-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2015

ĐIÊN CUỒNG ĐỘC CHIẾM Chương 6

ĐIÊN CUỒNG ĐỘC CHIẾM
Chương 6



Sau tang lễ, Thước Tiểu Khả lại trở về đảo nhỏ, tiếp tục cuộc sống như trước kia. Mặt trời mọc thì dậy, mặt trời lặn thì đi ngủ, đi học, luyện piano, cuộc sống ngột ngạt mà buồn tẻ.
Lãnh Ngạo lại như không bận bịu việc gì, thường xuyên ở bên cô, nhìn cô đi học, nhìn cô chơi đàn dương cầm, dường như thế giới của anh chỉ có cô, mà tâm hồn cô yếu ớt, ánh mắt đờ đẫn, không ai biết cô đang nghĩ gì.
__
Tám năm sau.
Trời xanh sóng biếc, trên trời chim giang cánh nghịch ngợm hắt nước sông, chốc lát sau lại bay về vòng ôm của bầu trời. Đáng lẽ phong cảnh tốt đẹp hài hòa như thế thì tình cảnh trên sông cũng phải không tệ. Nhưng suy đoán dù sao cũng là suy đoán, trên mặt sông lúc này, một cô gái mười lăm tuổi tóc đen dài đang một mình lái một du thuyền nhỏ. (loại giống như ca nô nhưng lớn hơn ca nô 1 chút)
Sắc mặt cô kinh hoảng, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn về phía sau, thì ra trên sông không chỉ có ca nô của cô mà cách đó trăm mét cũng có vô số chiếc thuyền nhỏ đuổi theo.
Cô tăng tốc, gió sông thổi mạnh qua gò má, tóc đen tán loạn, vẻ nở rộ kia còn kiều mị hơn cả hoa Thược Dược.
Mặc dù cô đã tăng tốc độ du thuyền lên cao nhất nhưng cũng không ngăn được những chiếc thuyền phía sau đang ngày càng rút ngắn khoảng cách.
Một phút, hai phút, ba phút…
Nước sông gợn lên từng tầng, vô số du thuyền từ từ đến gần cô, dùng tốc độ nhanh nhất vây chặt cô lại.
Thấy tình thế không ổn, cô hoàn toàn bỏ cuộc, buông tay, nặng nề dựa vào phía sau, thở hổn hển.
“Tiểu thư, xin theo chúng tôi trở về, thiếu chủ vẫn đang chờ người.” Một chiếc thuyền đến gần sát cô, người áo đen mặt không thay đổi nói.
Cô gái đứng dậy, vì đứng ngược gió nên mái tóc đã che khuất toàn bộ khuôn mặt nhỏ nhắn, không thấy được vẻ mặt của cô, chỉ thấy hai tay bên hông nắm chặt lại một hồi mới từ từ buông ra. Cùng lúc đó, ca nô của người đàn ông áo đen cũng đã tiếp cận, áo đen nhảy lên, sau đó đứng vững trên chiếc thuyền nhỏ của cô.
Bất đắc dĩ cô mới dịch chuyển thân thể, lại ngồi xuống, nhìn người đàn ông áo đen khởi động du thuyền yêu thích của mình.
Cô gái mười lăm tuổi này chính là Thước Tiểu Khả. Không như bảy, tám năm trước, cô đã trổ mã làm rung động lòng người, làn da trắng noãn không tỳ vết, hai mắt to tròn sáng ngời lại có chút u buồn, còn có dáng người kia, trước thẳng sau vểnh, ột mét sáu lăm, mái tóc đen tuyền, chỉ riêng bóng lưng đã đủ khiến người ta phải điên cuồng ảo tưởng. (xin lỗi mình cũng không hiểu “trước thẳng sau vểnh” là gì, QT dịch là “trước trọc sau vểnh”. ==”)
Gần đây cô thích lái du thuyền nhỏ, tập một thời gian thì đã lái thành thạo như cá gặp nước. Hôm nay cô cũng không biết bị trúng tà gì, cứ lái đi như vậy, đột nhiên lại muốn đi xa hơn một chút, tốt nhất là rời khỏi đảo này càng xa càng tốt. Ý định của cô đương nhiên không thành công, hộ vệ áo đen luôn luôn bảo vệ cô bốn phía, thấy du thuyền của cô đột nhiên tăng tốc thì cũng lập tức lên du thuyền bắt đầu hành động.
Trên mặt sông lại bắt đầu có động tĩnh, những chiếc thuyền nhỏ như một trận gió lướt qua, giữa không trung chim chóc hoảng sợ đập cánh bay đi.
Lúc Lãnh Ngạo nhận được tin bảo bối của anh chạy trốn, không giận không buồn bực, khoan thai tiếp tục hút xì gà, như không có chuyện gì nói với Lãnh Hổ: “Cô ấy chạy không xa.”
Anh vừa hút xì gà vừa ngồi xuống, nhả vòng khói nói: “Quặng mỏ chỗ đó, cậu phải bận rộn một thời gian rồi.”
Lãnh Hổ đáp: “Xin thiếu chủ yên tâm, chuyện giết người tôi cũng từng làm rồi, khai thác kim cương không làm khó được tôi.”
Hai mắt Lãnh Ngạo híp lại, tiếp tục nhả khói, “Khai thác mỏ còn khó khăn hơn việc giết người nhiều.”
“Thiếu chủ nói phải.” Lãnh Hổ biết mình mạnh miệng, rúc cổ lại.
Một hộ vệ áo đen gõ cửa, Lãnh Hổ đi ra mở, sau khi nghe hắn ta báo cáo thì gật đầu.
Lãnh Ngạo biết phía dưới đã xảy ra chuyện, chỉnh lại tây trang nói: “Đưa cô ấy về phòng ngủ.”
__
Phòng ngủ trong lời Lãnh Ngạo cũng không phải là căn phòng của Thước Tiểu Khả tám năm trước, mà là căn phòng của bọn họ.
Phòng lớn đến dọa người, nhưng rất u ám, drap trải giường màu đen, rèm cửa sổ màu đen, thảm đen,… ngay cả ánh đèn cũng u ám, cho dù là buổi tối mở đèn cũng không thể chiếu sáng cả căn phòng.
Lúc này Thước Tiểu Khả đã bị đưa tới căn phòng, muốn mở tay nắm cửa nhưng không cách nào mở được, cô cũng không vội, ngược lại chạy vào phòng tắm.
Lát sau, trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy ào ào, cùng lúc đó cửa phòng được mở ra.
Lúc cô đang thoa sữa tắm thì đột nhiên cửa phòng tắm bị đá văng ra, cô sợ đến mức quay đầu lại, hai tay che ngực, cúi đầu xuống.
“Thân thể em có chỗ nào tôi chưa xem qua đâu.” Lãnh Ngạo vừa cởi nút áo sơ mi, vừa đi về phía cô.
Nước trên vòi sen chảy xuống mặt Thước Tiểu Khả làm ướt cả khuôn mặt cô, nhưng vẫn không có cách nào che giấu được dung mạo xinh đẹp.
Lãnh Ngạo đã cởi áo sơ mi, lộ ra nửa thân trên mỹ lệ, cơ ngực tráng kiện, giữa ngực có một ít lông. Anh ném áo sơ mi, bắt đầu cởi quần. Thước Tiểu Khả nhắm mắt, nhớ lại một đêm kia.
Đó là nửa năm trước, anh theo cô luyện piano xong thì rót cho cô một ly sữa tươi, nhẹ giọng nói bên tai cô: “Khả nhi đã trưởng thành rồi, càng ngày càng đẹp.”
Cô uống vài ngụm sữa, trong miệng tràn ngập mùi sữa thơm, khóe môi còn dính một ít, cô vừa định lau nhưng không ngờ bị anh giành trước một bước.
Anh trực tiếp lấy tay quệt qua khóe môi cô, sau đó để lên mũi hít vào, cuối cùng mới chuyển qua môi, đưa lưỡi liếm, vừa liếm vừa nói: “Mùi vị rất tốt.”
“Ngạo, em mệt rồi.” Cô để ly xuống chậm rãi đứng dậy, còn chưa đứng vững đã bị anh đè lên trên đàn dương cầm.
Anh một tay chống trên phím đàn trắng đen, tiếng đàn phát ra âm thanh rất không hài hòa, ban đêm nghe thấy có cảm giác kinh hãi.
Một tay khác rất tự nhiên chạm vào mặt cô, vén tóc trên trán lên, tà tà nói: “Mười lăm năm, tôi chờ mười lăm năm rồi.”
Cô đã sớm nghe Lãnh Bà nói về chuyện giường chiếu nam nữ, lần này lại nghe anh nói một câu khó hiểu thì thầm cảm thấy không ổn, tự biết đêm nay sẽ không tránh được.
Cảm giác được bàn tay trên mặt đã dời xuống ngực, cách một lớp áo mỏng truyền nhiệt độ ấm áp vào, nhưng cô lại cảm thấy lạnh lẽo như mùa đông.
Anh từ từ cúi người, khóe môi gợi lên, nói: “Khả nhi, tôi muốn em.” Nói xong, môi hoàn toàn phủ xuống môi cô, hai cánh môi dính sát không một tia gió lọt vào.
Lúc mới bắt đầu là hôn khẽ, sau cùng là mãnh liệt, mùi sữa thơm trong khoang miệng cô đã bị anh hút sạch đến khô khốc, không có cách nào ngăn cản thế tiến công của anh.
Lúc cô cho là anh sẽ ở trong phòng đàn này mà muốn mình thì đột nhiên thân thể bị bế lên.
Phòng ngủ của anh đối diện phòng tập đàn, cô bị anh ôm đến trên giường, không giống như cây đàn cứng ngắc, bên dưới vô cùng mềm mại, nhưng cảm giác thoải mái này cũng không làm cô vui sướng nổi.
Đừng nhìn cô ở đây mười mấy năm, ở trên đảo, trải qua cuộc sống công chúa xa hoa, nhưng trong lòng cô khổ không ai biết. Người nhà ruột thịt không muốn cô, lại có một người nhìn như tuấn mỹ nhưng còn đáng sợ hơn ma quỷ ở bên cạnh, cô ngoại trừ đau khổ cũng không có được một chút tự do.
Mười mấy năm nhẫn nhục sống cho qua ngày, trong lòng cô dần dần sinh ra ý niệm chạy trốn, nhưng nơi này là một đảo nhỏ giữa sông, hộ vệ bốn phía, cô căn bản không có cách nào trốn được.
Chẳng biết từ lúc nào, quần áo trên người đã bị xé thành từng mảnh, da thịt bóng loáng như ngọc cứ như vậy hiện ra trong không khí. Cô biết ngày này sớm muộn cũng sẽ tới nhưng cô không ngờ lại tới nhanh như vậy, cô chỉ mới mười lăm tuổi mà thôi.
Cô lẳng lặng nằm trên giường, được anh thưởng thức như một tác phẩm nghệ thuật trân quý.
Lãnh Ngạo dù sao cũng không phải người bình thường, cách yêu không giống như người bình thường.
Khúc dạo đầu của anh rất kỳ quái cũng rất đặc biệt, đầu tiên là nhắm mắt lại, hai tay phối hợp, miệng lẩm bẩm như đang khấn thần linh cầu phúc.
Cô không nhúc nhích nhìn môi của anh mấp máy, bộ dáng thành kính quỳ lạy nhưng không biết trong miệng anh đang nói cái gì.
Cô không nghĩ nhiều muốn lật người rời khỏi đây, nhưng cô cũng biết trốn được mùng một không trốn được mười lăm, ngày này dù sao cũng phải tới, không bằng bây giờ cứ phối hợp cho tốt.
Nếu như thuận theo có thể đổi được sự yên bình, cũng đổi được vô số mạng người, cũng coi như đáng giá.
Ma quỷ tuấn mỹ trước mắt này là kiếp nạn của cô, vừa sinh ra cuốn lấy sống chết không thả. Không có nhà, mất người thân, biến thành một con búp bê không có linh hồn.
Giữa đêm tối, một đôi mắt bỗng nhiên mở ra, đảo qua người cô, nhìn cô cũng đang mở to mắt thì có chút không vui, đưa tay phủ lên mắt cô nói: “Nhắm mắt lại, hưởng thụ thật tốt đi.”
Đôi mắt nhắm chặt, trước mắt chỉ có bóng tối, không thấy được mặt anh, chỉ cảm giác được bàn tay ấm áp của anh đang vuốt ve trên người mình.
Cô tưởng rằng anh sẽ sờ ngực cô, dù sao nơi đó cũng đầy đặn, nhưng dưới bàn chân lại truyền đến cảm giác nhột nhạt kỳ lạ.
Chân cô bị nâng lên, nụ hôn của anh thuận thế rơi xuống bàn chân, đầu tiên là nhẹ nhàng liếm, sau đó đầu lưỡi dời đến đầu ngón chân.
Cô có thể cảm nhận được rõ ràng anh gặm cắn từng đầu ngón chân, từ vô lực đến có lực, từ có lực đến dùng sức. Nếu nói đầu ngón chân của phụ nữ nối liền đến tim, bị anh cắn mấy cái như vậy đã làm toàn thân cô tê dại, từng mạch máu trên người tăng vọt, mỗi một dây thần kinh cũng nhiệt huyết sôi trào.
Trong bóng tối truyền đến giọng nói đáng sợ của anh: “Lần đầu tiên nhìn thấy em, bàn chân em đã rơi xuống trên mặt tôi, từ đó về sau tôi liền nhớ em mãi không quên!”
Có ý gì?
Cô hoang mang, nhưng lại không thể hỏi.
Cô đang mong đợi anh nói tiếp, không ngờ sau câu nói kia anh đã ngồi dậy.
Một chân đã bị anh liếm sạch sẽ, chân còn lại anh cũng không buông tha lặp lại hành động vừa rồi, tựa như đó thật sự là mỹ vị nhân gian.
Cô hi vọng thất bại, trong lòng lạnh lẽo.
“Đôi chân này thật đẹp!” Phút trước còn than thở, một giây sau đã biến thành đe dọa: “Nhưng, nếu em dám rời khỏi tôi, tôi sẽ khiến em phải mất đi đôi chân này.”
Tâm lạnh lẽo bị đẩy tới vực sâu. Cô không dám phản kháng, cũng không dám phản bác, ngón tay bấu chặt lấy drap giường, nước mắt trượt xuống gò má.

ĐIÊN CUỒNG ĐỘC CHIẾM Chương 5

ĐIÊN CUỒNG ĐỘC CHIẾM
Chương 5



Bọn họ đứng trên cao, cúi người xuống nhìn thì thấy vài người nằm trên đất, máu chảy khắp nơi, mọi người xung quanh đột nhiên nghe tiếng nổ mạnh, bị dọa sợ đến hồn vía lên mây.
“Chuyện gì thế này? Sao đột nhiên lại nổ vậy?” Sống trên đảo từ nhỏ, Thước Tiểu Khả chưa từng gặp qua tình cảnh hỗn loạn thế này. Tiếng thét hoảng loạn chói tai, thanh âm chạy trối chết, những bóng đen nho nhỏ kia chạy tán loạn khắp nơi như kiến bò trên chảo nóng. So với những người này cô cũng không khá hơn chút nào, tim đập thình thịch trong lồng ngực, sững sờ nhìn Lãnh Ngạo.
Khóe miệng Lãnh Ngạo nhếch lên. Thước Tiểu Khả ở cạnh anh nhiều năm như vậy cũng rất ít khi thấy anh cười, nếu gặp được thì tuyệt đối không phải chuyện gì tốt.
“Khả nhi, tôi dẫn em đi xem kịch vui.” Lãnh Ngạo thu lại nụ cười, kéo tay cô, xoay người rời đi.
Tiếng nổ vang lên trong công viên tưởng niệm của Lãnh gia, cửa trước cửa sau đã đóng lại, người bên trong không được ra, người bên ngoài cũng không vào được. Đám tân khách tán loạn kia thấy cửa đóng chặt thì kêu loạn không ngừng.
Lãnh Hổ cầm súng, bắn chỉ thiên ba phát. Đám người nghe tiếng súng thì dừng chân lại, giật mình đứng nguyên tại chỗ. (chỉ thiên: hướng lên trời)
“Hôm nay là tang lễ của Lãnh lão gia, mà có người còn dám phá rối.” Anh đút súng vào bên hông, con ngươi tối tăm quét nhìn bốn phía, “Vì để tìm ra người này chỉ có thể tạm thời làm phiền mọi người.”
Vừa dứt lời, Lãnh Ngạo cũng đã mang Thước Tiểu Khả đi xuống thềm đá, chậm rãi đi về phía Lãnh Hổ.
Lúc này, thủ hạ của Lãnh Ngạo đã bao vây công viên tưởng niệm lại, người nào cũng cầm súng trong tay, vẻ mặt hung tợn, hai tròng mắt sáng như mắt sói.
Mấy người khách bị thương nằm dưới đất từ từ bò dậy, một thủ hạ của Lãnh Ngạo chạy tới xem xét vết thương của họ sau đó báo cáo với Lãnh Hổ: “Anh Hổ, uy lực của bom cũng không mạnh lắm, không có ai chết, mười người bị thương nhưng chỉ là vết thương nhẹ.”
Lãnh Hổ nhìn thiếu chủ bên cạnh, thấy đôi mắt sâu không thấy đáy của Lãnh Ngạo chợt lóe thì hiểu ý.
Anh ta bước lên phía trước vài bước, cất cao giọng: “Nếu ai phát hiện hung thủ, có can đảm nói lên, thì bất cứ yêu cầu hợp lý nào của người đó thiếu chủ cũng sẽ đáp ứng. Hung thủ một khi bị bắt được, tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt.”
Mặc dù chỉ là một vụ nổ nho nhỏ nhưng cũng đã phá hỏng tâm tình của Lãnh Ngạo. Rất rõ ràng, hung thủ cũng không muốn nổ chết người, chỉ muốn cho Lãnh thiếu chủ một cảnh cáo mà thôi.
Im lặng hồi lâu, cuối cùng một nhóm người đi ra từ trong đám đông.
Đi đầu là một người đàn ông trung niên mập mạp khoảng hơn bốn mươi tuổi, ông ta mang theo nhóm người kia đi đến trước mặt Lãnh Hổ.
“Thì ra là ông chủ Thước.” Lãnh Hổ cười nói: “Chẳng lẽ ông biết hung thủ là ai sao?”
Nghe thấy ba từ “ông chủ Thước” của Lãnh Hổ, hai mắt Thước Tiểu Khả sáng lên, nhìn người đàn ông mập này một lúc lâu, nghĩ thầm ông ấy cũng họ Thước, trùng hợp như thế, có khi nào là cha ruột mình hay không?
“Chúng tôi không biết, nhưng chúng tôi có thể dùng mạng bảo đảm là không phải chúng tôi làm.” Người đàn ông mập ngẩng đầu lên, vẻ mặt trung thành.
Lời này vừa nói ra, Lãnh Ngạo vẫn đang im lặng đột nhiên vỗ tay: “Xem ra cũng chỉ có ông chủ Thước là thức thời.”
Thước Tiểu Khả vốn cho rằng anh sẽ đi tới bên cạnh người đàn ông đó, nhưng anh vẫn không nhúc nhích, chỉ nói với Lãnh Hổ, “Xem camera giám sát.”
Lãnh Hổ nhận được chỉ thị, lập tức xoay người đi xem máy quay.
Công viên tưởng niệm của Lãnh gia người đông nghịt, nhân khí coi như có nhưng dù nhân khí có cao hơn nữa thì công viên vẫn bị hơi mù bao phủ. (nhân khí: mình nghĩ là hơi người, k biết sửa lại thành gì nên để nguyên, ai có từ nào hợp lý thì nói mình nha)
Lãnh Ngạo nâng cằm Thước Tiểu Khả lên, nhẹ giọng nói: “Khả nhi, không phải em vẫn muốn thấy người nhà sao? Vậy bây giờ tôi sẽ nói cho em biết.” Anh nhấc một tay rồi nói tiếp: “Người đàn ông này là cha của em, người phụ nữ đứng sau ông ta là mẹ em, đứng cạnh mẹ em là bốn thiếu niên, chính là anh trai ruột của em.”
Thước Tiểu Khả kìm nén không được mừng rỡ khôn xiết trong lòng, nghiêng đầu nhìn chằm chằm người đàn ông mập và năm người đứng sau lưng ông.
Thì ra cô thật sự có người nhà, cha, mẹ, còn có bốn anh trai.
Cô rất muốn lập tức chạy tới đó nhào vào lòng cha mẹ, trách họ sao lại không cần cô, sao lại cho cô làm vị hôn thê của một người không bình thường như vậy. Nhưng ý tưởng này cũng chỉ thoáng qua mà thôi, cô vẫn ngoan ngoãn đứng bên người Lãnh Ngạo, bình tĩnh hỏi: “Ngạo, em có thể nói chuyện với họ một lát không?”
“Dĩ nhiên có thể!” Đang lúc Thước Tiểu Khả tràn đầy hi vọng thì anh lại nói: “Nhưng mà, người nhà em có muốn nói chuyện với em hay không, tôi cũng không biết.”
Thước Tiểu Khả không biết ý của Lãnh Ngạo là gì, quay qua nhìn người đàn ông và năm người phía sau. Từ khi cô biết họ là người nhà mình, bọn họ chưa bao giờ nhìn qua cô một lần, vẻ mặt lạnh nhạt cô cùng, không có chút cảm giác thân tình nào.
Lãnh Ngạo ngoắc ngón tay, một thủ hạ liền nói với người đàn ông mập: “Thước tiểu thư muốn nói chuyện cùng các người, không biết có được không?”
Người đàn ông nghe vậy thì đầu càng cúi thấp hơn, “Thước tiểu thư là vị hôn thê của thiếu chủ, chúng tôi tuy là người thân của cô ấy nhưng cũng đã tám năm không gặp, đừng nói là nói chuyện, đây đều là chúng tôi trèo cao.”
Lời của ông cũng là thay mặt cho lời của năm người phía sau, âm lượng cũng không thấp, Thước Tiểu Khả nghe từng chữ từng chữ rất rõ ràng.
“Khả nhi, nghe được không?” Ánh mắt sắc bén của Lãnh Ngạo nhìn cô, khóe mắt cũng nhìn về phía người đàn ông mập, híp mắt, nhếch môi, dường như cảm thấy rất hài lòng về biểu hiện của ông.
Hi vọng của Thước Tiểu Khả tan vỡ, thì ra Ngạo và quản gia nói đúng, thân tình trên đời này đều là giả.
Nếu người nhà đã lạnh nhạt với cô như vậy, cô cần gì phải tự mình đa tình đây.
“Nghe được.” Cô đề cao giọng, “Em là vị hôn thê của ngài, người thân duy nhất của em cũng chỉ có ngài.”
Cô cũng có tự ái và kiêu ngạo của mình, cho dù lời nói không phải chủ ý của cô nhưng cô cũng không muốn chịu thua kém trước nhiều người như vậy.
Không khí trong công viên tưởng niệm của Lãnh gia vốn đã đè nén, chuyện này vừa diễn ra, không khí xung quanh lại càng không thích hợp. Đám tân khách đang cúi đầu kia đã sớm nghe nói thiếu chủ Lãnh gia nuôi một tiểu cô nương nhỏ hơn nhiều tuổi, cưng chiều cô bé lên tận trời, hôm nay thấy quả nhiên không phải giả. Nhưng làm bọn họ ngạc nhiên hơn là cô bé này lại là con gái của ông chủ tập toàn Thước thị, tương lai còn có thể là vợ của bá chủ hắc đạo.
“Thiếu chủ.” Lãnh Hổ gọi một tiếng để lực chú ý của mọi người rời khỏi Thước Tiểu Khả.
Lãnh Ngạo vừa vuốt mái tóc dài của Thước Tiểu Khả, vừa không nhanh không chậm nói: “Bắt đầu bắt người đi.”
Ra lệnh một tiếng, Lãnh Hổ mang theo thủ hạ đi vào giữa đám người mặc đồ đen.
Không tới mười lăm phút đồng hồ anh ta đã đi ra, hộ vệ sau lưng còn mang theo một người.
“Thiếu chủ, chính là hắn!” Lãnh Hổ đá mạnh người đó một cái, người này liền quỳ xuống đất.
Đừng nhìn Lãnh Ngạo chỉ mới mười tám tuổi, sóng to gió lớn gì anh cũng đã trải qua vô số lần, chuyện ngoài ý muốn ở công viên tưởng niệm lần này anh căn bản không để vào mắt, anh chủ yếu muốn thông qua chuyện này để cô gái nhỏ hiểu một chuyện mà thôi.
Anh kéo tay Thước Tiểu Khả, đi thẳng ra cửa lớn, vừa đi vừa nói: “Lãnh Hổ, móc mắt hắn ta!”
Thước Tiểu Khả không nói một câu mặc cho anh dắt đi, đi chưa được mấy bước đã nghe một tiếng kêu thảm thiết sau lưng.
Cô nhắm mắt lại, cắn môi, tận lực không để tiếng kêu thảm thiết này ảnh hưởng đến tâm tình của mình. Nhưng dù sao cô vẫn chỉ là một đứa bé, một đứa trẻ tám tuổi đã hiểu rõ kết cục khi bị móc mắt là như thế nào.
Cái gọi là sống không bằng chết, chính là như vậy.
Cho đến khi ngồi vào trong xe, cửa xe “Oanh” một tiếng đóng lại, cô mới rõ ràng đây là tang lễ cô đã tràn đầy mong đợi.
Không có kỳ tích, chỉ có ác tích!

ĐIÊN CUỒNG ĐỘC CHIẾM Chương 4

ĐIÊN CUỒNG ĐỘC CHIẾM
Chương 4

Vài ngày sau, tang lễ đúng hạn cử hành. Di thể được hỏa táng trên đất liền nên đây là lần đầu tiên Thước Tiểu Khả được rời đảo. Thế giới bên ngoài rất sôi nổi đông đúc, người đến người đi, học sinh thì đeo cặp sách, thậm chí ngay cả không khí còn tươi mát hơn trên đảo. Trong mắt cô, tất cả đều vô cùng mới lạ.
Lãnh Ngạo lúc nào cũng ở bên cạnh cô. Một mười tám tuổi, một tám tuổi, chiều cao tuy rằng cách nhau xa, nhưng vì tướng mạo xuất chúng nên đứng giữa đám người đưa tang vẫn là hạc giữa bầy gà. (nổi bật trong đám đông)
Lúc di thể được đưa đi hỏa táng, tâm hồn nho nhỏ của Thước Tiểu Khả xoắn lại, nhíu mi, ngơ ngác nhìn.
Trước mặt rất nhiều người, Lãnh Ngạo lại ôm thân thể nhỏ bé của Thước Tiểu Khả vào lòng, nhẹ giọng nói: “Khả nhi, không phải sợ!”
Thước Tiểu Khả vẫn không nói được lời nào. Một lúc sau, cô thấy tâm phúc Lãnh Hổ của Lãnh Ngạo cầm một hũ tro cốt đi ra.
Sau đó cô được Lãnh Ngạo ôm lên xe, hơn một giờ sau thì tới công viên tưởng niệm tư nhân của Lãnh gia. (công viên tưởng niệm: nơi chôn cất, tương tự nghĩa trang)
Trong mộ viên đã đứng rất nhiều người, y phục đều thuần một màu đen, trước ngực cài một đóa hoa trắng.
Tài xế mở cửa cho Lãnh Ngạo và Thước Tiểu Khả. Lãnh Ngạo bước xuống trước, chỉnh lại Âu phục đen rồi sau đó mới tự nhiên xoay người, vươn tay ra.
Bàn tay nhỏ nhắn của Thước Tiểu Khả đặt vào trong bàn tay to của anh, cúi người bước xuống xe.
Người tham gia tang lễ nhường ra một con đường, Lãnh Ngạo nắm tay Thước Tiểu Khả bước lên thềm đá cao.
Nếu nói bộ mặt cứng ngắc của Lãnh Ngạo giống như người chết, vậy gương mặt của Thước Tiểu Khả càng tươi trẻ và mê hoặc hơn.
Cô lần đầu tới công viên tưởng niệm của Lãnh gia nên cảm thấy rất mới lạ. Ông nội từng nói với cô, tất cả người nhà họ Lãnh sau khi chết đều được chôn cất ở đây, cô cũng không ngoại lệ.
Cô nhớ rõ lúc ông nội nói với cô những lời này là một tuần trước, không ngờ một tuần sau cô đã cùng ông nội âm dương cách biệt, tro cốt của ông nội cũng thật sự được chôn ở đây.
Cô còn nhớ rõ Lãnh Ngạo cũng từng nói lúc tang lễ sẽ cho cô được thấy cha mẹ mình, nên cô cảm thấy rất mờ mịt, lúc chậm rãi đi bộ thỉnh thoảng còn liếc mắt nhìn xung quanh, chỉ tiếc người đi đưa tang quá nhiều, nam có nữ có, đông nghìn nghịt. Nhìn từ xa ai ai cũng như nhau, thật sự không biết ai mới là cha mẹ mình.
Cô biết rõ thế lực của Lãnh gia, nghe đồn hô phong hoán vũ ở cả hai giới hắc bạch đạo. Có lẽ vì không được rời đảo nên cô một chút cũng không cảm giác được địa vị của Lãnh gia. Hiện tại nhìn người đi đưa tang đã đứng chật khắp công viên tưởng niệm cô mới biết tin đồn không phải giả. Nếu không phải ông nội lúc còn sống quyền cao chức trọng, nếu không phải Lãnh gia có lực ảnh hưởng ở nước A thì sao lại có nhiều người tới đưa tang như vậy, thậm chí còn xuất động cả cảnh sát đến giữ trật tự trị an.
Thềm đá vừa cao vừa dài, đi đầu là Lãnh Ngạo và Thước Tiểu Khả, sau đó là hộ vệ tùy tùng, cuối cùng mới là khách đưa tang. Không biết đi bao lâu, đội ngũ chậm rãi mới đi tới đỉnh núi.
Trên đỉnh núi, bia mộ của ông nội lạnh lẽo nằm đó, bức ảnh đen trắng giữa bia, trong ảnh chụp là một khuôn mặt bình tĩnh tự nhiên. Chỉ tiếc một đời kiêu vương lại sớm qua đời vì bệnh, để lại đứa cháu nội duy nhất tiếp tục nghiệp lớn của ông.
Mục sư mặc trường bào màu đen đã đứng giữa mộ từ sớm, đợi thân nhân người chết và khách đưa tang đều dừng lại thì tang lễ mới bắt đầu.
Lãnh Hổ thật cẩn thận đặt hũ tro cốt vào giữa huyệt mộ, mục sư đang nói vô cùng hăng say thông thạo. Dựa theo tấn tục (tục nhập táng) của nước A, mục sư trước tiên sẽ niệm kinh cho tro cốt người chết, sau khi kết thúc người thân sẽ tung hoa, cuối cùng thân nhân của người chết sẽ nhận lễ bái của khách khứa.
Sau khi mục sư niệm xong, mọi người đang chờ Lãnh Ngạo tung hoa nhưng không ngờ lúc đi lên Lãnh Ngạo vẫn dắt tay bé gái bên cạnh như trước.
Thước Tiểu Khả không biết anh nắm tay dắt mình ra là có ý gì, chỉ biết hoa trong mâm trên tay mục sư vô cùng xinh đẹp, nảy sinh từ lòng thích cái đẹp của bé gái cô thật sự muốn đi qua cầm luôn tất cả hoa tung ra bốn phía.
Mục sư đứng phía trước, đưa hoa trong mâm cho Lãnh Ngạo, lúc này cô mới nghe một giọng nói âm trầm vang lên: “Khả nhi, cùng nhau tung hoa lên hũ tro của ông nội.”
Cứ như vậy, theo ý anh, Thước Tiểu Khả cẩn thận cầm một bó hoa, đầu tiên là nhìn động tác tung hoa của anh, sau đó mới làm theo.
Trên núi, gió lạnh thổi liên tục, đóa hoa trong tay cô chầm chậm bay theo gió rơi xuống huyệt mộ.
Tung hoa xong, cửa huyệt đóng lại, thân nhân người chết bắt đầu nhận lễ bái của tân khách.
Theo tấn tục của nước A, bất luận thân nhân người chết có thân phận cao quý cỡ nào, ngày tang lễ cũng phải gật đầu tỏ vẻ đáp lễ với tân khách, Lãnh Ngạo đương nhiên cũng không ngoại lệ, đứng trước một đám người gật đầu với từng người một. Nhưng vẻ mặt anh không có biểu tình gì, khách khứa vốn e ngại nên cũng không dám liếc mắt nhiều hơn một cái.
Thước Tiểu Khả cẩn thận nhìn từng người đi qua trước mặt một lần, tân khách tới đưa tang đa số đều lớn tuổi, lại đều mặc y phục đen như nhau, thật đúng là làm cô không phân biệt được ai với ai chứ nói gì tới việc đoán ai là cha mẹ ruột của mình.
Một thời gian dài sau, lễ bái của tân khách mới kết thúc, mọi người rất trật tự đi xuống thềm đá. Thước Tiểu Khả cũng không vui, ngẩng đầu nói với Lãnh Ngạo: “Ngạo, trong đám người vừa rồi có cha mẹ của em hay không?”
“Có!” Lãnh Ngạo không cần suy nghĩ, trả lời rất nhanh.
“Nhiều người như vậy, rốt cuộc là ai?” Thước Tiểu Khả truy hỏi thật kỹ.
“Không vội, chút nữa vẫn còn cơ hội.” Lãnh Ngạo nói xong dắt tay cô đi về phía công viên tưởng niệm.
Nơi này là công viên tưởng niệm của Lãnh gia, ngoài mộ bia lạnh lẽo đương nhiên còn có liệt tổ liệt tông của Lãnh gia. Thước Tiểu Khả được Lãnh Ngạo dắt tới trước hai ngôi mộ nằm liền nhau, giương mắt nhìn thì thấy hai tấm hình. Công viên tưởng niệm mỗi ngày đều có công nhân tới dọn dẹp vệ sinh, nên ảnh chụp cũng được lau chùi bóng loáng, hoàn toàn có thể nhìn rõ hình dáng người trong hình.
Nam tuấn mỹ, nữ thanh lệ thoát tục.
Nếu cô đoán không sai, hai người kia nhất định là cha mẹ của Lãnh Ngạo. Nói đến cũng khó hiểu, cô ở bên ông nội và Lãnh Ngạo nhiều năm như vậy mà còn không biết nguyên nhân cái chết của hai người này, cũng không nghe quản gia hay người hầu nào nhắc tới, giống như hai người chưa từng sống trên hòn đảo đó.
Thước Tiểu Khả còn tưởng rằng, đứng trước mộ của cha mẹ mình thì Lãnh Ngạo sẽ dập đầu lạy một lạy, nhưng không ngờ anh chỉ thẳng lưng đứng đó hơn mười phút, sau đó lập tức xoay người, ánh mắt lạnh nhạt kia chưa từng biến đổi một lần nào.
Cô được anh dẫn đi dạo trên đỉnh núi hồi lâu, gió lạnh phả vào mặt, cành cây lay động, bốn phía đều là mộ khiến cô rợn cả tóc gáy.
Đột nhiên một ngôi mộ lớn không tên xuất hiện trước mặt cô, cô dừng bước, ngẩn người nhìn hồi lâu, sau đó vẫn nhịn không được hỏi: “Vì sao ngôi mộ này không có tên?”
Không ngờ Lãnh Ngạo lại dùng tốc độ nhanh nhất ôm chặt lấy cô, bước đến gần ngôi mộ kia bình tĩnh nói: “Đây là mộ chuẩn bị cho chúng ta, sau này chúng ta sẽ cùng chôn ở đây.”
Từ từ tới gần, anh vỗ vỗ tay lên ngôi mộ, nói: “Khả nhi, ở bên cạnh tôi vĩnh viễn, đây là số phận của em!”
Thước Tiểu Khả mới tám tuổi, tâm trí dù thành thục thế nào cũng vẫn không hiểu ẩn ý trong lời nói của anh, chớp đôi mắt to hỏi: “Ngạo, lời của anh em không hiểu.”
“Em không cần hiểu, chỉ cần nghe lời là được.”
Thước Tiểu Khả còn muốn phản bác cái gì nhưng dưới chân núi đột nhiên vang lên một tiếng, như có cái gì nổ mạnh, sau đó từng tiếng thét chói tai truyền đến.

ĐIÊN CUỒNG ĐỘC CHIẾM Chương 3

ĐIÊN CUỒNG ĐỘC CHIẾM
Chương 3



Phòng ngủ của Thước Tiểu Khả được trang hoàng theo một phong cách rất độc đáo, mang hương vị cổ điển thùy mị của châu Âu thế kỷ trước, mặc dù vậy cũng không thiếu mùi vị âm u quái dị.
Lúc này đang là hai giờ trưa, rèm cửa sổ chưa kéo lên, ánh nắng gay gắt len lỏi rọi vào, vừa lúc chiếu lên đỉnh đầu Lãnh Ngạo tạo thành một vòng sáng.
Lãnh Ngạo rất không thích loại cảm giác sáng rực này, bước vào, đi tới cửa sổ kéo rèm cửa dày lại, sau đó ngồi lên ghế sô pha nhỏ trước cửa sổ.
Anh thích hương vị đặc thù trên sô pha này, không biết vì sao lại thích, chỉ biết mùi thơm này là thuộc về cô.
Thước Tiểu Khả đứng trước cửa, cúi đầu không dám tiến lên.
Thấy cô như vậy, Lãnh Ngạo hơi nheo mắt, ngoắc ngoắc ngón tay nói: “Lại đây!”
Hai từ đơn giản, nhưng từ miệng anh nói ra lại giống như độc dược, Thước Tiểu Khả nghe được bỗng nhiên thấy sợ hãi. Cô khó khăn cất bước, cúi đầu, vẫn không dám nhìn anh như cũ.
Khi hai người còn cách nhau không tới một bước chân thì Lãnh Ngạo nhấc tay, tốc độ nhanh như gió ôm Thước Tiểu Khả vào lòng, đưa lưỡi liếm viền tai nhỏ nhắn có lực hấp dẫn cực lớn kia.
Tiểu nhân nhi trong ngực run run vài cái, lại không dám phản kháng, chỉ có thể co rúc không dám nhúc nhích vào lồng ngực rắn chắc của con người nguy hiểm này.
Không biết liếm bao lâu, anh lại nhẹ nhàng ôm cô đặt lên đùi, đầu lưỡi rời khỏi viền tai, chuyển hướng về phía gương mặt của cô.
Đối với động tác này của anh, Thước Tiểu Khả đã sớm tập thành quen, thấy nhưng không thể trách, nhưng mỗi lần như vậy thân thể vẫn không nhịn được mà ớn lạnh. Từ lúc cô bắt đầu hiểu chuyện, cô chưa từng rời khỏi hòn đảo này, cũng chưa từng gặp cha mẹ mình, càng biết mình có một anh trai rất không bình thường bên cạnh.
Không, chính xác mà nói thì không phải anh trai, mà là vị hôn phu.
‘Vị hôn phu’, từ này lúc bảy tuổi cô đã nghe được từ quản gia Lãnh Bà, lúc ấy cô còn ngây thơ hỏi: “Lãnh Bà, vị hôn phu là gì? Vì sao anh Lãnh Ngạo lại là vị hôn phu của con?”
Ngay lúc Lãnh Bà đang muốn giải thích rõ thì cửa bị đá ra, Lãnh Ngạo mặc một bộ đồ đen xuất hiện trước mặt cô.
Anh không nói gì, Lãnh Bà liền thức thời rời đi, để lại hai người bọn họ nhìn nhau.
“Khả nhi.” Anh từ từ đi về phía cô, thình lình hôn khẽ lên môi cô một cái, nói: “Chỉ có vị hôn phu tôi mới có thể làm như vậy với em, chờ sau này em lớn lên…” Nói đến đây, ánh mắt anh quan sát thân thể cô một lượt, ngón tay đeo nhẫn vuốt ve gò má cô.
Lát sau, anh mới nói tiếp: “Chờ sau này em lớn lên sẽ là vợ tôi, là nữ chủ nhân chân chính của nơi này, hiểu chưa?”
Cô chỉ có bảy tuổi, sao có thể hiểu nhanh như vậy được, nhưng lại không thể trực tiếp lắc đầu nói không hiểu, chỉ có thể ngây ngốc gật đầu. Về sau, quản gia Lãnh Bà thường xuyên kể chuyện nam nữ bên tai cô, cô dưới hoàn cảnh như vậy mới hiểu đàn ông và phụ nữ sau khi lớn lên sẽ phải kết hôn sinh con.
Kỳ thật, cô cũng giống Lãnh Ngạo, tâm trí không phù hợp với tuổi.
“Khả nhi.” Giọng nói tà ác lại ôn nhu gọi Thước Tiểu Khả tỉnh lại từ hồi ức. Lúc này cô mới phát hiện khóa kéo sau váy mình đã mở, tấm lưng trần lộ ra, trong không khí có cảm giác mát lạnh.
Trong trí nhớ, Lãnh Ngạo có ôm cô, hôn cô, nhưng chưa từng cởi đồ của cô, cô bị dọa nhảy xuống khỏi đùi anh, lui về sau vài bước nói: “Ngạo, em lạnh!”
“Lại đây.” Con ngươi Lãnh Ngạo lóe lên một cái, vẻ mặt nhìn không ra bất kỳ tâm tình gì.
Thước Tiểu Khả biết rõ tính tình của anh nên tiến lên vài bước, đứng trước mặt anh nói: “Ngạo, em sợ lạnh, anh đừng như vậy được không?”
Lãnh Ngạo không quan tâm lời nói của cô, ngược lại gác chân lên, nghịch nghịch ngón tay.
“Em muốn đến trường?” Trầm mặc một lúc, anh mới lạnh lùng mở miệng.
Thước Tiểu Khả biết trên đảo này đều là người của anh, nếu mình có tâm tư gì, hay là lời nói vô tình đều bị người khác nghe được rồi thuật lại với anh. Chính cô cũng không hiểu, rõ ràng mình cũng là người bình thường, sao lại không thể được đi học như những đứa trẻ khác, gặp gỡ bạn bè, mà đã sớm bị in dấu danh nghĩa “vị hôn thê” lên người?
Tám tuổi, là tuổi thơ ấu đơn thuần đến mức nào, sao chỉ có thể ở hòn đảo này sống cuộc sống của người không bình thường chứ?
“Em muốn đi học.” Cô cân nhắc suy nghĩ hồi lâu, vẫn quyết định gật đầu đáp lại.
“Ở đây không phải vẫn có giáo viên dạy học cho em sao?” Lãnh Ngạo tự biết mình đối với cô cũng không tệ, bỏ một số tiền lớn mời giáo viên gia đình đứng nhất nhì đến dạy cho cô, nhưng vì sao cô còn chưa hài lòng?
“Em muốn được đến trường đi học, học chung giáo viên với những đứa trẻ khác.” Ý tưởng của Thước Tiểu Khả ngây thơ đơn thuần, lại không biết đã phạm vào điểm cấm kỵ của người nào đó.
Một tiếng cười rét lạnh thổi qua tai cô, chủ nhân của tiếng cười vẫn ngồi trên ghế sô pha như trước nhưng khuôn mặt mỉm cười kia lại vô cùng tối tăm, dường như nếu không lưu tâm thì sẽ bị hơi thở âm lãnh đó vây kín.
“Xem ra, em vẫn chưa hiểu rõ thân phận của mình.” Một câu nói đã làm toàn thân Thước Tiểu Khả run lên, cô quá rõ thân phận của minh, chỉ là vẫn không hiểu vì sao làm vị hôn thê của anh thì không được đi học.
Trước kia, lúc Lãnh Ngạo quấn quít lấy cô, ông nội sẽ lấy thân phận chủ gia đình mà nói với Lãnh Ngạo: “Ngạo, Tiểu Khả còn nhỏ, chờ sau khi Tiểu Khả trưởng thành, con muốn làm gì với con bé ta cũng sẽ không can thiệp.”
Lúc ông nội còn sống, Lãnh Ngạo ít nhiều cũng sẽ nể mặt người mà không làm chuyện gì quá giới hạn với mình, nhưng bây giờ không có ông nội nữa, sẽ xảy ra chuyện gì thì rất khó nói.
Ngay lúc cô đang bàng hoàng thì Lãnh Ngạo đứng lên, hai tay để trong túi áo khoác, vén rèm cửa sổ lên một chút, ánh mắt sâu kín.
“Cho em đến trường đi học sao, không thể, nhưng mấy ngày nữa lúc tang lễ ông nội em có thể tạm thời rời khỏi đây, có thể thấy cha mẹ chưa từng gặp mặt của em."
Thước Tiểu Khả dù sao cũng mới có tám tuổi, vừa nghe đến có thể thấy cha mẹ thì vô cùng vui mừng. Trong lòng cô luôn có một thắc mắc, vì sao cô không thể sống cùng cha mẹ, tám năm trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khiến Lãnh Ngạo có tình cảm không bình thường với cô như thế.
Cô từng hỏi qua ông nội, nhưng ông nội luôn chỉ cười cười: “Con còn nhỏ, sau này con lớn lên ông sẽ nói với con.”
Từ đó về sau, cô luôn ngóng chờ mình mau lớn lên, không ngờ cô được tám tuổi ông nội đã không còn, không có cơ hội để nói với cô việc này nữa. May là, mấy ngày nữa Lãnh Ngạo sẽ cho cô gặp cha mẹ, lúc đó cô có thể hỏi họ thật rõ ràng.
“Em đừng vui mừng quá sớm, ngày tang lễ ông nội em chỉ có thể nhìn thấy cha mẹ em, không được nói một câu.”
Chỉ một câu đã đẩy Thước Tiểu Khả rơi xuống đáy vực, thì ra mình nghĩ cái gì anh cũng có thể đoán được, hắn là muốn tra tấn mình sao.
Nhưng cô vẫn tràn đầy mong đợi với tang lễ ông nội, mong kì tích có thể xuất hiện.

ĐIÊN CUỒNG ĐỘC CHIẾM Chương 2

ĐIÊN CUỒNG ĐỘC CHIẾM
Chương 2



Trên đỉnh núi, một căn nhà lớn bốn tầng màu xám u ám bị rừng cây rậm rạp che phủ, vì sinh mạng chủ nhân của hòn đảo đã sắp kết thúc nên không khí xung quanh đặc biệt khác thường.
Trong một căn phòng ngủ ở lầu hai, một ông lão hấp hối nằm trên giường, vài bác sĩ y tá mặc áo blouse trắng đứng xunh quanh.
Cửa bị đẩy ra nhẹ nhàng, cánh cửa từ từ mở lộ ra một khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt. Đến khi cửa mở ra hoàn toàn thì cô chủ nhỏ mới nhẹ nhàng bước đến.
Vài phút trước, quản gia nói với cô là ông nội đang hấp hối, bảo cô nhanh đến phòng ông. Đừng nhìn cô chỉ mới có tám tuổi, tâm trí cô trưởng thành rất sớm, cô biết ông nội sẽ chết, về sau ông nội yêu thương cô sẽ không còn trên đời này nữa.
Cô đi rất cẩn thận, chỉ bước chậm từng bước, sợ làm ồn đến ông nội.
Lãnh Bà, một quản gia đã lớn tuổi đứng giữa các bác sĩ y tá, không chờ được tiểu cô nương đi đến đây đã đi ra khỏi đám người, kéo tiểu cô nương tới trước giường.
“Tiểu Khả.” Một cánh tay lạnh lẽo vô lực vươn ra, miệng khó khăn hộc ra hai tiếng.
Tiểu cô nương đúng là bé gái sơ sinh trong đêm mưa tám năm trước, Thước Tiểu Khả. Nhoáng một cái đã qua tám năm, cô bé cũng đã dần dần lớn lên, dáng dấp nho nhỏ đã xinh đẹp như tiên nữ, tóc dài đến thắt lưng, trán nhỏ được tóc phủ lên càng tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp động lòng người.
Nghe tiếng ông nội đau đớn kêu, cô bước lên trước vài bước, nắm lấy bàn tay ông nội đang vươn ra.
“Ông nội, ông nội!”
Khuôn mặt lạnh lùng đờ đẫn vừa nghe tiếng trẻ con kêu đã lên lại tinh thần. Ông rất rõ tình trạng của thân thể mình. Từ một năm trước, sau khi mắc bệnh nan y ông đã điều trị rất lâu ở bệnh viện nhưng không có hiệu quả, cuối cùng vẫn bị bác sĩ phán tử hình: sống nhiều nhất không quá nửa năm.
Trong nửa năm này, ông vẫn ở lại trên đảo. Dù sao vẫn là một nhân vật phong vân (hô mưa gọi gió), đi cùng ông cũng có vài bác sĩ y tá để quan sát bệnh tình.
Biết thời gian của mình không còn nhiều lắm, ông vẫn chọn được chết ở nhà. Không ngờ nửa năm thoáng cái đã qua, lời chẩn đoán của bác sĩ cũng được nghiệm chứng, hiện tại ông đang đứng bên bờ vực sinh tử mà đau khổ giãy dụa.
Trước mắt ông là Thước Tiểu Khả, bảo bối của đứa cháu trai. Lúc mới tới vẫn còn phải bế trên tay, không biết nói, chỉ biết khóc, biết cười, chảy nước miếng. Không biết từ lúc nào, một người lạnh nhạt như ông cũng đã bắt đầu yêu thương chiều chuộng cô bé. Nguyên nhân rất đơn giản, một cô bé xinh xắn, nhu thuận, hiểu chuyện như vậy, ai mà không thương được đây? Huống chi cô bé còn là vợ tương lai mà cháu ông đã nhận định, vừa sinh được mấy tháng đã phải rời khỏi cha mẹ, bị buộc ở lại trên đảo. Những nguyên nhân đó cũng đủ làm một người giết người không chớp mắt như ông phải sinh ra thương cảm, sủng ái từ tận đáy lòng.
Một người là ông lão đang hấp hối, một người là tiểu cô nương tám tuổi đang nức nở nghẹn ngào, hai người ôm nhau thật chặt, ánh mắt giao hòa trong không gian cũng không mở miệng nói gì nữa.
Đột nhiên, hành lang bên ngoài truyền đến tiếng bước chân.
Lãnh Ngạo như một trận gió xuất hiện ở cửa, anh khoát tay một cái, những hộ vệ đi theo đều đứng lại ngoài hành lang.
Ánh mắt trong trẻo lạnh lùng bắn tới phía trước, các bác sĩ y tá thấy anh đều rối rít lui lại một góc nhỏ trong phòng.
Lãnh Ngạo bước về trước, ánh mắt anh lướt qua Thước Tiểu Khả nhưng rất nhanh đã dời đi, cô vừa trở lại vài giây trước nên bây giờ trước mắt anh mới có bóng lưng nhỏ xinh và mái tóc đen dài kia.
Ông nội của anh chỉ còn lại hơi thở mỏng manh nằm trên giường, bộ dạng già nua đó so với ông vua của giới hắc đạo phong vân một cõi năm nào, quả thật tưởng như hai người khác nhau.
“Ngạo…” Ông đã gặp được đứa cháu này, nhưng bất hạnh ông lại không thể cử động, nói chuyện cũng phải cố hết sức, lúc cháu ông bước tới bên giường ông mới thở phào một hơi.
Thước Tiểu Khả ngẩng đầu, nhìn Lãnh Ngạo luôn ở bên cô trong tám năm qua, yếu ớt nói: “Ngạo, ông nội còn chờ anh.” Cô không dám gọi anh trai, anh ta không cho cô gọi là anh trai, chỉ duy nhất một chữ ‘Ngạo’, nhiều lần cô cũng muốn hỏi tại sao lại phải gọi như vậy, nhưng cuối cùng vẫn nhịn trong lòng mà không nói ra.
“Ông nội.” Lãnh Ngạo từ trên cao nhìn xuống thân nhân duy nhất đang nằm trên giường của anh, “Người có thể an tâm rời đi, con sẽ trở thành hắc đạo vương mới, tiếp tục làm chuyện người vẫn chưa làm xong.”
Anh vừa nói ra quả thực đã làm các bác sĩ y tá sợ hết hồn, thiếu chủ hắc đạo trong truyền thuyết quả không phải người bình thường, trước mặt thân nhân sắp qua đời, người bình thường sẽ không nói những lời như vậy.
Thước Tiểu Khả là do anh một tay nuôi lớn, đối với lời anh nói cũng không lộ ra bao nhiêu cảm xúc, vì cô biết dù anh mới mười tám tuổi nhưng tâm tính đã là hai mươi tám tuổi, mà anh căn bản cũng không phải người bình thường.
Ông lão lạnh nhạt nhếch môi cười cười, nụ cười rất quái lạ, dường như ông rất vui mừng với biểu hiện của đứa cháu trai. Ông vẫn nắm tay Thước Tiểu Khả không thả lỏng, lại chậm rãi chuyển qua vị trí của Lãnh Ngạo.
“Tay…” Ông chỉ nói một chữ nhưng Lãnh Ngạo đã hiểu, đặt tay mình lên tay ông.
Lúc này bàn tay lạnh lẽo mới buông lỏng, sau đó ông đặt tay Thước Tiểu Khả và tay Lãnh Ngạo, bao bọc trong tay mình, không nói gì, nhưng ánh mắt vẫn nhìn hai người chăm chú.
Thước Tiểu Khả không biết hành động này của ông nội là ý gì, nghĩ lung tung một lúc. Chẳng lẽ ý nói Lãnh Ngạo phải chăm sóc mình thật tốt, hay là còn có ý gì khác?
Nhưng Lãnh Ngạo lại hiểu được ý của ông nội, nhưng cũng không nói rõ ra mà chậm rãi cúi xuống bên tai ông, cười như không cười nói: “Ông nội, ông ra đi thanh thản, ông đi rồi, Khả Nhi sẽ là thân nhân duy nhất của tôi.”
Lúc ông lão ngẩng đầu lên đã thu hồi nụ cười quái dị, nghiêm mặt gật đầu vài cái, sau đó ánh mắt nhìn lên trần nhà. Ông cảm thấy trước mắt ngày càng mơ hồ, sau đó bóng tối ập đến, không biết qua bao lâu, trong bóng tối xuất hiện một tia sáng, thân thể ông chậm rãi bay lên, đi theo tia sáng đó tiến vào một cái động màu đen.
“Ông nội! Ông nội!” Thước Tiểu Khả nhìn hai mắt ông nội nhắm lại, bàn tay đang nắm tay mình dần trở nên lạnh cứng, cô biết ông đã qua đời nên kích động kêu ra tiếng.
Quản gia, các bác sĩ đều bắt đầu chuẩn bị, chỉ có một mình Lãnh Ngạo vẫn đứng yên đó.
“Khả nhi, ông nội đã chết, chúng ta đi thôi.” Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên, Thước Tiểu Khả thương tâm muốn chết vẫn quỳ ở đầu giường, nắm chặt tay ông nội không muốn đứng dậy.
Lãnh Ngạo vốn không có nhiều kiên nhẫn, ánh mắt quét về phía Lãnh Bà, “Quản gia, mang tiểu thư về phòng.”
Lời nói không có nhiệt độ làm thân thể Lãnh Bà run lên, vội vàng đi tới bên người Thước Tiểu Khả nói: “Tiểu Khả, để bà đỡ con về phòng.”
Lúc này Thước Tiểu Khả đang bi thương mới lấy lại tinh thần, chậm chạp đứng lên, đồng thời cô cũng nhìn Lãnh Ngạo đang dùng ánh mắt khác thường liếc mình một cái, sau đó mới nâng chân lên rời khỏi phòng.
Đi theo sau anh, cô bước từng bước thật ngắn. Phòng của cô ở lầu ba, rõ ràng đi không tới một phút nhưng cô đi được vài phút vẫn chưa tới.
Trên cầu thang lầu ba, Lãnh Ngạo quay đầu nhìn cô một lần nữa, “Quản gia, bà không cần đi theo, nên làm cái gì thì làm đi.”
“Vâng, thiếu chủ.” Lãnh Bà đi xuống lầu, để lại Thước Tiểu Khả đang không biết phải làm sao.

ĐIÊN CUỒNG ĐỘC CHIẾM Chương 1

ĐIÊN CUỒNG ĐỘC CHIẾM
Chương 1

Đêm.
Mưa nhỏ lất phất, gió thổi cành cây phát ra tiếng động kỳ lạ.
Tòa nhà nhỏ hai tầng được màn đêm bao phủ. Cách đó khoảng trăm mét là mấy chiếc ô tô màu đen, người ngồi trên chiếc xe đầu tiên có khí thế đặc biệt lớn.
Mười mấy phút đồng hồ sau, từ căn nhà nhỏ một người đàn ông trung niên đi ra. Ông ta một tay che dù, một tay ôm bé gái sơ sinh vừa được mấy tháng, vẻ mặt cứng ngắc, chân bước đi vô cùng khó khăn.
Người đàn ông mất rất nhiều sức lực mới đi đến được trước chiếc xe đứng đầu kia, đồng thời đằng sau nhảy ra mấy hộ vệ mặc âu phục đen, bao vây xung quanh người đàn ông.
Cửa kính xe chậm rãi hạ xuống, một gương mặt già nua hiện ra. Mặc dù là một ông lão hơn năm mươi tuổi nhưng trên người vẫn toát ra phong phạm vương giả.
“Lão gia, tôi giao con gái cho ngài.” Người đàn ông trung niên khẽ cúi đầu, giọng nói lộ vẻ bất đắc dĩ.
Ông lão vươn tay vẫy, một hộ vệ đi tới mở cửa xe, ôm bé gái sơ sinh trong ngực người đàn ông trung niên tới cho ông chủ.
Vẻ mặt ông lão lạnh đến đáng sợ, cũng không liếc mắt nhìn người đàn ông một cái đã đóng cửa xe lại, sau đó kéo cửa sổ lên.
Bé gái sơ sinh rời khỏi vòng ôm quen thuộc, vừa vào trong xe đã khóc lên.
Một bé trai mười tuổi ngồi cạnh ông lão thấy em bé khóc nháo liền vươn tay ôm đứa bé vào ngực mình.
“Khả Nhi, không khóc!” Đứa trẻ rõ ràng mới mười tuổi, nhưng lời nói lại già dặn hơn tuổi rất nhiều, nghiêm mặt mà lạnh nhạt.
Ông lão nghe thấy bốn từ này, khuôn mặt vốn lạnh băng lại trở nên vui vẻ hơn một chút. Quả nhiên, bé gái sơ sinh sáu tháng này lại khiến thằng bé mở miệng nói chuyện lần thứ ba.
Nói tới cũng kỳ lạ, bé gái như có duyên với thằng bé, bốn từ của nó lại làm đứa bé ngừng khóc lập tức.
“Khả Nhi! Ngoan lắm.” Bé trai không chút biểu tình xoa đầu đứa bé sơ sinh.
Lúc này, bé gái không chỉ ngừng khóc mà còn nhếch môi cười, cái miệng hồng phấn chu ra toàn là nước miếng.
Bé trai lấy khăn tay ra lau nước miếng trên khóe miệng đứa bé, ánh mắt khác thường.
Bé trai mười tuổi, nhưng vẻ mặt lại không có chút ngây thơ của trẻ con, ngược lại, trong đôi mắt kia chỉ có vẻ lạnh lẽo và giết chóc.
“Lãnh Ngạo, đứa bé này con đã đoạt được như mong muốn rồi, ông nội mong là con nói lời giữ lời.” Ông lão thật sự không hiểu đứa bé này có gì hấp dẫn được cháu ông.
“Bớt nói nhảm đi.” Bé trai rất khinh thường nhìn ông.
Vốn là lời nói rất vô lễ, ông lão nghe được phải tức giận mới đúng, nhưng tên gương mặt ông lại không có chút tức giận nào, ngược lại còn nở một nụ cười hiếm thấy.
Đối thoại của hai ông cháu trong xe rất không bình thường, đặc biệt là thái độ của bé trai, so với cơn mưa ngoài cửa còn lạnh lẽo hơn.
Mưa càng rơi càng lớn, mấy chiếc xe dần biến mất giữa màn mưa.
Người đàn ông trung niên vẫn đứng ở chỗ cũ, đôi mắt của ông ướt nước mưa, bất lực nhìn về phía trước.
Con gái của ba, con mới đến thế gian này được sáu tháng đã phải rời khỏi ba mẹ. Sau này lớn lên con cũng đừng oán hận người nhà, chúng ta đều là bất đắc dĩ bị ép thôi.
___
Tám năm sau, nước A.
Trên boong một du thuyền xa hoa, một thiếu niên mặc áo khoác đen đang tựa vào lan can, đứng ngược gió mà nhìn ra xa. Không thấy rõ khuôn mặt thiếu niên, chỉ thấy một bóng lưng lạnh nhạt, áo khoác dài tung bay theo gió, mái tóc cũng bị gió thổi rối tung, tản ra một loại hơi thở cô độc mà tà ác.
Vài hộ vệ đứng bên cạnh thiếu niên, thấy thiếu chủ bị gió lạnh thổi nhưng cũng không ai dám bước lên khuyên anh vào khoang thuyền.
Du thuyền tiếp tục lướt trên sông, mấy ngọn núi xung quanh vụt qua rất nhanh, mà đôi mắt thiếu niên chưa từng chớp một lần. Ngược gió, tóc anh vẫn nhẹ nhàng bay về phía trước, ít nhiều cũng có chút không được tự nhiên. Đột nhiên anh quay đầu lại, lúc này mới nhìn thấy rõ gương mặt anh.
Gương mặt lạnh như đao khắc, đôi mắt hoa đào hẹp dài, không có chút hương vị quyến rũ nào, nhưng lại mơ hồ tản ra sự nguy hiểm ớn lạnh.
“Lão gia thật sự sắp chết rồi sao?” Lúc không lên tiếng vẫn còn tốt, vừa lên tiếng đã khiến không khí xung quanh không thể lưu thông, như đóng băng nhiệt độ xuống mức thấp nhất.
“Đúng vậy, thiếu chủ.” Lãnh Hổ lúc này mới ngẩng đầu lên, nhưng vẫn không dám nhìn thẳng vị thiếu chủ cao cao tại thượng này như trước, mặc dù anh chỉ mới mười tám tuổi.
Thiếu niên buông mắt xuống, thưởng thức chiếc nhẫn đang đeo trên ngón tay bên tay trái, khóe miệng khẽ nhếch, “Cũng không xê xích gì nhiều.”
Câu nói của anh không lộ ra bất kỳ tâm tình gì. Theo lý mà nói lão gia là ông nội của anh, người đã sắp yên nghỉ dưới lòng đất, anh là thân nhân duy nhất thì phải đau buồn mới đúng, nhưng anh lại coi như không có gì quan trọng.
Lãnh Hổ bên cạnh thấy nhưng không thể trách. Đi theo thiếu chủ đã mười mấy năm, thiếu chủ cũng không để ai vào lòng, chỉ có bé gái như búp bê kia mà thôi.
À, không.
Bé gái đã trưởng thành rồi, bây giờ là một tiểu cô nương tám tuổi.
Thiếu niên cuối cùng cũng duỗi chân, rời khỏi boong tàu, vừa đi vừa hỏi: “Hai ngày tôi không ở đây, cô ấy đã làm gì?”
Lãnh Hổ đi theo phía sau, đương nhiên biết rõ người thiếu chủ đang nói là ai.
“Tiểu thư cô ấy…” Anh muốn nói lại thôi, nhưng sau đó lại nhanh chóng tiếp tục: “Cô ấy nói muốn được đi học như những đứa trẻ bình thường khác.”
“Quả nhiên đã trưởng thành rồi.” Thiếu niên bỏ lại một câu như vậy, đi vào khoang thuyền.
Trong khoang thuyền, nam phục vụ thấy thiếu chủ đi vào, lập tức mang điểm tâm đã chuẩn bị tốt lên.
Thiếu niên nhìn trái cây trong khay một chút, là quả anh đào đỏ cô thích ăn nhất. Vừa nghĩ tới khuôn mặt trắng hồng, cái miệng nhỏ nhắn mềm mại kia, gương mặt anh đã tràn ra ý cười, nhưng mấy giây sau nụ cười lại biến mất, trở lại khuôn mặt lạnh băng như cũ.
Anh vươn tay lấy một quả, ngậm vào miệng, một hương vị ngọt ngào tràn vào trong lòng.
Không biết ăn bao nhiêu quả anh đào thì thuyền cập bến.
Thiếu niên được vài hộ vệ vây quanh, bước xuống du thuyền, lên bờ.
Trên bờ nhiều người đứng cung kính, đông nghìn nghịt. Vừa thấy thiếu chủ xuống thuyền đã tự động tránh ra nhường một con đường.
Nơi đây là một con sông trên đảo tư nhân nhỏ, nhà lầu uy nghiêm giữa núi, núi không cao nhưng thềm đá tầng tầng đã đủ chứng minh thân phận phi phàm của chủ nhân nơi này.
Thiếu niên đang bước trên thềm đá đúng là thiếu chủ nhân của đảo nhỏ này. Dù không cha không mẹ, nhưng lại có một ông nội hô phong hoán vũ trong giới hắc bạch đạo, cũng chính là Hắc Ám Chi Vương lạnh lùng. Mấy ngày nữa anh sẽ trở thành chủ nhân mới của hòn đảo, một đời Hắc Ám Chi Vương mới cũng ra đời.
Anh là Lãnh Ngạo, người cũng như tên, kiêu ngạo, lạnh lùng, cô độc, thậm chí còn mang theo máu tanh.

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2015

SẾP, DÈ DẶT MỘT CHÚT Q.1 - Chương 5: Cách chức

SẾP, DÈ DẶT MỘT CHÚT
Q.1 - Chương 5: Cách chức

Phòng hồ sơ của đại đội cảnh sát điều tra hình sự.
Đồng hồ báo thức treo trên tường kim ngắn đã chỉ tới số 12, nhưng căn phòng vẫn đèn đuốc sáng trưng, một cô gái lật nhanh tài liệu, dường như đang tìm kiếm cái gì đó, bày giấy tờ đầy cả cái bàn dài hình vuông.
"Tòng Thiện." Đột nhiên, một giọng nam thuần phát từ tính vang lên, Thẩm Tòng Thiện theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên, một người đàn ông cao lớn đẹp trai đang đi tới phía của cô.
"Tư Hàn, sao anh lại tới đây." Cô mỉm cười với anh, ánh mắt lập tức trở nên dịu dàng.
"Anh gọi điện cả buổi tối cũng không gọi được, gọi trong nhà của em, chú Thẩm nói em trở về đồn cảnh sát rồi, cho nên liền tới xem một chút." Lương Tư Hàn vừa cười giải thích, vừa đặt bữa ăn tối xách trong tay xuống, cởi chiếc áo khoác màu xám ra, máng lên móc áo.
Lúc này Thẩm Tòng Thiện mới nhớ ra mình để quên điện thoại ở nhà, cô vội nói: "Tư Hàn, xin lỗi, lúc em đi ra ngoài không mang theo điện thoại, bận rộn thì quên mất."
Lương Tư Hàn đi tới bên cạnh cô, kéo chiếc ghế ngồi xuống, nhẹ giọng nói: "Sau này đi đâu cũng phải nhớ gọi điện cho anh trước đấy, đừng để anh lo lắng, biết không?"
"Em có thể có chuyện gì chứ." Thẩm Tòng Thiện nhịn không được cười nói.
"Vừa rồi lúc anh gọi điện tới, từ trong micro nghe thấy bên kia ầm ĩ rất kịch liệt, có phải đây là nguyên nhân tối nay em không về nhà hay không?" Đối với tình hình nhà cô, Lương Tư Hàn rất rõ, cho nên lo lắng cô lại bị ấm ức.
"Không phải, chỉ là em đột nhiên nghĩ tới một đầu mối mới của 'Vụ án hạ độc', cho nên về đồn tra tài liệu."
Thẩm Tòng Thiện nhẹ nhàng bâng quơ nói, mặc dù cô và Lương Tư Hàn là bạn bè trai gái, nhưng ở trước mặt của anh, cô cũng không muốn đề cập tới chuyện trong nhà, coi như bị ấm ức nhiều hơn nữa, cô cũng sẽ một mình chịu đựng, nuốt vào trong bụng, không để cho anh nhọc lòng.
Lương Tư Hàn biết cô không muốn nói thì nhất định sẽ không nói, cũng không ép hỏi cô nữa, đành phải chuyển chủ đề theo lời của cô: "Vừa rồi em chuyên tâm như vậy, ngay cả anh đi vào cũng không biết, có phải đã có phát hiện gì rồi đúng không."
"Đúng vậy." Vừa nhắc tới công việc, hai mắt Thẩm Tòng Thiện lập tức lóe sáng, cô cầm lấy tài liệu và báo cáo trong tay, đưa cho Lương Tư Hàn, giải thích rõ nói: "Anh nhìn xem, đây là báo cáo pháp y của hôm nay, bộ pháp chứng tìm được vài thứ thức ăn thừa từ trong thùng rác nhà bếp của người chết, có đường hóa học, trứng gà, rau cải và mai ba ba, pháp y đã xác nhận mấy thứ thức ăn này trộn lẫn cùng với nhau có thể dẫn đến tử vong..."
"Đợi một chút." Lương Tư Hàn nhận lấy tài liệu, đột nhiên lên tiếng ngắt lời cô.
Anh lấy bữa ăn tối đặt trên bàn, mở hộp ra, đưa cháo thịt nạt trứng muối còn tỏa ra hơi nóng cho Thẩm Tòng Thiện, quan tâm mà giúp cô thổi tan hơi nóng, đưa tới bên miệng cô, dịu dàng nói: "Bận rộn một đêm, nhất định đã đói bụng, em húp hết cháo này trước, anh sẽ từ từ nghe em phân tích."
Trái tim bỗng mềm nhũn, mềm mại, Thẩm Tòng Thiện cầm lấy cháo nóng, nhẹ giọng nói cảm ơn: “Tư Hàn cảm ơn anh!”
“Nha đầu ngốc.” Lương Tư Hàn cưng chìu mà xoa xoa tóc cô, nói: “Đây chỉ là chuyện bạn trai nên làm cho bạn gái.”
“Xin lỗi, đã trễ thế này, anh còn phải tới đây với em.” Thẩm Tòng Thiện thấy anh bắt đầu xem tài liệu, biết tối nay anh cũng sẽ không đi, trong lòng một giọt nước ấm rót vào, nhưng lại rất áy náy.
“nói càn gì vậy.” Lương Tư Hàn cũng không có ngẩn đầu lên, anh và Thẩm Tòng Thiện đều là một loại người, chỉ cần công việc có tiến triển mới, lập tức sẽ toàn tâm tập trung tinh thần vào đó, “Anh cũng là cảnh sát, dĩ nhiên cũng hi vọng nhanh chóng phá án, anh giúp em tiến độ cũng sẽ nhanh hơn một chút.”
Ánh sáng nhu hòa vẩy xuống, Thẩm Tòng Thiện ngắm nhìn người đàn ông dựa vào bàn làm việc ở trước mắt, nhìn đường nét khuôn mặt rõ ràng của anh, cảm nhận hơi ấm trên tay cùng với hơi thở ấm áp tỏa ra từ anh, trong lúc nhất thời không biết phải nói gì.
đã sớm không nhớ rõ có bao nhiêu cái ban đêm như vậy, khi cô đêm khuya chạy tới đồn, cố gắng dùng công việc làm tê dại chính mình thì anh đều sẽ âm thầm đi theo giúp cô, dùng lồng ngực dày rộng ấm áp của anh giúp ccoo xua tan rét lạnh đêm tối.
cô đột nhiên có một loại cảm giác, thế giới này chỉ còn lại có hai người bọn họ, mà anh, chính là tất cả và duy nhất của cô.
“đang suy nghĩ gì vậy, mất hồn như thế, cháo cũng sắp nguội rồi, không ăn anh sẽ phạt em viết kiểm điểm đấy.” thấy cô hồi lâu không có động tĩnh gì, Lương Tư Hàn mới phát hiện cô thất thần, không nhịn được nói đùa.
“Vâng, cục phó Lương.” Thẩm Tòng Thiện cười chào một cái, chọc cho anh bật cười một trận.
Ban đêm gió lạnh thấu xương, đập “lạch cạch” lên song cửa sổ, mà lúc này trong phòng lại ấm áp như ba tháng mùa xuân.
“Nhìn từ thủ pháp gây án, em cảm thấy người gây án hẳn là một người có suy nghĩ cẩn thận, hơn nữa tố chất tâm lý rất cao, em trực giác rằng đây không phải là lần đầu tiên hắn gây án, cho nên em xem lại mấy vụ án ngộ độc thức ân của thành phố trong mấy năm gần đây, vừa rồi em lật xem rất nhiều hồ sơ cũ của mấy năm trước, rốt cuộc phát hiện tám năm trước cũng có vụ án tương tự, chỉ có điều lúc đó người bị hại không có chết, cho nên ảnh hưởng không lớn.”
………
Ngày hôm sau, văn phòng cục trưởng nảy sinh một trận cải vả kịch liệt, người bên ngoài lắng nghe động tĩnh bên trong, đưa mắt nhìn nhau, sợ tới mức nói cũng không dám nói.
Sau một lúc lâu, Lương Tư Hàn vẻ mặt tức giận từ bên trong đi ra, mà ông cục trưởng già dựa vào ghế bàn, tức giận cũng không kém.
“Xoạch.” một lá thư được ném ở trên bàn của Thẩm Tòng Thiện, mà cô dường như đã có chuẩn bị, cũng không quá kinh ngạc.
“Anh biết?” Thẩm Tòng Thiện đứng dậy nhìn Lương Tư Hàn, giọng rất bình tĩnh.
“Em đã biết rõ, còn bình tĩnh như vậy ư?” Lương Tư Hàn không hiểu hỏi.
“không bình tĩnh còn cí thể làm thế nào, lệnh điều động cũng đa đưa xuống, đây là sự thật.” Thẩm Tòng Thiện nói tiếp, “Anh đừng trách cục trưởng Trương, sáng sớm hôm nay ông ấy đã tìm em nói chuyện, thật ra thì ngay từ đầu cục thị đã muốn cách chức em, cục trưởng Trương chạy lên cục thị làm ầm ĩ, thật vất vả mới thực hiện được bước này.”
“Tòng Thiện, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ngày hôm qua còn tốt đẹp, hôm nay so lại đột nhiên điều xuống khu vực Tây Đường hẻo lánh như vậy?” Lương Tư Hàn nhíu mày hỏi, anh cũng biết chuyện không có đường sống vẹn toàn, nhưng lệnh điều động này quá đột ngột, cũng quá không hợp lý, anh không hiểu, cục trưởng Trương cũng không nói rõ.
“em cũng không rõ lắm.” Thạt ra thì vừa nhận được thông báo này thì cô cũng rất tức giận, suy đi nghĩ lại, trong đầu cô chỉ hiện lên một bóng dáng chính là người đàn ông tà mị và bá đạo ngày hôm qua, xem ra hẳn là anh ta giở trò trong đó, nhưng nếu như dựa vào một câu nói của anh ta có thể cách chức cô, với thận phận của cô, cho dù kháng lệnh, cũng không thể nào có phần thắng. cho nên vì không muốn làm khó cục trưởng Trương, cũng không khiến Lương Tư Hàn bị cuốn vào, cô chỉ có thể tiếp nhận.
“không được, anh phải đi lên cục thị hỏi cho rõ,” Lương Tư Hàn vừa mới xoay người, đã bị Thẩm Tòng Thị kéo lại.
“Tư Hàn, thật ra thì không có gì đâu, mặc dù Tây Đường hẻo lánh, nhưng cũng là khu vực trực thuộc của chúng ta, chẳng lẽ ở đó không cần cảnh sát sao? Coi như em đi rèn luyện cơ sở, làm việc ở đâu cũng là làm việc mà đúng không? Anh đừng tức giận, trong cục sắp đặt như vậy nhất định là có lý do, anh đừng là khó cục trưởng Trương.” cô khuyên giải.
Lương Tư Hàn im lặng hồi lâu, anh nhìn vào ánh mắt của cô, biết cô không muốn cho anh lo lắng, chỉ có thỏa hiệp, “Vậy cũng được, qua một thời gian ngắn, anh sẽ lại nghĩ cách.”
“Ừ.” cô gật đầu, ánh mắt trong veo.

SẾP, DÈ DẶT MỘT CHÚT Q.1 - Chương 4: Trách cứ

SẾP, DÈ DẶT MỘT CHÚT
Q.1 - Chương 4: Trách cứ

"Sầm", Đến cửa nhà, Thẩm Tòng Như đá văng cánh cửa, nổi giận đùng đùng đi vào, Thẩm Tòng Thiện đi theo phía sau cô ấy vào nhà, nhẹ nhàng khép cửa lại.
"Về rồi à." Bố mẹ của Thẩm Tòng Như vẫn đợi ở trong phòng khách, thấy con gái về, vội vàng đứng lên, đi đến phía trước.
"Như à, con không sao chứ, mau để mẹ xem một chút." Trương Thục Hiền thấy sắc mặt con gái không tốt, cho rằng cô bị ấm ức, vừa cẩn thận xem xét, vừa lo lắng hỏi.
Thẩm Tòng Như ném chiếc túi LV kiểu mới cầm trong tay đến trên sofa, bắt đầu khóc lóc om sòm: "Con có thể có chuyện gì chứ? Có chuyện cũng là bị cô ta làm hại, mẹ, mẹ biết không, hôm nay con rất mất thể diện, cô ta còn đắc tội với ông chủ của con, lần này công việc con làm cũng bị mất luôn rồi."
"Đó là cái công việc gì!" Cậu của Thẩm Tòng Thiện - Thẩm Tòng Nghĩa, nhìn thấy cách ăn mặc và trang điểm đậm trên mặt của con gái, vẻ mặt sớm đã tái mét, nghe con gái nói vậy, càng giận hơn, ông hét lớn: "Con nhìn cái bộ dáng này của con xem, còn giống học sinh sao? Sách thì không đọc cho tốt, lại chạy đi đến cái nơi chẳng ra gì đó, nếu như hôm nay không phải là chị con, bố thấy, ngay cả cái nhà này con cũng không muốn về nữa."
"Chẳng ra gì gì chứ, nơi đó đều là nhân vật có mặt mũi, ra tay lại hào phóng, bố cho rằng muốn vào nơi đó dễ dàng lắm sao? Con nhờ vả rất nhiều bạn bè mới vào được, lần này tốt rồi, đều bị mọi người làm rối." Thẩm Tòng Như đặt mông ngồi ở trên sofa, giận đến mức hung hăng nện giày cao gót thủy tinh vào trên vách tường.
Thẩm Tòng Thiện vẫn đứng ở bên cạnh không lên tiếng nhịn không được âm thầm lắc đầu, tính khí nóng nảy của Thẩm Tòng Như lại rõ ràng quá mức, trước kia chỉ xem cô ấy là giở tính tiểu thư ngang ngược ấu trĩ, bây giờ nhìn lại, quả thực cô ấy chính là suy nghĩ lệch lạc.
"Con cho rằng vào cái nơi đó rất vinh quang sao?" Thẩm Tòng Nghĩa chỉ vào mũi Thẩm Tòng Như mắng to, "Con có biết con đang làm là công việc gì không hả? Là tiểu thư, hay là gái điếm!"
"Được rồi, con gái cũng đã trở về, ông đừng tức giận nữa." Trương Thục Hiền ôm lấy con gái, bảo vệ nói.
"Gái điếm gì chứ!" Bị hai chữ này bùng phát, Thẩm Tòng Như đẩy Trương Thục Hiền ra, hét lớn với bố mình, "Bố biết cái gì! Bây giờ là xã hội gì rồi, những thứ tư tưởng lỗi thời thông thái rởm của bố đã quá hạn từ lâu rồi. Con nói cho bố biết, đây chính là thế giới cười nghèo không cười gái điếm, nếu nhà chúng ta có tiền, con đến mức phải mặt mày tươi cười đi tiếp người ta sao!"
"Con!" Thẩm Tòng Nghĩa giơ tay lên, muốn đánh Thẩm Tòng Như, lại bị Trương Thục Hiền kéo lại.
“Con bé Như còn nhỏ, có lời gì nói đàng hoàng, ông đừng động một chút lại đánh.”
Thẩm Tòng Nghĩa tức giận gạt Trương Thục hiền ra, nhưng bởi vì dùng sức quá mạnh không tự chủ được lảo đảo lui lại mấy bước.
Thẩm Tòng Thiện vội vàng đỡ lấy cậu, cũng mở miệng khuyên: “Cậu, cậu đừng tức giận nữa, chú ý sức khỏe.”
“không cần cô giả lòng tốt, nếu như hôm nay không phảitại cô, cũng sẽ không làm ra nhiều chuyện như vậy!” Thẩm Tòng Như thấy Thẩm Tòng Thiện, lại càng đổ tất cả đến trên đầu của cô.
“Con câm miệng!” Thẩm Tòng Nghĩa quát lớn:“Con bé là chị gái của con, con dùng thái độ gì nói chuyện vậy hả!”
“Chị gái gì chứ, cô ta chính là sao quả tạ! Ở nhà chúng ta ăn chùa nhiều năm như vậy, bây giờ mới kiếm một chút tiền, dựa vào chút lương đó của cô ta, LV, Channel của con lúc nào mới mua được chứ? Đều do cô ta vô dụng, nếu không con cũng không cần đi tìm việc làm. Tìm được một công việc tốt còn bị cô ta làm hỏng, cô ta không phải là sao quả tạ thì là cái gì.” Thẩm Tòng Như hùng hồn hét lớn.
“Con!” Nghe được lời nói không hề hốihận của cô ấy,Thẩm Tòng Nghĩa tức giận muốn xông tớiđánh cô ấy.
“Được rồi, bố con đang trong cơn giận dữ, con về phòng tránh trước đi.” Trương Thục Hiền vội vàng kéo cô con gáitrốn vào trong phòng.
“Cậu, Tòng Như còn nhỏ, phải từ từ dạy, cậu gấp cũng vô dụng.” Đỡ cậu ngồi xuống, Thẩm Tòng Thiện nhẹ giọngkhuyên giải.
Thẩm Tòng Nghĩa vừa than thở vừa nói: “Nó chính là bị làm hư, bây giờ càng lúc càng hư không thể tưởng tượng nổi.”
“Cậu cũng đừng suy nghĩ nhiều, sau này con sẽ giúp cậu trông chừng em ấy.” Thẩm Tòng Thiện vỗ vỗ lưng của ông,giúp ông bớt giận.
“Tòng Thiện.” Thẩm Tòng Nghĩa nhìn cô, áy náy nói:“Vừa rồi con bé Như nói những lời đó con đừng để ý.”
“Con sẽ không để ở trong lòng.” Thẩm Tòng Thiện cười nhạt một tiếng, đối với những câu chữ kia, cô nghe từ nhỏ đến lớn, đã sớm quen rồi.
“Uất ức con rồi.” Thẩm Tòng Nghĩa vỗ vỗ tay cô, đau lòng nói.
“Cậu, cậu đừng nóinhư vậy. Tòng Như nói cũng khôngsai, nếu không phải là cậu vàmợ nhận nuôi con, nói khôngchừng con đã sớm lưu lạc đầu đường rồi. Ân tình của mọi người đối với con đời này con cũng sẽ không quên, con nhất định sẽ báo đáp mọi người.” Thẩm Tòng Thiện nghiêm túc nói.
“Chúng tôi cũng không có phúc tốt đó, cô đừng giảbộ làm người tốt ở trước mặt cậu của cô, chia rã quan hệ trong nhà chúng tôi, tôi đã cảm ơn trời đất rồi.” Trương Thục Hiền từ trong phòng đi ra nghe thấy Thẩm Tòng Thiện nói như vậy, châm chọc nói.
Tướng mạo của Trương Thục Hiền và Thẩm Tòng Như giống nhau như đúc, lúc còn trẻ cũng là một người phụ nữ rất đẹp, mấy năm nay, tuy rằng gia cảnh sa sút, nhưng bà đã từng sống những ngày an nhànsung sướng, cho nên bộdángvẫn không có quá già, chỉ có điềuvẻ mặt chanh chua này thật sự khiến bộ trang phục quý phụ phu nhân củabà giảm đi rấtnhiều.
“Bà lại nói bậy gì đấy hả!” Thẩm Tòng Nghĩa xoay người, quát khẽ.
“Tôi nói bậy ư, sao mỗi lần con bé Như bị mắng nó đều chen một chân vào vậy? Tôi thấy nó tớichọc tức thì có, ông lại còn coi nó như báu vật.” Trương Thục Hiền càng nói càng lớn tiếng, nghĩ tới con gái bị mắng khóc lócnức nở, Thẩm Tòng Thiện còn ở đây giả bộ người tốt, bà liền bốc hỏa.
“Bà thật là ngang ngược không phân rõ phải trái, con bé Như chính là bị bà dạy thành ra cái bộ dáng như bây giờ, bà thật nên kiểm điểm mình thật tốt đi.” Thẩm Tòng Nghĩa trách cứ.
Mắt thấy hai người lại muốn cải vả, Thẩm Tòng Thiện‘mồi dẫn hỏa’ này vội vàng đứng dậy nói: “Cậu, mợ, cor còn cóchút việc chưa xử lý xong, con về cục cảnh sát trước đây ạ.”
“đã trễ thế này còn phải làm việc sao? Ngày mai hẵng đi chứ.” Thẩm Tòng Nghĩa cau mày nói.
“Vụ án này rất gấp, con còn có chút tài liệu phải sửa lại, tối nay sẽ không về.” Thẩm Tòng Thiện cười cười.
“Tòng Thiện…” Thẩm Tòng Nghĩa còn muốn nó điều gì đó, lạl bị giọng quái gở của Trương Thục Hiền cắt ngang.
“Người ta bây giờ là cảnh sát, là người bận rộn, nói một câu không về thì không về, ông cho rằng ông còn quản được sao.”
“Được rồi, mợ, đây là tiền cung ứngtháng này, con để trên bàn.” Thẩm Tòng Thiện giốngnhư là không nghe thấy gì, lấy ra là tiền lương, đặt lên bàn, sau đó bước nhanh đi ra cửa.Khoảnh khắc cảnh cửa khép lại, lời không muốn nghe vẫn bay vào lỗ tai.
“Bà nói chuyện đừng có khó nghe như vập có được hay không.”
“không thể! Ông thật sự cho rằng nó họ Thẩm ư?Nếu không phải là người cha không bằng cầm thú kia của nó, Thẩm gia của chúng ta phải suy đồi đến nông nổi này sao?Nếu như con bé Như bây giờ là đại tiểu thư của Thẩm gia, con bé phảichạy đến cái nơihộp đêm đó đi làm sao ? nói đi nói lại, tât cả phải trách cả nhà của nó, nó thiếu nợ cả nhà của chúng ta cả đời cũng không trả hết!”