, sau đó mới có thể nói đến những chuyện khác."
Lời nói này ngoài mặt là nói chính bản thân mình, nhưng trên thực tế là đang nói đến Trương Cẩm. Nàng muốn thông qua lời nói này nhắn nhủ cho Trương Tiêu thị biết mình là người biết quy củ, chưa bao giờ có ý giật giây Trương Cẩm làm cái chuyện lén lút đó.
Trương Khởi nghĩ, trước mặt Trương Tiêu thị, khó có cơ hội mở miệng. Lần này không có được lòng quý mến của Trương Tiêu thị cũng chẳng sao, nhưng phải phân cách rõ ràng với Trương Cẩm và Tiêu Mạc.
Nói tới đây, nàng lại sợ Trương Tiêu thị chán ghét mình tỏ vẻ, ngay cả chuyện Trương Cẩm không nghĩ tới cũng nghĩ đến rồi, liền lấy một chiếc khăn thêu trong ngực ra, cung kính nói: "Đây là chiếc khăn mà A Khởi và tỳ nữ A Lục cùng thêu, muốn dâng tặng mẫu thân."
Bức tranh nàng thêu giống hệt với bức tranh đang lưu hành nhất Kiến Khang, thậm chí còn tinh mỹ hơn. Nếu Trương Tiêu thị thấy được, nhất định sẽ thất kinh, hết thảy điều nàng giấu diếm sẽ hoàn toàn bại lộ, đây không phải điều Trương Khởi muốn.
Nhưng nàng dự liệu được, tất nhiên Trương Tiêu thị sẽ không nhận khăn tay do mình đích thân thêu.

Chương 48: Tiêu Mạc Tới

Chương 48: Tiêu Mạc Tới

Trương Khởi đáp một tiếng: "Ta tới liền."
Sau khi đưa mắt ra hiệu cho A Lục, Trương Khởi theo sau tỳ nữ này rời khỏi cửa phòng.
Đi được mấy bước, tới rừng cây rợp bóng, Trương Khởi cười ngọt ngào hỏi: "Ngươi ở phòng nào? Hình như ta chưa từng gặp."
Tỳ nữ này quay đầu lại, nói: "Nô tỳ là người của Cẩm cô tử, xin ra mắt Khởi cô tử."
Trương Khởi kinh ngạc, nói: "Ngươi là người của Cẩm cô tử, nhưng không phải Cửu huynh gọi ta sao? Sao không do tỳ nữ của huynh ấy tới mời?"
Tỳ nữ này ngẩn ngơ.
Mà lúc này, Trương Khởi dừng bước. Nàng cảnh giác nhìn chằm chằm vào tỳ nữ, bước chân cũng lùi dần về sau.
Ngay lúc đó, một tiếng cười nhẹ vang lên, "Muội cũng rất cảnh giác."
Là giọng của Tiêu Mạc!
Nhất thời Trương Khởi không biết nên thở phào nhẹ nhõm hay căng thẳng hơn nữa, nàng quay đầu lại.
Tiêu Mạc mặc áo lông buộc hờ, chân mang guốc mộc, nhanh nhẹn bước ra từ rừng cây. Dưới ánh mặt trời, khuôn mặt tuấn tú trắng nõn của hắn nhẹ nhàng mà thanh thoát, ánh mắt sáng rực khiến tỳ nữ đứng trước Trương Khởi phải liếc nhìn nàng bằng ánh mắt đố kỵ, rồi lại si ngốc nhìn về phía hắn.
Nhìn chằm chằm vào Trương Khởi, Tiêu Mạc ra lệnh: "Qua đây nào."
Chỗ hắn đứng là một vườn hoa. Quanh người cây cối cao lớn, lá xanh mới nhú, không lo bị người phát hiện.
Trương Khởi cúi đầu đi về phía y.
Thấy nàng tới gần, Tiêu Mạc xoay người đi tiếp về phía trước, khi hắn dừng lại, hai người đã tới một tòa núi giả được đại thụ bao quanh vô cùng yên tĩnh.
Tiêu Mạc nhìn Trương Khởi.
Thấy nàng vẫn cúi đầu, hắn tiến đến.
Nhìn nàng, hắn khẽ cười nói: "Hai ngày qua có nhớ ta không?"
Nhớ hắn?
Trương Khởi trừng mắt nhìn, cuối cùng quyết định thành thật lắc đầu.
Nụ cười của Tiêu Mạc hơi sượng lại.
Hắn chắp tay, cất giọng trầm ấm nói: "Muội đừng giận, ta vốn định nạp muội vào phủ một cách chính đáng. Thế nhưng cô nãi nãi lại không chịu, ngay cả cô mẫu cũng nói đỡ mà cô nãi nãi không chịu châm chế. Ngày hôm trước..."
Ngày hôm trước hắn cũng có thuyết phục cô mẫu, cũng đã chuẩn bị xong xe ngựa, chỉ chờ cô mẫu cho nàng ra khỏi phủ với tư cách làm kỹ thiếp cho Tiêu Sách, rồi hắn sẽ tính sau. Nhưng không ngờ rằng cô mẫu lại bất ngờ đổi ý. Điều khiến hắn không ngờ rằng, khu viện hắn vốn sắp xếp cho Trương Khởi lại bị bán mất rồi!
Khu viện rất đẹp, hắn cũng đã phái người bố trí rồi! Thế nhưng Trương Khởi lại bán mất!
Nghĩ tới đây, ánh mắt của Tiêu Mạc hơi tối đi.
Hắn nhìn chằm chằm vào Trương Khởi.
Tiểu cô tử này đúng là rất lớn mật!
Những lúc thế này, nàng vẫn luôn cúi đầu, hai tay xoắn chặt góc áo, dáng vẻ đó ngây thơ biết bao nhiêu, ngoan ngoãn biết bao nhiêu!
Đúng rồi, nếu nàng thật sự ngây thơ, khi Quảng Lăng vương để lộ bội kiếm, sao nàng lại không hề sợ hãi, chẳng hề hoảng hốt mà vẫn cười nói như thường? Nếu nàng thật sự ngây thơ, cũng sẽ không mượn cơ hội thay hắn hiến khúc, để lại ấn tượng trong mắt hoàng thượng.
Nhưng điều kỳ lạ hơn hết thảy, khi nghĩ đến hàng loạt hành động to gan lớn mật, tùy hứng làm bậy của tiểu cô tử này, hắn lại hoàn toàn không dị nghị?
Hắn đưa tay kéo tay áo của Trương Khởi.
Theo lực kéo nhẹ của hắn, thân thể Trương Khởi chợt lao về phía trước. Tay hắn siết lại, kéo nàng vào trong lòng.
Trong nháy mắt, Trương Khởi đã bị hắn ôm lấy.
Trương Khởi còn chưa nẩy nở, thân hình nhỏ xinh, mà so với những nam nhân gầy gò bình thường, thân thể Tiêu Mạc cũng được coi là cao lớn. Trương Khởi ngã nhào vào lòng hắn, đỉnh đầu khó khăn lắm mới chạm đến bờ môi hắn.
Đột nhiên rơi vào vòng ôm của một nam nhân, Trương Khởi vô cùng sợ hãi, nàng muốn giãy dụa, nhưng cánh tay đặt ngang hông cứng rắn như sắt. Sau khi động đậy, hắn càng ôm chặt hơn.
Nhịp đập mạnh mẽ vững vàng của trái tim nam nhân xuyên thấu áo xuân mỏng manh truyền tới. Hơi thở nhẹ nhàng của nam tử lại càng quất chặt lấy nàng.
Trương Khởi không thể cử động được chút nào.
Tiêu Mạc thấy nàng không giãy dụa nữa, cánh tay cũng hơi nới lỏng. Hắn cúi đầu nhìn Trương Khởi trong lòng, dùng ngón tay làm lược, từ từ chải mái tóc trên trán nàng, để lộ khuôn mặt trắng noãn thanh tú và đôi mắt mọng nước như bao phủ một lớp sương mù.
Hắn nâng cằm nàng lên, lẳng lặng ngắm nhìn.
Ngón tay thon dài mạnh mẽ nhẹ nhàng mơn trớn môi nàng, cảm thấy nhiệt độ của làn môi đỏ mọng trên đầu ngón tay, hơi thở của Tiêu Mạc dần dần trở nên thô ráp.
Trương Khởi đỏ bừng mặt, không kìm được mà vặn vẹo người. Vừa nhúc nhích, đã tinh tường cảm nhận có một vật cương cứng giữa hai chân mình.
Nàng không dám cử động.
Đáng thương ngẩng đầu, Trương Khởi rưng rưng nước mắt, "Tiêu lang, người khác trông thấy mất!" Nàng nén nước mắt, nghẹn ngào nói ra mấy chữ này, lời nói vừa khào khào vừa đáng thương, dễ dàng khiến người ta mềm lòng.
Nhưng Tiêu Mạc lại không mềm lòng.
Chẳng những không mềm lòng, hắn lại còn ôm nàng chặt hơn.
Một tay khác khác vuốt ve mông nàng, giọng nói Tiêu Mạc cũng trở nên khàn đi: "Người khác trông thấy càng tốt!"
Trương Khởi ngẩn người, bỗng chốc hiểu ra: Bị trông thấy, hắn càng có có thể danh chính ngôn thuận đưa mình về!
Trương Khởi cắn môi.
Tiêu Mạc cúi đầu, đôi mắt sáng quắc của hắn nhìn chằm chằm vào mặt nàng, một lúc lâu sau mới cúi đầu nói: "Quảng Lăng vương đó….."
Quảng Lăng vương?
Trương Khởi cứng đờ, không hề nhúc nhúc lắng nghe.
Tiêu Mạc liếc nhìn vẻ mặt của nàng, chậm rãi nói: "Tối hôm qua hắn gặp phải thích khách."
Thấy đôi mắt mở to của Trương Khởi, vẻ mặt hắn không hề thay đổi, vẫn lịch sự tuấn dật như vậy, "Nghe nói hắn bắt mấy tên, đã thăm dò được, thích khách được phái đến từ nước hắn, có ý đồ không tốt đẹp. Đoán chừng bây giờ hắn đã thỉnh cầu bệ hạ cho về nước. Hắn không có nhiều thời gian, chắc cũng không có sức đi tầm hoa vấn liễu đâu."
Trương Khởi nhìn hắn.
Nàng nghe rất rõ, nước Tề có nội chiến, Quảng Lăng vương phải mau chóng trở về, hắn không rảnh để ý đến nàng!
Nàng ngơ ngác nhìn Tiêu Mạc, lên tiếng hỏi: "Chuyện này do huynh sắp xếp sao?"
Tiêu Mạc cười một tiếng.
Nụ cười này, răng trắng như tuyết chói lọi dưới ánh mặt trời, tuấn dật nhã nhặn không nói nên lời.
Hắn không thừa nhận, nhưng cũng không phủ nhận!
Trương Khởi thầm kinh hãi. Nàng vẫn luôn xem thường thiếu niên này, không biết hắn lại thủ đoạn như vậy!
Thấy nàng lại cúi đầu, Tiêu Mạc nâng cằm nàng lên, sau đó cúi đầu hôn lên môi nàng.
Trương Khởi chưa kịp giãy dụa, hắn đã chạm tới như chuồn chuồn lướt nước rồi dời môi đi, hắn nói bên tai nàng với giọng khàn khàn hổn hển: "A Khởi, ta tôn trọng muội nên tạm thời giữ lại trong sạch uội. Chờ ta thu xếp xong, muội hãy ngoan ngoãn gả cho ta nhé."
Vậy ư? Nếu như hắn không tôn trọng nàng, bây giờ sẽ lột xiêm y nàng, muốn sự trong sạch của nàng sao?
Trương Khởi khẽ nhếch miệng, nhưng không dám nói gì, đầu lại càng cúi thấp.
Tiêu Mạc vươn tay vuốt ve mái tóc của nàng, ngón tay đi lướt qua tai ngọc nõn nà của nàng, không kiềm chế được mà nâng niu.
Vừa mới chạm vào đã lên cơn nghiện, ngón tay như gió xuân nhẹ nhàng dịu êm lướt qua cằm, cổ rồi dừng lại ở bờ xương vai của nàng
Dần dần, hắn có vẻ càng hài lòng hơn.
Rốt cuộc, hắn thở dài một tiếng, ôm nàng vào lòng thật chặt, nỉ non nói: "Tiểu cô nương giảo hoạt gian trá này….Nếu đã bán khu viện, chắc tiền cũng về tay rồi chứ? Đưa đây ta giữ cho."

Chương 47: Bị Trật

Chương 47: Bị Trật

Trương Khởi đứng lên, nàng đẩy cửa phòng ra, xấu hổ cười nói: "Cẩm tỷ tỷ, tỷ đã đến rồi?" Đối diện vẻ mặt không nhịn được của Trương Cẩm, nàng cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Trễ như thế còn ra ngoài, phu nhân biết sẽ mất hứng đấy."
Nghe Trương Khởi nhắc mẫu thân của mình, Trương Cẩm cũng hoảng hốt. Chỉ đảo mắt nàng đã ngưỡng đầu lên nói: "Ngươi sợ cái gì? Cũng chỉ gặp người ở tại cửa ra vào, mẫu thân ta mới sẽ không nói gì."
Thì ra có người ở cửa ra vào. Trương Khởi cúi cúi với Trương Cẩm, trong veo nói: "A Khởi nghe Cẩm tỷ tỷ."
Lời này là cường điệu cho người một bên nghe, tránh cho truyền tới trong tai Trương Tiêu thị nói là lỗi của mình.
Trương Cẩm không có chú ý tới mói qua một lát, tâm tư Trương Khởi đã vòng vo thật nhiều vòng. Nàng nhíu mày quát lên: "Vậy còn lo lắng làm gì? Đi mau!"
Trương Khởi đáp một tiếng, cất bước đuổi theo Trương Cẩm thì một tỳ nữ vội vã đi tới.
Nàng đi tới trước mặt Trương Cẩm, nhìn sang Trương Khởi, liền cúi cúi với Trương Cẩm phúc, "Cẩm cô tử, phu nhân kêu người."
"Mẫu thân kêu ta?" sắc mặt Trương Cẩm càng thay đổi, nàng chần chờ một hồi, cuối cùng gật đầu nói: "Ta... ta phải đi ngay."
Lúc này, tỳ nữ này nhìn về phía Trương Khởi, "Phu nhân lệnh Khởi ni cô cũng cùng đi!"
Bảo nàng cũng đi?
Trương Khởi ngẩng đầu lên, nhìn về phía tỳ nữ này. Thấy nàng nhìn, trong mắt tỳ nữ này thoáng qua khinh bỉ và hả hê, còn ngẩng đầu lên.
Trong lòng Trương Khởi lộp cộp, bản năng cảm thấy lo lắng.
Lúc này, Trương Cẩm đã đi ra mấy bước, tỳ nữ này thấy Trương Khởi bất động, kêu lên: "Đi mau!"
Trương Khởi đáp một tiếng, cúi đầu đi theo Trương Cẩm.
Như thường ngày, nàng vẫn cúi đầu, an tĩnh khéo léo, nhưng bây giờ thấy bộ dáng kia của nàng, mấy tỳ nữ đều nhỏ giọng mà nói thầm, "Thật là biết giả bộ." "Người này thật có tâm cơ."
Trương Khởi nghe vào trong tai, vội vàng ngẩng đầu lên đi bộ.
Lần này, tiếng cười càng sâu!
Nhưng vào lúc này, Trương Khởi ngã qua một bên, đột nhiên kêu thảm một tiếng, ôm lấy chân trái từ từ đứng ở trên đất.
Chúng nữ quay đầu lại nhìn, Trương Cẩm kêu lên: "Đã xảy ra chuyện gì?"
Trương Khởi đau đến mặt cũng vặn vẹo, trong mắt càng thêm lấp lánh nước mắt, nàng nói giọng khàn khàn: "Ta bị trật." Cắn răng một cái, nàng ép buộc mình tự đứng lên, nào biết vừa đứng, nàng càng thêm không tự chủ được phát ra một tiếng rên, sắc mặt càng trắng hơn.
Trương Khởi cúi đầu, phí sức muốn cất bước, nhưng làm thế nào cũng bất động.
Bộ dáng như vậy, sao còn có thể đi lại?
Tỳ nữ đến gọi thấy thế, nhíu mày lại, quát lên: "Ngươi đi gọi hầu gái của Khởi cô tử đến dìu nàng về." Nàng đi nhanh vài bước, đuổi theo Trương Cẩm.
Lúc này Trương Cẩm cũng thu hồi ánh mắt, cất bước rời đi với mấy tỳ nữ.
Trong lúc các nàng đi xa thì A Lục cũng chạy đến. Nàng nhìn thấy Trương Khởi sắc mặt trắng bệch, kêu khẽ một tiếng, xông lại đỡ nàng, khẩn cấp hỏi: "Cô tử, ngươi sao thế?"
Trương Khởi nói: "Ta bị trật." Đặt sức nặng cơ thể ở trên người A Lục, Trương Khởi đau đến lại kêu rên.
Hai chủ tớ dắt díu lấy nhau, từng bước từng bước đi về phòng.
Trương Cẩm vừa vào viện, hầu gái đến gọi liền đi mau mấy bước, đi tới trong phòng Trương Tiêu thị nhỏ giọng nói ra.
Lắng lắng nghe nghe, Trương Tiêu thị rên một tiếng, nói: "Nó ngược lại may mắn!" Nàng nghe nói nữ nhi muốn đi Tiêu phủ hẹn hò, trong bụng rất là tức giận. Phái người chặn lại nữ nhi và Trương Khởi thì nàng nghĩ tới kêu hai người này đến, sẽ hung hăng phát tác Trương Khởi một phen, cũng mượn cơ hội gõ nữ nhi.
Nhưng không ngờ, Trương Khởi tại nơi mấu chốt này bị trật chân. Thật là trật chân được lời rồi.
Lúc này, âm thanh của A Hương ở bên ngoài truyền đến, "Phu nhân, Cẩm cô tử tới."
Vừa nghe Trương Cẩm tới, lửa giận của Trương Tiêu thị vọt toát ra, nàng trầm giọng nói: "Kêu nó vào đi!"
Bên này, Trương Khởi được A Lục đỡ về phòng.
Cửa phòng vừa đóng, Trương Khởi liền nhẹ nhàng đẩy A Lục ra, mình đi tới bên người ngồi xuống.
Thấy nàng đi lại tự nhiên, A Lục trừng lớn mắt.
Trương Khởi ngẩng đầu nhìn về phía nàng, vẫy vẫy tay, ý bảo nàng đến gần, nhỏ giọng mà nói ra: "Ta cảm thấy phu nhân muốn làm khó ta."
"Vậy, vậy làm sao bây giờ?"
Trương Khởi khoanh hai tay, từ từ xoắn vặn.
Một hồi lâu, nàng ngẩng đầu lên, nói: "Tạm thời cũng không có biện pháp tốt." Ở trong vẻ mặt như đưa đám của A Lục, Trương Khởi lại nói: "Nếu có thể các xa Trương Cẩm, nàng ta có lẽ sẽ không nhớ rõ ta." Chỉ là có lẽ, mình đã vào mắt Trương Tiêu thị, nói không chừng lúc nào đó, liền bị nàng ta thuận tay lợi dụng.
Nàng cần suy nghĩ một chút.
Suy nghĩ hồi lâu, Trương Khởi than nhẹ một tiếng, nói: "Ngủ đi."
"Oh."
A Lục từ trước đến giờ là một người không suy nghĩ nhiều, chỉ chốc lát đã ra mồ hôi, Trương Khởi ngồi ở trước màn cửa sổ bằng lụa mỏng, nhìn ánh trăng sáng ngời bên ngoài, không có chút buồn ngủ.
Bên ngoài trăng sáng như nước, gió mát nhẹ thổi, thực là thời khắc tốt để khảy đàn nhị.
Trương Khởi đánh đàn rất hay.
Đáng tiếc, không nói nàng không có đàn, dù nàng có đàn, cũng không dám hiển lộ tài hoa của mình. Bây giờ còn chưa có bị bức đến nông nỗi cần ra sức đánh một trận, đến không còn bất kỳ đường lui nào thì nàng sẽ hoàn toàn lấy ra tài hoa của mình, để cho tiếng tăm tài nữ mỹ nữ của mình lan khắp Kiến Khang, khiến Trương phủ muốn đưa nàng cho người quyền quý làm kỹ thiếp, cũng phải đắn đo. Mà chính nàng, cũng mượn thế cố gắng một chút.
Nàng hiện tại, chỉ muốn lặng lẽ thu xếp, đợi đến chuẩn bị tốt rồi, mới lặng yên không tiếng động biến mất.
Lúc này Trương Khởi, không hề nghĩ đến lời Quảng Lăng vương từng nói với nàng.
Ngồi một hồi, Trương Khởi mỏi mệt, nàng núp ở trên giường, từ từ chìm vào mộng đẹp.
Trương Khởi mở mắt ra thì phát hiện mặt trời sáng choang chiếu vào trên mặt đất, có một chút cũng chiếu đến trong phòng.
Sao trễ như thế?
Trương Khởi vội vàng bò dậy, thấy chậu nước khăn đều ở trong phòng, nàng vội vã rửa mặt.
Lúc này, một loạt tiếng bước chân truyền đến, tiếp âm thanh của A Lục từ bên ngoài truyền đến, "A Khởi, ngươi đã tỉnh chưa?"
Trương Khởi tức giận lên tiếng: "Tỉnh." Cư nhiên không gọi tỉnh mình, cũng không biết có trễ giờ học không.
Nàng trời sanh giọng nói mềm nhỏ, mặc dù tức giận nói chuyện, âm thanh kia vẫn trong vắt mềm nhũn làm cho người ta thoải mái.
A Lục đẩy cửa phòng ra, đứng ở cửa thò đầu vào. Tròn mắt chuyển động nhanh như chớp, A Lục nhỏ giọng nói: "Là Cẩm cô tử không cho ta kêu ngươi dậy!"
Trương Cẩm?
Trương Khởi ngẩn ra, lược trong tay rơi trên mặt đất.
Nàng khom lưng nhặt lên thì âm thanh của A Lục tiếp tục truyền đến, "Cẩm cô tử muốn ngươi đến phòng hầu."
Trương Khởi ừ một tiếng, từ từ ngồi dậy, trở lại trên giường ngồi xuống. A Lục tiến vào cửa phòng, "A Khởi, ngươi đói bụng không? Ta mang heo một chút bánh ngọt trở lại." Dứt lời, từ trong lòng móc ra một cái khăn tay, cẩn thận mở ra, lấy ra mấy miếng bánh ngọt bị ép tới dẹp.
Trương Khởi tuyệt không đói, nhưng nàng nghĩ, nàng nên ăn ít thứ.
Mới vừa nhặt một mảnh nhỏ bánh ngọt bỏ vào trong miệng, bên ngoài liền truyền đến một loạt tiếng bước chân, ngay sau đó, một tỳ nữ đi tới ngoài cửa, kêu: "Khởi cô tử có đó không?"
A Lục lên tiếng: "Ở đây."
Cửa phòng mở ra, tỳ nữ này đi vào. Nàng cúi cúi với Trương Khởi, nói: "Khởi cô tử, Hiên tiểu lang kêu ngươi."
Cửu huynh kêu nàng?

Chương 43: Bán Đất

Chương 43: Bán Đất

Tiếng bàn tán lại càng lao xao, trí tưởng tượng của mọi người cũng càng lúc càng phong phú. Trương Khởi thấy mọi người đến cũng đã đông đủ thì lén lút chuồn êm lẻn vào trong đám người.
Một lát sau, Tiêu Mạc nói: "Không nên nán lại đây lâu nữa, nếu mọi người đã đến đông đủ thì đi thôi." Lên tiếng nhắc nhở mọi người, nơi đây có thể có đạo tặc nên rời đi sớm thì tốt hơn.
Mọi người vội vàng lên xe ngựa, Trương Khởi cũng thuận thế vào xe ngựa của mình.
Trương Cẩm vừa mới ngồi xuống, liền thấy Trương Khởi đã lên xe ngựa bên cạnh. Nàng trừng Trương Khởi, đang định lên cơn thì thấy xe ngựa của Tiêu Mạc, cuối cùng cất giọng mềm nhũn, "Vừa nãy muội đi đâu?"
Thì ra Trương Cẩm vẫn chú ý tới mình.
Trương Khởi không biết, Trương Cẩm vẫn luôn chú ý tới Tiêu Mạc thế nên mới phát hiện Trương Khởi biến đi đâu mất.
Trương Khởi khẽ nói: "Muội, muội đi nhà cầu, đi tới đi lui lạc mất phương hướng." Thấy mặt Trương Cẩm lạnh tanh nàng gấp đến độ cắn phải đầu lưỡi, "Tỷ tỷ đừng giận, muội nói, muội nói. Là muội chưa từng thấy cảnh tượng bên ngoài, nhất thời ham chơi mà lạc mất phương hướng."
Nàng vừa nói thế, Trương Cẩm liền tin ngay. Trương Cẩm trừng mắt với nàng khẽ quát: "Đúng là đứa chưa từng thấy việc đời mà!"
Đang nói thì cảm giác được có ánh mắt đang nhìn mình, nàng vội vàng quay đầu lại.
Người nhìn nàng chính là Tiêu Mạc. Bốn mắt nhìn nhau, Tiêu Mạc dịu dàng cười với Trương Cẩm. Nụ cười này bỗng như nước đá giữa ngày hè, Trương Cẩm lạnh toát cả người, chuyến du ngoạn bị vẻ tĩnh lặng lạnh nhạt của hắn làm cho tiêu tan không còn dấu vết.
Chuyến chơi xuân này vốn do Tiêu Mạc đề xướng. Lúc ấy Trương Cẩm còn tưởng mình và ái lang có thể vui vẻ bên nhau nửa ngày.
Có được nụ cười của Tiêu Mạc, tâm tình Trương Cẩm rõ ràng tốt hẳn lên, không còn nhướng mày trợn mắt với Trương Khởi nữa.
Trương Khởi thấy vậy, không khỏi nghĩ tới: Chẳng lẽ đại phu nhân đã đồng ý cho Tiêu Mạc và Trương thị cô tử thân cận rồi ư?
Vừa nghĩ như thế, nàng sợ hết hồn, hai tay siết chặt khăn tay. Trương Khởi thầm nghĩ: Nếu đại phu nhân đã gở bỏ lệnh cấm, chuyện của Quảng Lăng vương cũng được giải quyết xong, còn mình sẽ bị một chiếc xe ngựa khác đưa vào Tiêu phủ.
Không được, không thể như vậy!
Nàng cắn môi, suy nghĩ: Cảm giác bị động như vậy thật đáng ghét!
Nghĩ tới đây, cảm nhận được có ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình. Trương Khởi vừa ngẩng đầu lên thì trông thấy Trương Hiên đang dịu dàng cười gật đầu với nàng.
Là Cửu huynh.
Trước mặt hắn, Trương Khởi vẫn luôn thoải mái vì thế nàng cười lại với hắn.
Xe ngựa nhanh chóng trở về Trương phủ.
Vừa xuống xe, Trương Khởi bỗng cảm thấy mỏi mệt vô cùng. Trở về phòng, nàng kiệt sức nằm ỳ lên giường. Nếu không phải vì thân phận, nàng không có tư cách tắm rửa tùy thích, thì nàng muốn ngâm mình trong nước để được tĩnh táo lại.
Nghiêng đầu, nhìn bầu trời bao la ngoài cánh cửa sổ buông rèm, Trương Khởi thầm nghĩ: Chỉ có thể đợi!
Đúng vậy, chỉ có thể đợi, cho dù là quyết định của Quảng Lăng vương hay hành động của Tiêu Mạc, nàng chỉ có thể bị động chấp nhận.
Có lẽ, trong mắt vài người, có thể được hai nam nhân ưu tú như vậy xin lấy, nàng nên cảm thấy vinh hạnh mới đúng. Nhưng Trương Khởi rất hiểu, họ xin lấy mình cũng chẳng khác gì xin một món đồ có hứng thú, cũng chỉ là đồ chơi mà thôi.
Trong trí nhớ, nàng cũng không phải là đồ chơi, đời này, nàng lại càng không thể là đồ chơi!
Nghĩ đến mỏi mệt, Trương Khởi nhắm nghiền hai mắt.
Cho đến khi tiếng cười của A Lục bất chợt vang lên Trương Khởi mới ngồi dậy. Nàng lấy từ trong ngực ra khế ước mua bán nhà Tiêu Mạc đưa cho các nàng, cắn răng, cúi rạp trên mặt đất moi ra khế ước mua bán nhà khế lúc trước, sau đó để chung một chỗ.
Căn nhà này coi như là món lời của mình!
Chớp mắt đã hết một ngày.
Trương Khởi trải qua ngày này vô cùng bình tĩnh.
Rạng sáng hôm sau, Trương Khởi đi tìm Trương Hiên vẫn luôn đọc sách trên đình đài, ở cùng với hắn sau khi học xong một bài thơ thì Trương Khởi ấm ức rũ mắt xuống.
Trương Hiên nhìn nàng ân cần hỏi: "A Khởi khó chịu à?"
Trương Khởi lắc đầu, khẽ nói: "Không phải." Nàng chớp đôi mắt to, suy nghĩ một chút, ngập ngừng nói: "Muội có một chuyện gạt Cửu huynh." Nàng nhìn hắn lại hỏi, "Cửu huynh, huynh có trách muội không?"
Trương Hiên thấy vẻ mặt đáng thương dễ mến của nàng, không đành lòng vươn tay xoa tóc nàng dịu dàng nói: "Sao Cửu huynh có thể trách muội được?"
Trương Khởi cười rạng rỡ nói: "Thật ư, Cửu huynh không trách muội thật sao?" Nàng nhìn hắn, khẽ khàng cất lời: "Lần trước, muội thêu một bức tranh gửi bán ở ngoài, kết quả bệ hạ thấy được, uội tám mươi lượng vàng....."
Trương Hiên không dám tin, kinh ngạc nói: "Thật không?"
Nhìn vẻ mặt thành thật không hề có vẻ giả bộ của Trương Khởi, hắn đứng lên chắp hai tay nói: "Đương kim bệ hạ có thành tựu sâu đậm về thơ họa, tranh thêu của A Khởi thậm chí ngay cả bệ hạ cũng thích ư? Như vậy đúng là quá tốt rồi."
Trương Khởi được hắn khen thì đỏ mặt, nàng lấy một cái khăn tay từ trong ngực ra, nhìn Trương Hiên qua hàng mi rũ thấp, vừa vui mừng vừa e lệ nói: "Giống hệt như cái này!"
Trương Hiên vươn tay nhận lấy.
Mở khăn tay ra, hắn ngẩn người. Hắn chợt thở dài, nói: "A Khởi vô cùng thông tuệ!" Bỗng chốc, hắn nghĩ đến sự thông minh của nàng khi học thơ văn, cũng không thấy kỳ quái.
Trương Khởi cẩn thận lấy một bọc giấy dầu ra, vừa nhìn thoáng qua thật sự không hề gây chú ý, nàng cắn môi nói: "Trong này có hai khế ước mua bán nhà và một vài khế đất là dùng số vàng kia để đổi lấy. A Khởi muốn cầu xin Cửu huynh bán giùm muội."
Nàng cúi đầu, tay trái siết siết vạt áo, lẩm bẩm: "Muội vẫn luôn nghĩ, nếu có một ngày được gả đi, những thứ này còn có thể dùng làm của hồi môn…..Bây giờ A Khởi đã hiểu, tấm thân này vốn chỉ là bèo trôi, nói không chừng ngày nào đó sẽ trôi dạt tới nơi chân trời. Nên giữ ít tiền bạc bên người vẫn hơn."
Giọng nàng yếu ớt len lỏi trong gió xuân, thân thể nhỏ bé của nàng không chống được cơn lạnh mà khẽ run.
Dù Trương Hiên đã quen thuộc, dù hắn vẫn luôn quan niệm rằng thứ nữ địa vị thấp kém bị lấy làm thiếp là chuyện vô cùng bình thường. Lúc bây giờ lại thấy hơi thương tiếc.
Hắn nhìn Trương Khởi, dường như bây giờ mới phát hiện nàng vẫn là người còn sống sờ sờ, cũng sợ chết sợ cô đơn, sợ bị ức hiếp.
Trương Hiên yên lặng nhận lấy bao giấy dầu từ tay nàng.
Hắn vừa mới nhận lấy, liền thấy Trương Khởi vẫn nhìn chằm chằm vào bao giấy, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đó, ngoài niềm hy vọng còn có nỗi lo lắng, sợ hãi, thậm chí cả vẻ ngờ vực......Cứ như vật trong tay hắn tất cả là điểm tựa của cả đời nàng, là nguồn gốc cho sự tồn tại của bản thân. Không có chúng, nàng sẽ trắng tay!
Trương Hiên chợt cảm thấy chua xót.
Hắn cất bao giấy dầu vào trong ngực, vươn tay vỗ về mặt nàng cúi đầu nói: "Muội yên tâm, huynh trưởng sẽ giải quyết ổn thỏa."
Trong chốc lát, hắn lại ân cần hỏi han: "Đổi lấy tiền bạc có được không?"
Trương Khởi lắc đầu, nàng khẽ nói: "A Khởi nghe người ta nói, lúc những kỹ thiếp cơ thị ở những phủ lớn rời khỏi hoặc vào bước vào cửa, có vài người bị nô bộc soát người."
Trương Hiên nhướng mày, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Vậy đổi hết thành vàng thì sao? Vàng thì dễ giấu hơn."
Trương Khởi gật đầu lia lịa, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn vừa đáng yêu vừa đáng thương, "Vâng, vâng, đa tạ Cửu huynh."
Trương Hiên lúc này cũng quyết định, sau khi đổi thành vàng sẽ thêm vào chút ít. Rồi nói là bán với giá cao.
Hắn vươn tay nhéo khuôn mặt non nớt của Trương Khởi, cười nói: "Không cần cám ơn." Dừng một chút, hắn nói: "Sau này muội để ý người nào, nhớ bảo Cửu huynh xem trước. Không đến nỗi rơi vào tay những kẻ hoang dâm cợt nhả."
Như vậy có ích gì? Tiêu Mạc là kẻ hoang dâm sao? Quảng Lăng vương lại càng không phải như vậy. Mấu chốt là nàng không muốn gả cho bất kỳ ai với thân phận ký thiếp hoặc thiếp thị.
Dĩ nhiên, Trương Khởi không nói chuyện này. Nàng nghịch ngợm cúi chào Trương Hiên, cười hì hì nói: "A Khởi đa tạ Cửu huynh."

Chương 36: Trách Cứ

Chương 36: Trách Cứ

Trương Hiên dạy không tới một khắc đồng hồ, liền phát hiện muội muội này thông tuệ hơn người, phàm là nội dung hắn nói đến, toàn bộ đều có thể suy một ra ba, nhất thời rất có cảm giác thành tựu.
Lúc này mặt trời dần dần lên cao, Trương Khởi học một hồi, liền cúi người với Trương Hiên, giòn giã, cẩn thận nói: "Ca, không còn sớm sủa rồi, A Khởi phải đến học đường rồi."
Đôi mắt to trong veo như nước của nàng nháy nháy nhìn Trương Hiên, vẻ mặt thật là cẩn thận.
Trương Hiên được nàng nhắc nhở, mới phát hiện canh giờ đã không còn sớm, mình cư nhiên dạy một nữ tử lâu như thế? Hắn cười ha ha, đưa tay sờ sờ đầu Trương Khởi, nói: "Vậy muội đi đi."
Trương Khởi đáp một tiếng, xoay người liền đi.
Đi tới đi lui, nàng khiếp sợ quay đầu lại, nhìn Trương Hiên, "Ca, về sau ta có thể tới thăm ca không?"
Trương Hiên đứng lên.
Hắn đi tới trước mặt nàng, đưa tay vuốt mặt của nàng, dịu dàng nói: "Sao lại không thể? A Khởi là muội muội ruột của ta, lúc nào cụng có thể tới tìm ta."
Trương Khởi vui vẻ ra mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn như hoa xuân nở rộ, nàng ngọt ngào, hạnh phúc híp mắt kêu một tiếng, "Ca không được quên đó!" Ở trong tiếng cười của Trương Hiên, nàng vẫy tay với hắn, vui vẻ nói: "Vậy ta đi nha." Lúc xoay người thì nàng đưa tay che trán, chặn lại hơn phân nửa mắt.
Sau khi cái trán bị che lại, tiểu cô tử lúc nãy còn xinh đẹp linh lung, lập tức trở nên bình thường. Trương Hiên không nghĩ tới nàng còn có bản lãnh này, đầu tiên là kinh hoảng, đảo mắt nghĩ đến sự thông tuệ lúc học thơ khi nãy của nàng, lập tức hiểu được.
Hắn ha ha vui lên, trừng mắt nhìn nàng, lặng lẽ nói: "A Khởi thật thông minh." Đối diện gương mặt cười hả hê của Trương Khởi, tâm tình của hắn vui vẻ vô cùng.
Đi ra đình đài, mặt trời đã lên cao. Thời gian này, không biết có bao nhiêu tỳ nữ lui tới. Những tỳ nữ kia chắc chắn thấy được nàng và Trương Hiên đi chung với nhau.
Chỉ là huynh muội gặp nhau, các nàng thấy thì thế nào?
Đi tới đi lui, Trương Khởi quay đầu lại, nhìn Trương Hiên đứng ở trên đình đài nơi xa.
Cảm giác có huynh trưởng chính là như vậy sao?
Lúc này, một âm thanh kêu: "Trương Khởi?"
Trương Khởi quay đầu lại.
Người kêu nàng, chính là đại tỳ nữ A Hương bên cạnh Trương Tiêu thị. Vừa nhìn thấy nàng, Trương Khởi liền rét, vội vàng cúi cúi, nhút nhát kêu: "A Hương tỷ tỷ."
A Hương nhếch khóe miệng, "A Khởi là cô tử, không thể kêu hầu gái là tỷ tỷ." Dừng một chút, nàng nghiêm túc nói: "Phu nhân có chuyện hỏi ngươi, xin mời."
"Vâng"
Đi theo sau lưng A Hương, sự hưng phấn vì mới vừa được Trương Hiên yêu thích mà sinh ra của Trương Khởi đã biến mất. Nàng cúi đầu nhìn chân của mình, lo lắng thầm nghĩ: phu nhân tìm ta làm cái gì?
Trong sự yên tĩnh, hai người rất nhanh liền tới viện của Trương Tiêu thị. Lui về phía sau một bước, A Hương nói: "Phu nhân ở bên trong, ngươi vào đi thôi."
"Vâng"
Trương Khởi rón ra rón rén đi vào.
Trong phòng, hai tỳ nữ an tĩnh đứng ở trong góc nhỏ, Trương Tiêu thị đang liếc nhìn mấy phong thơ. Thấy Trương Khởi đi vào, Trương Tiêu thị để phong thơ xuống, ngẩng đầu nhìn, "Trương Khởi."
"Vâng"
"Khuya ngày hôm trước, ngươi theo A Cẩm đi Tiêu phủ?"
"Vâng" lần này Trương Khởi vừa nói xong, lập tức phịch một tiếng quỳ xuống đất, rung giọng nói: "Phu nhân, A Khởi không có. . . . . ."
Ánh mắt của Trương Tiêu thị lẳng lặng nhìn chằm chằm nàng, vẻ mặt không đổi chờ nàng nói tiếp.
Trương Khởi hốt hoảng nói xong, "A Khởi không có tâm tư khác, Cẩm tỷ tỷ gọi A Khởi đi thì không có nói gì cả."
"Tâm tư khác? Tâm tư khác gì?"
Âm thanh của Trương Tiêu thị nhàn nhạt, nghe không ra hỉ nộ.
Trương Khởi cúi đầu, sợ đến mặt trắng bệch, nàng dịu dàng nói: "A Khởi không có mơ tưởng Tiêu Lang . . . A Khởi không có ý tưởng vượt mức đó."
Trương Tiêu thị ừ một tiếng, trong giọng nói vẫn hết sức bình tĩnh, "Ý của ngươi là, A Cẩm đưa ngươi đến Tiêu phủ, là bởi vì ngươi thích Tiêu Lang?"
Trương Khởi cắn môi, trán cúi sát đất, không trả lời, nhưng vẻ mặt kia, lại rõ ràng là thừa nhận.
Trương Tiêu thị nhìn chằm chằm nàng.
Lúc này, một tỳ nữ tiến lên, nói thật nhỏ: "A Lam nói rồi, Cẩm cô tử mang theo A Khởi đi, chính là muốn đưa nàng cho Tiêu Lang."
Mặt Trương Tiêu thị trầm xuống: con gái của mình, không kịp chờ đợi lấy lòng một lang quân như vậy, mình còn chưa có cửa, liền chủ động đưa nữ nhân cho đối phương, thật là không có tiền đồ!
Phất phất tay, ý bảo tỳ nữ lui ra, Trương Tiêu thị lại nhìn chăm chú về phía Trương Khởi.
Nữ nhi của nàng, nàng hiểu rõ, luôn luôn tâm cao khí ngạo, lại từ trước đến giờ không thích A Khởi. Tối hôm trước mang A Khởi đi Tiêu phủ, nhất định là không có tốt bụng.
Chỉ là nàng không biết, nữ nhi lại hãn sâu như vậy rồi. Vì khiến A Mạc thấy vui, cả chuyện như vậy cũng làm ra được!
Tức giận một hồi, lúc này Trương Tiêu thị mới nhớ lại mục đích mình kêu Trương Khởi tới, liền chuẩn bị mở miệng.
Lúc này, âm thanh của A Hương từ bên ngoài truyền đến, "Phu nhân, Tiêu Lang tới."
Tiêu Mạc tới?
Trương Khởi kinh hãi.
Trương Tiêu thị thu hồi ánh mắt nhìn chằm chằm Trương Khởi, "Đứng lên, lui sang một bên."
"Vâng"
Trương Khởi đứng lên, theo lời thối lui đến một bên.
Nàng mới vừa đứng dậy, cửa phòng liền mở ra, một cơn gió mát phất phơ thổi, một bóng dáng cao to xuất hiện trong tầm mắt Trương Khởi.
Tiêu Mạc tới.
Tiêu Mạc vừa vào cửa, ánh mắt liền ngưng tụ: Trương Khởi lại ở chỗ này!
Ánh mắt của hắn lóe lóe, khuôn mặt nho nhã tuấn tú chuyển sang Trương Tiêu thị, thi lễ với nàng một cái, Tiêu Mạc cung kính kêu: "A Mạc gặp qua thập cô cô."
Trương Tiêu thị không có lên tiếng, cô cô ruột luôn luôn từ ái dịu dàng với hắn, giờ khắc này trầm mặt, vẻ mặt rất là không tốt.
Tiêu Mạc mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, an tĩnh đứng ở trong nội đường, chờ Trương Tiêu thị mở miệng.
Hồi lâu, Trương Tiêu thị mới nặng nề hừ, nàng mím môi, mất hứng nói: "A Mạc, cháu thích A Cẩm nhà ta?"
Tiêu Mạc cười cười, cung kính trả lời: "A Cẩm biểu muội mỹ lệ đáng yêu, A Mạc tất nhiên thích."
Trương Tiêu thị lại hừ lạnh một tiếng, nàng quặm mặt lại lạnh lùng hỏi "Vậy ngươi có bằng lòng lấy nàng làm thê hay không?"
Tiêu Mạc cười một tiếng lần nữa, vẫn cung kính mà lễ độ trả lời: "Cô quên, hôn nhân đại sự há có thể do A Mạc tự tiện làm chủ?"
"Bốp ——" một tiếng, Trương Tiêu thị vỗ lên cái bàn nhỏ bên cạnh, nàng quặm mặt lại lạnh lùng quát: "Ngươi không dám tự tiện làm chủ? Ngươi không dám làm chủ, lại dám đùa giỡn biểu muội của ngươi? Tiêu thị A Mạc, ngươi thật to gan!"
Tiêu Mạc mở to mắt, kinh ngạc nhìn Trương Tiêu thị, hắn nhíu nhíu mày, nghiêm túc nói: "Cô sai rồi, A Mạc và biểu muội từ nhỏ cùng nhau lớn lên, khi nào từng có đùa giỡn?"
Tiêu Mạc làm người đoan chính, Trương Tiêu thị đã biết đến. Hắn vừa nói như thế, Trương Tiêu thị không khỏi ngẩn ra. Nàng nhìn gương mặt nghiêm túc của Tiêu Mạc, nghĩ ngợi nói: chẳng lẽ là A Lam hiểu lầm?
Nữ nhi của nàng thuở nhỏ đã thích biểu ca này, chuyện này Trương Tiêu thị cũng biết. Trước kia nàng nghĩ, chờ bọn họ trưởng thành, sẽ hoàn thành hôn sự này là được. Nhưng nào biết, mẹ chồng cũng đến từ Tiêu thị như nàng, Trương thị đại phu nhân, đột nhiên hạ lệnh, không cho các cô tử đến gần Tiêu Mạc?
Nàng lại thật sự không hiểu, hôn sự này sao không thể được?
Trương Tiêu thị trợn mắt nhìn Tiêu Mạc một hồi, thấy vẻ mặt hắn ngay thẳng, âm thầm thở dài một tiếng, nhưng cũng không trách cứ đứa cháu này nữa.
Đang lúc này, Trương Tiêu thị nghe được âm thanh thành khẩn của Tiêu Mạc truyền đến, "Cô, nghe nói Cẩm muội bị đưa vào Từ Đường? A Mạc nguyện đến chỗ bà cô cầu cạnh."
Tiêu Mạc đi cầu tình?
Trương Tiêu thị hơi động tâm, nàng biết rõ, lần này mẹ chồng tức giận cỡ nào, có lẽ, Tiêu Mạc ra mặt là một ý kiến hay.
Gật đầu một cái, nàng nhẹ nhàng nói: "Cũng tốt."
Thấy nàng đồng ý, Tiêu Mạc cười, cung kính lễ độ nói: "Vậy A Mạc đi trước." Dừng một chút, hắn nhìn sang Trương Khởi đứng ở nơi ngóc ngách, vô cùng tầm thường, lại nói với Trương Tiêu thị: "Ngày hôm trước Cẩm biểu muội mang theo A Khởi đến phủ của ta nói vài lời, ta vẫn không hiểu. Khó được gặp nhau, cô, ta muốn trò chuyện với A Khởi, thuận đường để nàng đưa ta đến chỗ bà cô."

Chương 42: Thu Thập Một Chút

Chương 42: Thu Thập Một Chút

Trương Khởi có khuôn mặt nhỏ bé mắt to, da thịt trắng mịn tương đối động lòng người, vừa khóc, trên lông mi thật dài dính từng giọt nước mắt lớn, giọt giọt lăn xuống theo khuôn mặt, ánh mặt trời chiếu lên đủ màu, thật là đẹp mắt.
Vì nhìn càng thêm rõ ràng, Quảng Lăng vương thậm chí vươn tay, giúp nàng phất tóc mái lên!
Chống lại ánh mắt của hắn, Trương Khởi khóc không nổi nữa.
Nàng nháy nháy mắt, từ từ ngừng khóc thút thít, nhỏ giọng thút thít .
"Không khóc?"
Trương Khởi nghẹn ngào gật đầu một cái.
"Rất tốt" Quảng Lăng vương nói: "Ta không thích cô tử thích khóc."
Thật?
Trương Khởi trợn to mắt.
Thấy cặp mắt sáng của nàng, Quảng Lăng vương lại có chút buồn cười, hắn lạnh lùng nói: "Đặc biệt là người giả khóc, ta vừa thấy, liền muốn một kiếm chém giết!"
Ánh sáng trong mắt Trương Khởi biến mất.
Khóe miệng Quảng Lăng vương nhếch nhếch, hắn lau mặt của nàng, "Trở về phủ rồi thu thập bọc quần áo, đến lúc đó không có thời gian chờ ngươi."
Hai mắt Trương Khởi trừng tròn xoe!
Môi của nàng run rẩy, lại run rẩy, rốt cuộc vô lực nói: "Nhưng, nhưng, ta không muốn."
"Ta nói, ánh mắt của ngươi rất sạch sẽ. Hơn nữa dung nhan của ngươi không tệ, không đến nỗi khiến ta nhìn mà phiền. Cho nên, ngươi không muốn cũng phải muốn." Lưu loát rõ ràng bỏ lại những lời này, Quảng Lăng vương từ trong lòng móc ra một đĩnh vàng ném cho nàng, "Trở về chuẩn bị, nên chuẩn bị nhiều chút."
Dứt lời, hắn thản nhiên xoay người, mang theo hai đại hán áo đen lên xe ngựa.
Cho đến xe ngựa của hắn đi một hồi, Trương Khởi mới khẽ gọi một tiếng. Đảo mắt, nàng liền nhắm chặt miệng.
Trong truyền thuyết, hắn rõ ràng là một người khoan hậu đại độ, người như vậy, cũng không thích làm người khác khó chịu, thế nào trên thực tế căn bản không phải như thế?
Nàng cũng không suy nghĩ, Quảng Lăng vương khoan hậu rộng lượng, là đối với thuộc hạ của hắn. Nàng là cái gì? Dưới trời trong mắt của nam nhân, tiểu cô tử thân phận như nàng, cáu kỉnh là thường, nói gì tâm nguyện cũng là tiểu cô tử thích nằm mơ. Dù sao không phải cho người thấp kém này, thì cũng là cho người thấp kém kia, mình nhặt đi, chờ sống phú quý thì nàng sẽ biết cảm kích may mắn.
Trương Khởi ngơ ngác đứng, một hồi lâu mới quay đầu.
Vừa quay đầu, nàng nhìn thấy Tiêu Mạc đứng ở ngoài 20 bước, đang lạnh lùng nhìn nàng.
Tiêu Mạc? Hắn đến đây lúc nào?
Thấy Trương Khởi rốt cuộc chú ý tới mình rồi, Tiêu Mạc sải bước đi về phía nàng.
Nhìn chòng chọc nàng một hồi, hắn quay đầu nhìn về phía xe ngựa xa xa của Quảng Lăng vương.
Quay đầu lại, Tiêu Mạc nhìn Trương Khởi cúi đầu khổ nghiêm mặt, tóc mái sớm đã bị nàng chải xuống, âm thanh hắn chậm lại, nói: "Lấy ra?"
"Hả? Cái gì?"
"Vàng." Vàng? Vàng Quảng Lăng vương cho? Tay Trương Khởi run lên một cái, một hồi lâu mới cắn răng, đưa vàng tới trong tay Tiêu Mạc.
Vừa đưa vàng ra, nàng liền cười đến cặp mắt cong như trăng khuyết, vui sướng hướng về phía Tiêu Mạc nói: "A Mạc, vàng này có thể mua vào một số ruộng tốt không? Huynh giúp ta mua thêm nữa có được hay không?"
Đầu óc đổi rất mau!
Tiêu Mạc nhìn chằm chằm nàng, âm thanh thấp mà chìm, "Ngươi muốn nhiều ruộng tốt vậy làm gì? Chẳng lẽ còn sợ không có cơm ăn?" Hắn thu vàng vào trong lòng, lấy ra một bao vải dầu.
Đưa bao vải dầu Trương Khởi vô cùng quen thuộc cho nàng, Tiêu Mạc nói: "Ngươi đừng nghĩ đến vàng nữa, nhận lấy cái này đi."
Trương Khởi nhận lấy.
Nàng không cần nhìn, cũng biết trong bao vải dầu để khế ước mua bán nhà.
Nàng vừa mới tặng nó cho Tiêu Mạc, nào ngờ, hắn lại tặng nó tới trong tay nàng lần nữa.
Trương Khởi cúi đầu nhìn nó.
Nàng muốn tốn hơi thừa lời, muốn ném nó về trên mặt Tiêu Mạc, muốn. . . . Nhưng nàng không muốn làm gì cả.
Có ích lợi gì? Nàng đã nói lời cứng rắn nhất, cũng không có ai nghe vào tai, chí hướng của nàng nói thành vĩ đại nhất, cũng bị nhân xem là chuyện cười. Cũng thế, những ca kỹ nghênh tới đưa đi, những kỹ thiếp sống chết trằn trọc, làm sao có thể có nam nhân nguyện ý nghe họ nói tâm tư của mình?
Tựa như 〈 mỹ nhân phú 〉 này, chỉ cần viết trang phục dung mạo của mỹ nhân rất động lòng người là được rồi, đâu để ý dưới nụ cười của mỹ nhân là lệ hay hận?
Trương Khởi khép mắt, thu khế ước mua bán nhà vào trong lòng.
Cũng tốt, chính nàng không có biện pháp phản kháng Quảng Lăng vương rồi, xem Tiêu Mạc có biện pháp tốt gì.
Thấy nàng thu hồi, Tiêu Mạc rốt cuộc cũng nở nụ cười, hắn sờ sờ gương mặt của nàng, trầm giọng nói: "Giấu mình kỹ hơn, không thể lại có lần tiếp theo." Nói tới chỗ này, hắn thật thâm sâu ngưng mắt nhìn Trương Khởi, từ đối thoại lúc nãy của nàng và Quảng Lăng vương có thể xem ra, tiểu cô tử này, ẩn dấu rất nhiều việc.
Hắn nói, mặt của nàng, không thể để cho người khác thấy được, hắn không rảnh một lần lại một lần ứng đối phiền phức nàng trêu ra?
Trương Khởi cúi mắt, vô tâm đáp lại. Nàng xoay người liền muốn leo lên xe ngựa.
Tiêu Mạc nhìn sang mành xe kia, ngoắc ngoắc Tiêu Lộ nơi xa.
Tiêu Lộ chạy đến rồi, Tiêu Mạ liền chỉ màn xe, nói: "Lập tức bảo người ta làm màn xe giống thế đưa tới."
Tiêu Lộ vừa nhìn, vẻ mặt liền đau khổ nói: "Lang quân, sợ là không thể nhanh như vậy." Muốn ở trước khi Trương Cẩm phát hiện, sợ là không thể.
Tiêu Mạc ừ một tiếng, nói: "Chậm cũng không sao."
"Vâng"
Tiêu Lộ đi rồi, Tiêu Mạc thả lỏng hai tay sau lưng, lẳng lặng nhìn núi xanh phía xa, không lên tiếng.
Trương Khởi chân tay co cóng đứng ở sau lưng hắn, cũng không dám lên tiếng.
Qua một hồi lâu, Tiêu Mạc trầm giọng nói: "Quảng Lăng Vương Cương mới nói gì với muội?"
"À? Quảng Lăng vương? Ngài ấy cho ta vàng, còn nói muốn ta chuẩn bị một chút."
Nghe âm thanh thanh thúy nho nhỏ của nàng, Tiêu Mạc xoay đầu lại.
Hắn nhìn chằm chằm nàng, hỏi "Muội và hắn làm sao quen biết?" Sao lại chú ý nàng như thế?
Trương Khởi nắm chặt mười ngón tay, nhỏ giọng nói: "Chính là ngày trong phủ lang quân có tiệc, ta ở bên đường rửa mặt, bị ngài ấy thấy được. Ngài ấy nói, ánh mắt ta rất sạch sẽ, khi nhìn ngài ấy không có ý xấu, ngài ấy thích."
Theo vẻ đẹp của Quảng Lăng vương, lý do này cũng có thể.
Mặt Tiêu Mạc trầm hơn rồi.
Một hồi lâu, hắn mới nói: "Sau khi trở về an phận chút, chuyện này ta sẽ xử lý."
Trương Khởi không có lên tiếng, thấy hắn nhìn mình chằm chằm, nàng mới nói nhỏ: "A Khởi vẫn thích câu thơ kia."
Chính là cái câu "Thà làm vịt trời hoang dã cùng bay, không muốn làm hạc cách biệt trong mây" sao? Tiêu Mạc nhìn chăm chú về phía nàng.
Hắn từ từ nói: "Đó là chuyện không thể nào, ngươi không cần thích."
Mặt Trương Khởi trắng bệch, nàng rốt cuộc ngậm chặt miệng.
Nếu nói lời nói vô dụng, vậy chỉ dùng hành động thôi.
Lúc này, phía sau truyền đến một hồi tiếng líu ríu.
Chúng lang quân cô tử trở lại.
Trương Khởi vội vàng khẽ chào Tiêu Mạc, "A Khởi cáo lui." Dứt lời, nàng nhanh như mèo, mấy cái lắc mình liền núp ở sau một chiếc xe ngựa.
Thấy nàng lén lén lút lút, mắt to nhìn mình còn nháy nháy xin, trong bụng Tiêu Mạc vẫn còn uất ức liền mềm nhũn.
Hắn khẽ gật đầu với nàng, quay đầu lại, trên mặt tao nhã tuấn tú, lộ ra nụ cười làm người ta thấy như gió xuân thổi tới, đi ra nghênh đón.
Không bao lâu, một tiếng kêu sợ hãi làm cho Trương Khởi run rẩy, "Này, mành xe bị gì ——"
Tiếp, tiếng thán phục của một lang quân cũng truyền tới, "Đây rõ ràng là bị vũ khí bén cắt! Chẳng lẽ có đạo phỉ theo dõi?" Lời vừa nói ra này, mọi nơi ong ong. Hai hầu gái của Trương Cẩm vội vàng leo lên, không bao lâu, một tỳ nữ ở bên trong nói: "Cái gì cũng còn đây."