-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

Thứ Năm, 29 tháng 1, 2015

Chương 11

Chương 11

Lại thêm mấy ngày nữa trôi qua, Thanh Hà trấn như được khoác màu áo mới, hôm nay là ngày cuối cùng của năm, mọi việc chuẩn bị, trang trí cho lễ hội đã hoàn tất từ hôm qua. Vào ngày này hằng năm, mọi người thường đi ra đường dạo phố, vì hôm nay là ngày nhộn nhịp nhất. Buổi sáng các cửa hàng bán các mặt hàng liên quan đến y phục, trang sức, trâm cài được bày bán khắp nơi, bên cạnh đó là những đồ không thể thiếu trong dịp năm mới là các đồ vật tượng trưng cho sự may mắn hoặc những đồ vật dùng trong thờ cúng.
Mọi người sẽ đi chùa vào buổi sáng, cầu tài vận nhân duyên hay sức khỏe, các chùa miếu lớn trong trấn tấp nập người, ai nấy đều mặc đồ có màu sắc tươi tắn như tượng trưng cho sự may mắn, trên môi mọi người đều thấp thoáng nụ cười .
Đến bưởi tối sẽ có lễ hội, tổ chức các trò chơi nhân gian như đố vui, đối câu. Ở những trà quán hay thanh lâu sẽ có những cuộc thi ngâm thơ giành cho những vị có học thức, đây chính là điểm đặc biệt cũng là điều mà Du Tử Khâm thích nhất ở Thanh Hà trấn, vào ngày cuối năm, tất cả mọi người ở những địa vị khác nhau đều được xem ngang nhau, mọi người đều có quyền đón năm mới, cho dù là thanh lâu nữ tử hay ăn mày chỉ cần muốn đều có thể tham gia các hoạt động đón giao thừa mà không bị mọi người ngăn cản hay kì thị.
Và đặc biệt nhất là, vào thời khắc cuối cùng của năm sẽ có một màn bắn pháo hoa, lúc đó mọi người sẽ cùng nhau noí chúc mừng năm mới với nhau sau đó ước nguyện điều ước đầu tiên của năm, vì người dân ở đây tin tưởng nếu ước vào vào thời khắc đầu tiên của năm thì sẽ rất linh nghiệm.
Hiện tại vẫn còn là buổi sáng, Du Tử Khâm, Sở Hiên và huynh muội Lạc gia vừa ngồi ăn sáng trong khách điếm vừa nghe tiểu nhị thao thao bất tuyệt về tập tục đón năm mới ở Thanh Hà trấn. Du Tử Khâm càng nghe càng hưng phấn, quyết định sau khi ăn xong sẽ bắt đầu đi chơi khắp các trò chơi ở đây.
Từ sau lần ăn mì kia thì hai người đã không thể trớn huynh muội Lạc gia được nữa, dường như Lạc Thừa Ân đã có kinh nghiệm, từ sáng sớm đã bắt đầu cùng muội muội của mình đứng canh ngoài cửa khách điếm, sau đó giả bộ như trùng hợp rồi xin đi cùng.
Du Tử Khâm và Sở Hiên không còn cách nào khác là phải chấp nhận, chỉ là trong đôi mắt trong suốt của Sở Hiên lâu lâu lại lóe ra những tia sáng bất định.
Sau khi ăn xong, tất cả mọi người thống nhất đi đến những nơi mà Du Tử Khâm muốn, điểm xuất phát đầu tiên là con phố bán đồ ăn vặt nổi tiếng nhất Thanh Hà trấn.
Du Tử Khâm thỏa mản cầm trên tay kẹo hồ lô, vừa ăn vừa nhìn ngắm xung quanh, nhìn cái gì cũng thấy hứng thú, thấy cái gì cũng muốn thử. Sở Hiên thấy nàng vui như vậy cũng tạm gác nỗi buồn bực vì bị huynh muội Lạc gia quấy rối, bồi nàng đi khắp các gian hàng.
Nhìn thấy cây kẹo của Du Tử Khâm đã hết, Sở Hiên liền kéo lấy góc áo nàng nói:” cô ơi, người ăn giùm con có được không, con không thể ăn thêm được nữa, nha cô.”- Nói rồi đưa cây kẹo vẫn chưa ăn được bao nhiêu của mình cho nàng.
Du Tử Khâm vui mừng hớn hở, nàng thích ăn kẹo hồ lô, đương nhiên muốn ăn nhiều hơn rồi, nếu xung quanh không có ai, nàng còn có thể mua thêm để ăn, nhưng hiện tại đang ở ngoài, bên cạnh còn có huynh muội Lạc gia, nàng cũng cãm thấy ngại,lúc này là tiểu Hiên không ăn hết, muốn nàng ăn giùm thì mọi chuyện lại khác. Tuy nhiên nàng không nhận lời ngay mà giả vờ nói:
- “ Tiểu Hiên cố ăn thêm đi, kẹo này ngon lắm, sau này về nhà rồi là không còn dịp để ăn đâu,”
Nhưng mà Du Tử Khâm làm sao có thể qua mắt được một đứa cáo già như Sở Hiên chứ, cậu gật mạnh cái đầu nhỏ bé để biểu thị sự chắc chắn, đưa cây kẹo lên trước mặt Du Tử Khâm, sâu trong đôi mắt là ý cười dịu dàng như nước.
Du Tử Khâm cũng không hỏi thêm nữa, cầm lấy cây kẹo chuẩn bị đưa lên môi. Chợt nàng cảm thấy được một ánh mắt nóng rực như muốn thiêu cháy luôn cả nàng chiếu tới. Nhìn về phía phát ra sức nóng kia thì thấy ngay một đôi mắt long lanh đang nhìn mình, hay nói đúng hơn là nhìn chằm chằm vào cây kẹo mà mình đang cầm trong tay. Du Tử Khâm không còn cách nào hơn là hỏi:
- “ Linh Nhi muốn ăn không?”
Lạc Thủy Linh gật đầu lia lịa, bé rất muốn, rất muốn cây kẹo đó, không phải là vì bé muốn ăn kẹo hồ lô, mà là bé muốn cây kẹo đang ăn dở của Sở caca.
- “ Vậy sao, vậy uội.”- Du Tử Khâm bất đắc dĩ phải đưa cây kẹo qua, chỉ một cây kẹo thôi, nàng cũng không thể không cho đi.
Khi kẹo chuẩn bị rơi vào tay Lạc Thủy Linh thì một giọng nói lạnh lùng , âm trầm vang lên:” không được!”
Mọi người nhìn về phía Sở Hiên với vẻ bất ngờ, nhưng rất nhanh Sở Hiên lại bày ra bộ mặt vô tội, trên môi mang theo nụ cười như có như không nói:
- “ Cô ơi không thể làm như vậy, cây kẹo này con đã ăn qua rồi, cũng có thể xem là đồ thừa, chúng ta là người một nhà, cô ăn nó thì không sao, nhưng không thể dùng cây kẹo đó đưa cho người ngoài được, như vậy không phải phép cho lắm, đúng không Lạc đại ca.”
Khi nói cậu còn đặc biệt nhấn mạnh chữ “ đồ thừa” và chữ “ người ngoài”. Lạc Thừa Ân mỉm cười một cách khó coi, gần như nghiến răng nói:” Phải, đương nhiên rồi, Linh Nhi đến đây, muốn ăn gì đại ca mua uội,”
Lạc Thủy Linh không thể làm gì hơn là phải đưa mắt nhìn cây kẹo sắp vào tay vuột mất.
Sở Hiên mỉm cười nhìn Du Tử Khâm sau khi lấy được kẹo liền ăn ngay. Đồ của cậu mà cũng dám nghĩ tới, đúng là không muốn sống, những gì của cậu chỉ có một người có thể thoải mái hưởng thụ, còn những kẻ khác... nghĩ đến đây, đôi mắt cậu lập tức trầm xuống, nhìn qua huynh muội Lạc gia, có lẽ cậu nên làm gì đó, cậu đã nghĩ cuối cùng bọn họ rồi cũng không gặp lại nên định tha cho họ một lần, nhưng mà những kẻ này lại không biết trời cao đất dày năm lần bảy lượt chọc đến cậu, vậy thì họ phải chuẩn bị tinh thần nhận hậu quả, cả tên Lạc Thừa Ân lẫn con nha đầu kia.

Chương 9

Chương 9

Khó khăn mở mắt ra, Lạc Thừa Ân cảm thấy đầu óc có hơi choáng váng, cố gắng chống đỡ cơ thể ngồi dậy,đưa tay phải lên day day thái dương, hắn nhớ mang máng là hình như mình bị lạc trong rừng, sau đó thì sao nhỉ, hình như hắn đã ngất xỉu. Quan sát xung quanh, đập vào mắt là một cài bàn tròn vùng bốn cái ghế đẩu, bên phải căn phòng là một tấm bình phong thêu cành liễu xanh, cách bài trí của cả căn phòng trông giống như cách bài trí của mấy căn phòng trong các khách điếm bậc trung.
Chợt Lạc Thừa Ân nhớ đến một chuyện, hắn nếu đã ngất xỉu vậy còn muội muội thì sao, hoàn cảnh của hắn hiện tại cho thấy đã có người cứu hắn, còn Linh nhi, muội ấy có được cứu không.
Trong lúc Lạc Thừa Ân đang hoang mang thì cửa phòng mở ra, bước vào là một tiểu cô nương khoảng 6 tuổi, trên người mặc bộ xiêm y màu hồng phấn, tay đang cầm một bát thuốc đen sì. Đây đúng là Lạc Thủy Linh, muội muội của người nằm trên giường đang ngẩn ngơ kia.
Thấy người trên giường đã tỉnh, gương mặt Lạc Thủy Linh hiện lên vẻ kinh hỷ, để chén thuốc qua một bên, chạy nhanh đến bên giường, nhanh nhảu nói:
- “ Đại ca, huynh tỉnh rồi sao, may quá, Du tỉ tỉ thật lợi hại, nói huynh sẽ tỉnh vào hôm nay thì hôm nay huynh liền tỉnh.”
Nhìn thấy muội muội hoàn hảo vô khuyết, Lạc Thừa Ân thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt ánh lên niềm vui, đưa tay xoa xoa đầu Lạc Thủy Linh:
- “Linh nhi, may mà muội không sao, nếu không ta không biết phải ăn nói sao với phụ thân và mẫu thân đây.”
Lạc Thủy Linh bĩu môi tỏ vẻ bướng bỉnh :” Cũng may có Du tỉ tỉ và Sở caca cứu giúp, nếu ,không muội và huynh đã xảy ra chuyện rồi.”
- “ Du tỉ tỉ? Sở caca? Đó là những người đã cứu chúng ta sao?”- gương mặt Lạc Thừa Ân thoáng vẻ suy nghĩ.
Lạc Thủy Linh gật đầu lia lịa, gương mặt tỏ vẻ hưng phấn :” Du tỉ tỉ rất lợi hại nha, tỉ ấy biết chữa bệnh đó. Còn Sở caca...huynh ấy tốt lắm.” Càng nói càng trở nên lí nhí, đến cuối cùng gương mặt còn hồng lên.
Lạc Thừa Ân nhìn biểu hiện của Lạc Thủy Linh, bỗng cảm thấy tò mò, người cứu hắn là người như thế nào nhỉ, mà ngay cả tiểu nha đầu này nổi tiếng bướng bỉnh, mắt cao hơn đỉnh đầu, xem thường mọi người, nay lại hết lời khen ngợi người khác như vậy, thật thú vị.
--- ------ ------ ----*******--- ------ ------ ------ ---
Bước ra khỏi Bình An Đường, khóe miệng Du Tử Khâm giương cao, đôi mắt cũng sắp híp lại thành một đường thẳng, hai gò má ửng hồng làm người ta chỉ muốn cắn một cái. Uhm hôm nay buôn bán không tệ, tết năm nay có thể thoải mái tiêu xài rồi. Tay cầm tay Sở Hiên, bước nhanh vào dòng người.
Sở Hiên thấy vậy thì mỉm cười nhẹ nhàng, cô là như vậy, kiếm được nhiều tiền thì sẽ rất cao hứng, nghĩ như vậy cậu lại âm thầm quyết định, phải lớn thật nhanh, sau đó giúp cô kiếm thật nhiều tiền, như vậy cô sẽ thường xuyên cao hứng, cậu muốn ngày nào cũng được nhìn thấy nụ cười cười của cô.
Đang đi thì Du Tử Khâm bất ngờ quay mặt lại, ngồi xuống đối diện Sở Hiên :” Hôm nay kiếm được rất nhiều tiền nha, tiểu Hiên muốn ăn gì, nói đi, cô mua cho con!”
Đối vời câu hỏi của Du Tử Khâm, Sở Hiên đầu tiên là bất ngờ, sau đó suy nghĩ một chút rồi nói:” Con muốn ăn kẹo hồ lô.”
Du Tử Khâm dường như không nghĩ sẽ nhận được câu trả lời như vậy, thoáng sửng sốt, sau đó dùng một vẻ mặt kì lạ hỏi cậu:” Cô tưởng con sẽ không ăn ngọt chứ? Sao tự nhiên lại muốn ăn kẹo hồ lô?”
Sở Hiên dùng gương mặt non nớt hướng Du Tử Khâm mỉm cười:” tự nhiên con muốn ăn thử, nghe nói nó rất ngon.”
Du Tử Khâm không hề nghi ngờ, trẻ con mà, tò mò một chút là chuyện bình thường, sau đó vẻ mặt hưng phấn nói: “ Tiểu Hiên thật là biết chọn món nha, kẹo hồ lô thật sự là rất ngon đó, con ăn thử một lần nhất định sẽ mê ngay.”- Gương mặt y hệt như mấy tú bà ở thanh lâu đang muốn lừa gạt những cô nương ngây thơ.
Nói xong bắt dầu đưa mắt nhìn bốn phía, sau đó hướng đến một ông lão bán kẹo hồ lô cách đó không xa mua hai cây kẹo tung tăng đi về. Nhìn dáng vẻ của nàng mà Sở Hiên chỉ biết cười khổ, không biết cô là con nít hay cậu là con nít đây.
Đưa cho Sở Hiên một cây kẹo hồ lô, còn mình thì cầm một cây bắt đầu ăn nhiệt tình không để ý xung quanh. Nàng rất thích ăn kẹo hồ lô, nhưng lại ít có cơ hội để ăn, bình thường nàng đều ở trên núi, đâu có ai bán kẹo hồ lô chứ, lâu lâu mới xuống núi một lần, tuy bán thuốc cũng kiếm được kha khá nhưng vẫn chỉ đủ tiền mua mấy thứ đồ dùng cho sinh hoạt hằng ngày, vì vậy nàng phải tiết kiệm, tránh mua những thứ không cần thiết.
Nhìn Du Tử Khâm vui vẻ như vậy,tâm tình Sở Hiên càng tốt hơn, đôi mắt cong cong, cũng đưa cây kẹo hồ lô lên cắn một miếng, ngọt quá.
Chẳng mấy chốc là đến cửa khách điếm, cây kẹo của Du Tử Khâm cũng vừa hết, trong khi cây kẹo của Sở Hiên vẫn còn quá một nửa.
Khi hai cô cháu đi vào cửa khách điếm thì gặp Lạc Thừa Ân và Lạc Thủy Linh đang ngồi ở một cái bàn góc bên phải, hình như đang đợi bọn họ. Lạc Thủy Linh đứng lên, chạy nhanh về phía bên này, khi tới gần trước mặt Sở Hiên thì dừng lại, nói lí nhí:” Hai người đã về.”
Du Tử Khâm mỉm cười với cô bé, nàng không có thói quen thân thiết với người lạ, nhưng đây chỉ là một cô bé, cũng không nỡ làm người ta tổn thương nên chỉ đành cười cười mà không nói gì. Sở Hiên thì chỉ nhẹ nhàng gật đầu một cái, sau đó đưa mắt qua nhìn Lạc Thừa Ân không thèm để ý ai đó đang đỏ mặt đứng một bên.
Lạc Thừa Ân đến trước Du Tử Khâm ôm quyền nói:”Vị này hẳn là Du cô nương. Tại hạ Lạc Thừa Ân, đa tạ Du cô nương đã cứu giúp, ngày sau có cơ hội, nhất định báo đáp.”
Du Tử Khâm quan sát người trước mặt, sau khi nghỉ ngơi đầy đủ gương mặt đã không còn tái nhợt nữa, thay vào đó là gương mặt tràn đầy sức sống, mày rậm mắt to, cả người toát ra cỗ anh khí, có thể nói, đây là một người có thể hớp hồn bất cứ cô nương hay mơ mộng nào, đương nhiên là ngoại trừ Tử Khâm nhà chúng ta, nói sao chứ, dù gì nàng cũng đã từng sống ở cái thời đại mà chỉnh hình còn nhiều hơn gạo nữa, tuấn nam mĩ nữ nhìn nhiều đến mức không phân biệt được đẹp xấu luôn rồi, huống hồ nàng cũng không thể say mê một người nhỏ hơn nàng cả chục tuổi đúng không. Vì vậy du Tử Khâm chỉ nở một nụ cười điềm đạm:
- “ Lạc công tử quá lời rồi, nhấc tay chi lao thôi, huống chi ta cũng không giúp được gì nhiều.”
Lạc Thừa Ân không cho là đúng nói:” Không không, nếu không có cô nương giúp đỡ thì tại hạ và xá muội đã xảy ra chuyện rồi,”Vị Du cô nương naỳ cả người tuy không đẹp chỉ có thể nói là thanh tú đáng yêu, nhưng cả người toát ra một khí tức thanh mát, khiến cho hắn bất giác cảm thấy dễ chịu, ấm áp, muốn tiếp xúc nhiều hơn.
Sở Hiên đứng kế bên thấy vậy, nở một nụ cười chen vào nói:” cô nói đúng đó, Lạc đại ca không cần khách khí như vậy, nếu là người khác họ cũng sẽ làm vậy thôi, không cần đặc biệt thấy biết ơn.”
Nhìn về hướng giọng nói phát ra, thì ra là một đứa bé, lại trông thấy Lạc Thủy Linh đang mang bộ dáng ngượng ngùng đứng bên cạnh Lạc Thừa Ân liền đoán ra, đây chính là Sở caca mà muội muội cứ luôn miệng nhắc tới, vì vậy hướng Sở Hiên cười:
- “ Đây hẳn là Sở Hiên rồi, cám ơn đệ trên đường đi đã chiếu cố Linh Nhi.”
-“ Không cần cảm ơn, chỉ cần không phải là người lòng lang dạ thú thì đều sẽ làm như vậy mà, cũng như chuyện cô cứu huynh thôi.” Ngụ ý là ta không có đặc biệt quan tâm muội muội ngươi, không cần phải tự kỉ. Khi nói nụ cười trên môi càng tăng cao.
Lạc Thừa Ân bị câu trả lời làm cho bất ngờ, đây là lời nói khiêm tốn phải không nhỉ, nhưng sao hắn cứ cảm thấy là lạ.Còn Lạc Thủy Linh, cô bé không hiểu ngụ ý trong câu nói của Sở Hiên nên không có phản ứng gì. Không để Lạc Thừa Ân quẫn bách lâu, Du Tử Khâm lại lên tiếng:
- “ Hai người đang dùng bữa sao, chà nhìn thế này ta cũng đói quá, tiểu Hiên, chúng ta cũng dùng bữa đi.”
Lạc Thừa Ân nghe vậy liền lên tiếng mời:” Nếu du cô nương không chê, mời ngồi xuống dùng bữa chung cho vui, bữa này tại hạ xin mời.”
Du Tử Khâm đang định mở miệng từ chối thì thanh âm non nớt của Sở Hiên bên cạnh lại vang lên bên tai:” Cô ngồi bên cạnh con nhé, nếu hắn đã có ý mời thì chúng ta không nên từ chối, cũng coi như để cho hắn sau này không phải kiếm chúng ta trả ơn nữa.” Vì câu này là Sở Hiên nói nhỏ nên hai người kia không thể nghe thấy.
Du Tử Khâm ngẫm nghĩ thấy cũng đúng nên liền ngồi xuống. Lạc Thủy Linh thấy vậy thì vui vẻ không thôi, cũng ngồi xuống bên cạnh Sở Hiên. Lạc Thừa Ân kêu tiểu nhị đến.

Chương 1

NUÔI DƯỠNG BẠO VƯƠNG
Chương 1

Trên bầu trời trong xanh, từng đám mây trắng mềm mại như những cục bông gòn đang lững lờ trôi. Tuy vẫn đang là mùa hạ, nhưng trời không nóng lắm, chốc chốc lại có một cơn gió nhẹ thoảng qua mát rười rượi, làm lay động cành hoa anh đào, rơi xuống những cánh hoa nhỏ bé, màu hồng nhạt. Một nơi mà có hoa anh đào nở vào mùa hạ thì chỉ có Đào Hoa sơn, ở đây hoa anh đào nở quanh năm, bao phủ cả vùng là một rừng hoa anh đào với các màu sắc như trắng, hồng nhạt, hồng thắm,...Cũng không phải cả một ngọn núi chỉ có hoa anh đào, chỉ là cây này chiếm đa số nên lấn át cả màu sắc của các loại cây khác.
Trên một vách núi của Đào Hoa sơn, lấp ló đằng sau những tảng đá to lớn ấy, lại có một ngôi nhà. Ngôi nhà được xây dựng dựa vào núi, tất cả có 2 gian nhà được xây dựng theo kiểu nhà cổ xưa của Trung Quốc, tuy không lớn bằng nhà của các vị đại phú thời bấy giờ, nhưng đồi với một kẻ đến từ nơi "tấc đất, tấc vàng" như thế kỉ 21 thì không còn gì hài lòng hơn. hai gian nhà được xây dựng theo hình chữ L, phần còn trống làm sân, hiện tại cái sân ấy bây giờ đang phơi đầy những vị thuốc không biết tên. Gần vách núi có một cây anh đào lớn đang nở rộ, tỏa bóng cây to lớn rợp mát cả một vùng. Dưới cây là một bộ bàn ghế bằng đá, hiện đang có một người ngồi đấy vừa dùng bữa trưa vừa hóng gió.
Du Tử Khâm đang rất hài lòng về cuộc sống hiện tại của mình, đời trước vì hoàn cảnh gia đình mà nàng phải làm việc như một cái máy, với mong muốn dùng tất cả số tiền kiếm được mua một căn nhà, mở một tiệm sách nhỏ cho ba mẹ dưỡng già. Tuy bất ngờ bị xuyên tới đây nhưng cũng may tất cả tài sản của nàng mẹ đều biết, hơn nữa nàng còn mua bảo hiểm nhân thọ mà tên người thừa hưởng là ba mẹ nàng. Đừng hỏi tại sao nàng còn trẻ mà lại mua bảo hiểm nhân thọ, mạng sống con người rất mong manh, có thể chết lúc nào không biết. Tóm lại cuộc sống của ba mẹ không cần lo nữa. Nàng cũng không sợ ba mẹ sẽ đau lòng, có lẽ họ sẽ thương tâm một chút nhưng sẽ mau quên, huống chi còn có anh trai chăm sóc. anh trai nàng tuy không bằng ai nhưng được cái hiếu thảo, nhất định sẽ chăm sóc tốt ba mẹ.
Nàng xuyên đến đây cũng được 5 năm rồi, thân thể này hiện tại chắc khoảng 16, nàng cũng không rõ lắm vì lúc mới xuyên qua nàng không gặp được ai cả, chỉ có một mình tại ngôi nhà này. Đây có lẽ là nhà của vị tiền bối ẩn cư nào đó, nên mới xây dựng cách xa với trần tục như thế này. Có lẽ cô bé này có quan hệ gì đó với họ, nàng cũng không muốn nghĩ nhiều. Đã có một nơi như thế này thì nàng sẽ sống cuộc sống mà nàng mơ ước từ kiếp trước, một cuộc sống thanh thản qua ngày.
Dùng cơm xong Du Tử Khâm bắt đầu rửa chén bằng muối và nước ấm để nguội. Sau đó đem những vị thuốc đã khô vào nhà, những vị thuốc chưa khô thì di chuyển đến nơi nắng to au khô. Kiếp trước Du Tử Khâm không phải lả bác sĩ đông y, chỉ là sau khi xuyên qua đây nàng đã tìm được rất nhiều sách thuốc trong nhà, có lẽ là của người nhà này. Có Thiên Y, Địa Y, Y Thảo, Mãn Lục Nhiên Y,...toàn những cái tên không hoa lệ. Lúc đầu chỉ ôm tâm lí giết thời gian, bây giờ thì trở thành sở thích của nàng, dù sao nàng cũng sống một mình, học chút y thuật để bảo vệ sức khỏe bản thân củng không sai.
Sau đó nàng ra sau nhà để chăm sóc vườn rau, có đủ loại rau như bắp cải, rau đay, rau cua, cà rốt, có cả dưa leo, một giàn mướp,... tuy số lượng không nhiều, dù sao chỉ có một mình nàng ăn. đừng xem thường kĩ năng làm vườn của nàng, kiếp trước cuộc sống nàng mơ ước là như thế này nên nàng đã từng lên mạng tìm hiểu và tưởng tượng về nó nên cũng không xa lạ với việc làm vườn. Cách vườn rau khoảng 50 bước chân là một con suối nhỏ, nước chảy từ đỉnh núi xuống, chảy vào khe núi rồi dẫn xuống đây tạo thành một cái hồ nhỏ, thường được nàng dùng để tắm rửa, giặt giũ. cái người xây nên nơi này quả lả biết chọn chổ.
Sau khi mọi việc đã xong thì nàng bước vào nhà, đến chỗ cái gương lớn trong nhà và đứng đó. Không biết hôm nay tiểu Hiên sao rồi. Từ từ tấm gương lớn bắt đầu hiện ra hình ảnh, một lần vô tình nàng phát hiện ra bản thân có năng lực kì lạ này, không cần biết là mặt gương hay mặt nước, chỉ cần nàng muốn nàng có thể nhìn thấy diễn biến cuộc sống của bất cứ ai, bất cứ nơi đâu.Mới đầu nàng còn tưởng mình xuyên vào thần tiên nữa cơ, nhưng ngoài khả năng này ra thì nàng không còn khả năng nào khác, có lẽ nàng xuyên qua một người có siêu năng lực.

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015

Q.1 - Chương 15: Đứa Trẻ

Q.1 - Chương 15: Đứa Trẻ

Edit: Vân Khinh Beta: Sakura Đúng lúc này, Mặc Hi đang vặn duỗi eo, liền nghe thấy tạp âm ở bên ngoài. Quay đầu nhìn thấy ánh mắt của bé trai, hai người vừa vặn nhìn nhau, bé trai ngây ngốc, lúc đầu Mặc Hi cũng có chút mê mang, mãi về sau mới hiểu rõ thì lại vui vẻ, có chút cười trộm.
Vẻ mặt cậu bé ngây ra, cho đến khi một tiếng “Phanh…” vang lên, sau đó bé “Ah!” lên một tiếng hét thảm.
Chỉ thấy cậu bé đâm vào cột điện, mà ngay sau đó, mấy chiếc xe bay dừng tại bên cạnh cậu bé đó, có hai người từ trong xe đi ra, khom lưng đối với cậu bé nói: “Kỳ thiếu gia, mời ngài trở về cùng chúng ta”. Nói xong, cũng không đợi cậu bé trả lời, trực tiếp bắt lấy cậu bé. Mà cậu bé đó vẫn nhìn về phía Mặc Hi, cũng không nhúc nhích.
Lúc này Mặc Hi đã mở miệng cười to, đứa trẻ này cũng quá thú vị đi, vừa mới còn nghiêm túc nhìn mình, cũng không nhìn cột điện ở phía trước. truyện chỉ được post tại tamvunguyetlau Khi đó cô đã nghĩ không biết cậu bé đó có đụng vào hay không, không nghĩ đến nhìn thấy đụng thật, thật là cường đại a! Mặc Hi đùa bỡn cười, ngăn cách lấy song cửa, đối diện với ánh mắt của thằng bé trai đang nhìn mình mà giơ cao ngón tay cái lên.
Mà đứa bé trai kia vừa thấy, lại nở nụ cười ngây ngốc, bộ dạng ngốc nghếch kia làm cho Mặc Hi thấy buồn cười. Cho đến khi bé trai kia bị kéo lên xe, chạy đi mất.
Mặc Hi thu hồi ánh mắt, nhìn lên trời, tới lúc về nhà ăn cơm rồi. Đứng dậy, đem sách trả về chỗ cũ, liền đối với những người gặp qua nói tạm biệt.
“Chị Thiên! hẹn gặp lại.”
“Ah, phải đi rồi à, Mặc Mặc! hẹn gặp lại.”
” Anh Nho! hẹn gặp lại ”
“Uh Mặc Mặc! hẹn gặp lại.”
“Chú Kỳ hẹn gặp lại.”
“Nha. Phải về nhà ăn cơm à, hẹn gặp lại.”
Mặc Hi đi tới con đường về nhà.
Lúc này, tại căn phòng trong ngôi biệt thự xa hoa, cửa bị đánh “Bang bang” vang dội, còn có tiếng nổi giận của đứa bé: “Mở cửa!!! Mở cửa cho con!!! Con muốn ra ngoài!!! Thả con ra ngoài!!”
“Ông già chết tiệt! Thả con ra ngoài! Con muốn đi ra ngoài! !”
“Có nghe thấy không! ! Con muốn đi ra ngoài! !
Vẻ mặt của vệ sĩ trông cửa không thay đổi, tiểu thiếu gia không an phận lấy một ngày, nhưng vẫn cung kính nói: “Kỳ thiếu gia, lão gia nói không thể thả Kỳ thiếu gia đi, xin Kỳ thiếu gia thứ lỗi.”
Lúc này, bên trong cửa chính là bé trai đã đua xe trên phố. Thấy phản kháng không hiệu quả, bé trai cũng ngừng gõ cửa, cửa phòng vốn là dùng nguyên liệu đặc biệt để làm, không phải chỉ dùng một chút lực là có thể đánh vỡ. Mất đi nhuệ khí cậu bé đi đi lại lại trong căn phòng rộng lớn, rồi nhảy phắt lên giường, đưa mắt nhìn trần nhà.
Đột nhiên nhớ đến gương mặt sau song cửa thủy tinh kia, thật là đáng yêu…..
Tâm tình kích động đứng dậy, khuôn mặt non nớt hiện lên hai đoàn ửng hồng. “Ha ha, ha ha.” Cười ngây ngô.
Bé gái kia đối với mình giơ lên ngón tay cái, có phải cũng cảm thấy mình rất đẹp trai hay không, còn cười với mình nữa.
“Ha ha! Ha ha! ! !” Cuối cùng cười càng lớn, tươi cười thật ngu ngốc. trong lòng vệ sĩ ở ngoài cửa buồn bực, có khi nào Kỳ thiếu gia tức giận đến ngốc luôn hay không?
——————————-
“Cái gì! ! !” Một tiếng rống từ An Lâm Đường, bên trong khu biệt thự quý tộc xa hoa truyền đến.
Chỉ thấy tại trong phòng khách rộng lớn, một bé trai khoàng mười tuổi túm lấy cổ áo một người đàn ông khoảng hai mươi lăm tuổi, gào thét nói: “Cha nói lại lần nữa cho con!”
“Tiểu Kỳ, buông tay.” Người đàn ông rất có phong độ đối với nam hài ôn hòa nói.
Chỉ thấy cậu bé này đúng là cậu bé đã đua xe trên đường, sự kiện đua xe lần trước đã qua một tháng, cuối cùng bé cũng được thả ra. Lúc đó bé muốn đi tìm lại đứa bé hôm đó, lại không nghĩ đến người đàn ông trước mắt này, lão đầu tử nói với bé, muốn bé đi “Học viện Andara Dị-Võ”, truyện được post tại tamvunguyetlau Học viện nổi tiếng nhất Thủy Lam Tinh. Có khả năng học dị thuật và võ thuật, đồng thời cũng có học các học trình khác, nhưng quan trọng nhất vẫn là dị năng và võ thuật, có thể tiến vào học viện không phải thiên tài, thì cũng phải có thiên phú dị bẩm, và là người có quyền thế cao. “Học viện Andara Dị – Võ” ở trong An thành, phía sau học viện chính là rừng rậm có rất nhiều dị thú, lúc trước bé rất muốn đi, đáng chết là phải trọ ở trong trường, ở là ở hết học kỳ, nếu đến tuổi chỉ định mà không đạt tới yêu cầu của đẳng cấp, nếu không chịu ở lại trường học tiếp thì sẽ bị đuổi học, nhưng mà bé vẫn muốn đi tìm bé gái kia cơ.
Vẫn không buông cổ áo của người đàn ông kia, lại quát: “Con không đi, không muốn đi bây giờ.”
“Vì cái gì? Trước kia con ước gì được đi đến đó, vì cái gì bây giờ không muốn?”Người đàn ông có chút nghi hoặc hỏi.
Khuôn mặt cậu bé thoáng lên nét ửng hồng, ánh mắt có chút né tránh nói: “Con mặc kệ, dù sao con cũng không đi.”
Không rõ con trai mình có chuyện gì, người đàn ông này vẫn có cốt khí, dịu dàng lại kiên định nói: “Không đi cũng phải đi, ba đã báo danh cho con rồi.”
“Ah! ! ! ! Ông già chết tiệt! !” hai mắt cậu bé trừng lớn, đối với người đàn ông kia rống to.
“Nhóc con hư hỏng! Ba đã nói không được gọi ba là ông già, phải gọi ba ba! !” mắt của người đàn ông cũng trừng lớn, phong độ vừa nãy cũng không còn.
“Hừ, vốn là ông già rồi, còn gọi ba ba cái gì! Ghê tởm! Không biết xấu hổ!” bé trai không yếu thế chút nào, khinh bỉ nói.

Q.1 - Chương 14: Phương Nặc Nho

Q.1 - Chương 14: Phương Nặc Nho

Edit: Lina, Sakura Beta: Sakura “Cháu chào Chú Kỳ ạ!” Tiếng nói ngọt ngào vang lên.
Kỳ Phi ngồi ở bên trong quầy thu tiền ngẩng đầu lên rồi nở nụ cười từ ái với người đến: “Là Mặc Mặc đến à, vẫn chào buổi sáng như thế.”
“Vâng.” Mặc Hi đối với chú Kỳ bên trong quầy thu tiền rất lễ phép gật đầu, cười đáp lại, Kỳ Phi là đàn ông sắp 40 tuổi là ông chủ cửa hàng sách, mà ở một tháng trước, Chu Tiểu Trúc giúp Mặc Hi làm cái túi đựng sách, hàng ngày Mặc Hi đều đến cửa hàng này từ sớm để đọc sách, một đến hai về cho nên rất quen thuộc mọi người trong cửa hàng.
Mà người trong cửa hàng sách cũng đều rất vui vẻ, đứa bé gái này đáng yêu lại hiểu lễ phép, luôn thấy Mặc Hi nở nụ cười, đương nhiên Kỳ Phi cũng như thế.
Sau khi chào Kỳ Phi thì Mặc Hi liền theo thói quen đi đến từng đống kệ sách để tìm sách đọc, tìm được một quyển gọi là [vật chất luận ] giống như kiểu sách vật lý, sau đó đi tới bên ghế, đứng ở phía trên rồi lấy quyển sách đó xuống, ngồi vào chỗ gần cửa sổ, đó là vị trí của Mặc Hi ngồi mỗi ngày, dựa vào song cửa có ánh mặt trời chiếu rọi, mà song cửa này ở trong cửa sổ rất lớn đặt sát mặt đất cho nên mọi người ở bên ngoài cũng có thể nhìn thấy bên trong
Nhìn quyển sách trong tay, mở từng trang ra, đọc sách trong vòng một tháng, để Mặc Hi có chút cao hứng và cũng có ít thất vọng, cao hứng ở đây là có nhiều loại giống Trung Quốc, thất vọng là mặc dù có nhiều thứ giống Trung Quốc nhưng bản chất lại khác nhau, ví dụ đợn vị ở đây cũng là cm, mét, ngàn mét v…v, số đếm cũng là 1,2,3,4, chữ viết là hán tự, vật lý học cũng như thế, nhưng hết lần này tới lần khác rất nhiều tổ hợp khoa học kỹ thuật lại thì hoàn toàn khác nhau, tựa như di động, TV…. tamvunguyetlau không chỉ khác tên mà ngay cả thành phần cấu tạo đều không giống, ở đây phần lớn đều dùng loại năng lượng đặc thù cung ứng, làm cho những tri thức lúc trước của Mặc Hi trở thành vật trang trí không hề có tác dụng gì
Vuốt vuốt mắt có chút đau xót, sau đó, một ly sữa bò đưa tới bên cạnh bàn Mặc Hi, Mặc Hi còn không có nhìn đến người liền cười nói “Cám ơn anh Nho.” Ngẩng đầu lên, đúng là người trong dự đoán.
Một thân quần áo lao động màu trắng, dáng người thon dài, búi tóc màu nâu đen mềm mại, con mắt cũng là màu nâu đấy, rất dịu dàng, môi màu trắng nhạt nhẹ nhàng cong lên, làm cho người ta lâm vào cảm giác như tắm gió xuân, là một chàng trai rất đẹp lại ôn nhu, khoảng chừng 16, 17 tuổi, lại bày ra bộ dạng già trước tuổi tác, đối với Mặc Hi nhẹ nhàng nói: “Mặc Mặc lại không có ăn điểm tâm ư, như vậy đối với thân thể không tốt nha.” Thanh nhã như gió.
Mặc Hi khả ái cười, có chút hương vị làm nũng, nói: “Không phải còn có anh Nho sao? Mặc Mặc biết chắc anh Nho sẽ cho Mặc Mặc một ly sữa bò, ha ha!”
Phương Nặc Nho nhìn Mặc Hi với ánh mắt dịu dàng kèm theo sủng nịch, theo đó là cái ngữ khí ôn nhu kia có hiên lên một chút vô nại nói: “Nếu ngày nào đó anh Nho mất đi, Mặc Mặc sẽ làm sao bây giờ đây này?”
“Thì Mặc Mặc cũng chỉ có thể để bụng đói thôi.” Mặc Hi nghiêng đầu, đau khổ nói.
“Thế nên anh Nho không thể đi nha.” Phương Nặc Nho cười nhạt đi. Nhìn cái mặt nhỏ xinh xắn của Mặc Hi, “Mặc Mặc từ từ đọc sách đi, anh Nho phải đi làm việc, thừa dịp sữa bò còn nóng thì nên uống ngay.”
“Vâng! Mặc Mặc biết rõ, anh Nho đi đi.” Mặc Hi liền cười vẫy vẫy tay,rồi cầm ly sữa bò trên bàn uống lên uống.
Phương Nặc Nho cười cười, xoay người đi sửa sang lại sách vở.
Nhìn bóng lưng Phương Nặc Nho, Mặc Hi cười, Phương Nặc Nho này cũng là một nhân viên làm việc trong cửa hàng sách này, là tại một lần Mặc Hi không với được quyển sách ở trên cao, Phương Nặc Nho xuất hiện, giúp cô cầm xuống, lần thứ nhất gặp mặt của hai người là như vậy, tiếp theo nói chuyện, sau này mỗi ngày Mặc Hi đều đến đây nên hai người liền quen thuộc, tamvunguyetlau mà mỗi ngày Phương Nặc Nho đều chuẩn bị một ly sữa bò cho Mặc Hi, Mặc Hi cũng đã thành thói quen, mà này bên ngoài bên trong có thêm nhiều khách nữ đều là vì Phương Nặc Nho mới tới, ai bảo quá đẹp trai làm chi, còn không phải đẹp trai bình thường, hơn nữa còn dịu dàng như vậy, trở thành người mà tất cả khách hàng nữ yêu thích.
Uống sữa bò xong, Phương Nặc Nho cũng đi lại đây lấy ly, đồng thời đưa cho Mặc Hi một cái khăn mùi soa giấy, Mặc Hi vui thích ha ha nhận lấy lấy, lau miệng, vứt giấy vào bên trong thùng rác rồi tiếp tục xem sách.
Nói thật, lúc nhân viên làm việc cùng với khách nhân trong cửa hàng đang nhìn Mặc Hi đều sẽ kỳ quái vì cái gì cô thấy đọc được vậy, dường như có thể hiểu, không có khả năng nha, đứa bé mới 7 tuổi có thể xem hiểu mấy chữ này, cho nên chỉ coi là đứa trẻ thấy thú vị khi cầm sách, cũng mặc kệ cô.
Đến buổi trưa, sau khi ánh mặt trời lên cao, chiếu thẳng lên thủy tinh, mà Mặc Hi an tĩnh nhìn sách trên bàn, thân hình bị ánh mặt trời chiếu rọi xuống, phát tán ra huỳnh quang, cái mặt nhỏ xinh kia như em bé, xinh đẹp đáng yêu có cảm giác không chân thật. Người đi qua đường đều là không khỏi tròn xoe mắt.
Sau đó, trên đường phố đột nhiên có một trận hoảng loạn, chỉ trên bầu trời có mấy chiếc xe bay cấp tốc bay đến, không đúng, mấy chiếc xe bay này đang đuổi theo một đứa trẻ khoảng chừng 10 tuổi.
Chỉ thấy bé trai kia đang điểu khiển xe nhanh chóng từ trên trời lướt xuống mặt đất rồi nói, “Đã bảo bọn anh là đừng có theo bản thiếu gia rồi, bản thiếu gia chơi chán thì sẽ trở về, đuổi theo làm gì!”
Mấy cái xe bay kia cũng theo bé trai từ không trung lướt xuống mặt đất, bên trong truyền tới một giọng nói của đàn ông, “Kỳ thiếu gia! Xin mời ngài về cùng với chúng tôi, bằng không ông chủ sẽ tức giận đó.”
“Cắt! ông già kia sẽ không tức giận thì liên quan gì tới bản thiếu gia, hừ hừ, các người đã muốn đuổi theo, đừng có quái bản thiếu gia.” Đứa bé nói, ngay sau đó lóe lên màu lục nhạt sáng rọi, chạy với tốc độ nhanh hơn.”Hắc hắc, muốn đuổi theo bản thiếu gia? Không đơn giản như vậy.”
Ngay tại lúc đứa bé trai đắc ý, bé trai ngẩng đầu lên thì vẫn thấy mấy xe bay dó bám theo cậu, trong lòng cậu rất giận dữ, lập tức bay xuống mặt đất, lại không giảm phanh làm ọi người ở dưới mặt đất kinh hoàng chạy toán loạn, khi mọi người tưởng đứa bé kia sẽ đâm phải mặt đất thì một tay của bé vừa động thì cái xe kia liền quay tròn, nổi trên mặt đất, khóe miệng bé trai kia cong lên, tamvunguyetlau nhìn thấy biểu hiện của mấy người này thì cười rất đắc ý, rồi tăng tốc độ định chạy trốn, nhưng lúc này đột nhiên bé trai ngẩng mặt lên, thấy Mặc Hi ngồi ở bên trong song cửa, nhất thời sững sờ.

Q.1 - Chương 12: Trăm Nguyên Nhân Dẫn Phát Sự Kiện

Q.1 - Chương 12: Trăm Nguyên Nhân Dẫn Phát Sự Kiện

Edit: Lina
Beta: Sakura
Quả nhiên, khi ấy Chu Tiểu Trúc nghe như vậy liền mở miệng cười, “Bẹp” một ngụm tại khuôn mặt Mặc Hi.
Khi ngồi trên ghế bán hoa, Mặc Hi ở tại trong lòng Chu Tiểu Trúc, trông như là đi ngủ kỳ thật là đang hấp thu năng lượng.
Chu Tiểu Trúc nhìn Mặc Hi ở trong lòng, trong lòng tràn đầy áy náy, con từ bé đã không được hưởng thụ cái gì hơn nữa nhỏ như thế lại phải phụ giúp bố mẹ, bản thân mình không xứng làm mẹ, nói rằng sẽ không để cho con phải chịu thiệt thòi, thế nhưng mà…
Trông lâu như thế chắc là đã mệt, bây giờ đã ngủ rồi, vừa mới nói cái gì mà không mệt.
Lấy áo ngoài phủ lên trên người Mặc Hi, tay nhẹ nhàng vỗ lên lưng Mặc Hi, để con ngủ ngon hơn .
Gần đến hết ngày, sau khi bán bó hoa nhỏ xong, Chu Tiểu Trúc chuẩn bị thu thập, khi đó Mặc Hi đã tỉnh, xách giỏ hoa theo Chu Tiểu Trúc trở về, bên cạnh cũng thấy chú Kha Lượng đang dọn hàng.
Kha Lượng nhìn Mặc Hi lộ ra vẻ từ ái nói: “Mặc Mặc à, cầm cái đó có mệt hay không vậy, nếu không để chú Kha cầm giúp cháu nhé.”
Mặc Hi chỉ cười cười, lắc đầu cười nói: “Không cần đâu ạ, cám ơn chú Kha, Mặc Mặc không mệt đâu ạ.”
“A.” Kha Lượng thấy Mặc Hi nói như vậy cũng không hề nói điều gì nữa, Mặc Mặc vẫn hiểu chuyện như thế a.
Lúc này, Chu Tiểu Trúc quay đầu đối với Kha Lượng cười nói: ” Cám ơn anh Kha vừa rồi để ý Mặc Mặc.”
“Không đâu.” Kha Lượng hào sảng cười nói: “Mặc Mặc rất lợi hại, nhỏ như thế mà cũng biết bán hàng, ta cũng không giúp được cái gì.”
“Hả? Bán cái gì?” Chu Tiểu Trúc nghi ngờ nói: ” Bán cái gì cái gì ?”
“À? Tiểu Trúc! em còn không biết đi, em vừa đi ra ngoài là Mặc Mặc đã tự mình bán, nói đến đây, Mặc Mặc rất lợi hại đấy. Tiểu Trúc! em có con như Mặc Mặc thật là tốt!” Nhìn thấy Chu Tiểu Trúc nghi hoặc, Kha Lượng nghĩ có lẽ là Mặc Mặc còn không có nói cho Tiểu Trúc, khen Mặc Hi một trận.
Chu Tiểu Trúc nghe như vậy, liền nghiêng đầu đối với Mặc Hi nói, “Là như vậy sao?”
“À? Đối với việc này, không phải chú Kha nhắc tới thì Mặc Mặc thật sự quên mất.”
Mặc Hi nghe thấy, chỉ mải tu luyện nên quên không nói chuyện này ẹ biết, sau đó từ trong túi móc ra một trăm đồng kia giao cho Chu Tiểu Trúc, nói: “Đây là tiền Mặc Mặc bán hoa.”
Chu Tiểu Trúc xem xong, sợ đến nhảy dựng, 100 đồng a! có thể mua hết đống hoa dại kia, lúc này sắc mặt Tiểu Trúc có đen đimột chút, mà Kha Lượng bên cạnh cũng cả kinh nói: “Mặc Mặc thật lợi hại a, bán được một trăm đồng tiền hoa.”
“Khanh khách!” Mặc Hi cười, ấp úng nói: “Không có trả giá.”
Kha Lượng cũng không có nói gì nữa, chỉ là cho Mặc Hi một ngón tay cái. Mà Chu Tiểu Trúc không biết chuyện quan trọng thế nào, tavunguyetlau trên đường đi đều trầm mặc. Mặc Hi cũng phát hiện được Chu Tiểu Trúc khác thường nhưng không biết là vì cái gì.
Tại giao lộ thì tạm biệt Kha Lượng, không đến một hồi Mặc Hi và Chu Tiểu Trúc cũng về đến nhà, mà vừa về tới nhà Chu Tiểu Trúc liền quay người cầm tiền lên, sắc mặt nghiêm túc nhìn Mặc Hi, trầm mặc không nói.
Mặc Hi bị nhìn thấy bị mê hoặc, buông giỏ hoa xuống, miệng nhỏ giương lên đối với Chu Tiểu Trúc nghi hoặc hỏi: “Mẹ? Sao vậy?”
Trong mắt Chu Tiểu Trúc loáng qua một tia đau lòng sáng rọi, trầm giọng nói, “Mặc Mặc, 100 đồng tiền này là con bán hoa được sao?”
“Đúng ạ.” Mặc Hi trả lời chắc chắn.
“…” Chu Tiểu Trúc lại trầm mặc một hồi, trong mắt đều là đau lòng cùng với tội lỗi, đối với Mặc Hi trầm giọng nói: “Mặc Mặc! tại sao con có thể lừa mẹ đây.”
“Hả?” Mặc Hi càng thêm mơ hồ, hỏi: “Mặc Mặc lừa mẹ cái gì vậy?”
“Con còn không chịu thừa nhận!” Giọng nói của Chu Tiểu Trúc lên cao, tiếp theo lại khôi phục sự dịu dàng, đối với Mặc Hi nhẹ giọng nói, “Mặc Mặc! ẹ biết làm sao có được số tiền kia? Mẹ sẽ không mắng Mặc Mặc đâu.”
“Là Mặc Mặc bán hoa mà!” Mặc Hi không rõ Chu Tiểu Trúc vì cái gì lại như vậy, có thể xác định tiền này có phải là côbán hoa hay không? Đúng vậy a.
“Mặc Mặc!” Chu Tiểu Trúc thật sự tức giận, sắc mặt chìm xuống, con ngươi tức giận chớp động, nhìn Mặc Hi,nói “Mặc dù trong nhà chúng ta nghèo, nhưng là có tôn nghiêm có nhân cách, mẹ biết rõ Mặc Mặc còn nhỏ, thế nhưng mà bé ngoan là không thể nói dối, mẹ lại hỏi lần nữa tiền này là làm sao mà có?”
Mặc Hi đại khái cũng được nguyên nhân Chu Tiểu Trúc tức giận rồi, thế nhưng mà này tiền thật là cô bán hoa đó a, không thể cải biến được sự thật này, chỉ có nói tiếp: “Tiền này thật sự là tiền Mặc Mặc bán hoa mà.”
“Quỳ xuống!” Mặc Hi mới nói xong, Chu Tiểu Trúc liền gào thét một tiếng, mặt tràn đầy bi thống cùng với tội lỗi, nhìn Mặc Hi, trẻ con cuối cùng vẫn là trẻ con, mặc kệ Mặc Mặc rất nghe lời, làm sai sự tình đều là người làm mẹ này không có giáo dục tốt.
“…” mặc dù Mặc Hi tự nhận là chính mình không có lỗi, nhưng chứng kiến dáng vẻ của Chu Tiểu Trúc bi thống, trong lòng cũng nắm chặt lại, chân mày loạn thành một đoàn liền quỳ trên mặt đất, an ủi Chu Tiểu Trúc: “Mẹ đừng tức giận, Mặc Mặc nói đều sự thật! Không có lừa mẹ a.
Thấy Mặc Hi đến bây giờ còn cố tự an ủi lấy mình, Chu Tiểu Trúc lại đau lòng, Mặc Mặc là đứa trẻ nghe lời,tại sao có khả năng làm những cái sự tình trộm kê trộm chó kia được, thế nhưng mà, sự thật liền là như vậy, làm sao bán hoa mà có thể bán được100 đồng tiền, đều do bà bình thường chỉ cố làm việc, đều không có làm tốt công tác giáo dục, đều là lỗi của bà. Nghĩ đến, cái tội lỗi kia, trong mắt đã dần dần phủ đầy nước.
Đối với Mặc Hi nói: “Mặc Mặc, mẹ đều muốn tốt cho con, cho nên ẹ biết được không, rốt cuộc tiền này ở đâu mà ra.”
“…” Đương nhiên Mặc Hi biết rõ là Chu Tiểu Trúc muốn tốt cho cô, chỉ là cái kia thật là bán hoa được đó a, sớm biết sẽ là như vậy thì cô sẽ không bán, bây giờ cô nói cái gì, Chu Tiểu Trúc đều không tin, chỉ có thể trầm mặc.
Mà ở trong mắt Chu Tiểu Trúc, bây giờ Mặc Hi trầm mặc coi như là cam chịu vậy, quả nhiên là lỗi của bà, luôn nhận biết là Mặc Mặc thật biết nghe lời, tamvunguyetlau liền không có quá mức đi chú ý giáo dục trẻ con, bây giờ làm ra sự tình như vậy. Nghĩ đến cái sự tình kia nước mắt lại chảy ra.
Nhìn thấy tình cảnh này, Mặc Hi cũng mặc kệ,vội vàng đối với Chu Tiểu Trúc nói: “Mẹ! Mẹ đừng khóc, Mặc Mặc biết sai rồi, mẹ đừng khóc ah.”

Q.1 - Chương 11: Anh Tử Triệt Muốn Lừa Gạt Mặc Mặc Cái Gì ?

Q.1 - Chương 11: Anh Tử Triệt Muốn Lừa Gạt Mặc Mặc Cái Gì ?

Edit: Lina
Beta: Sakura
Lúc này, bàn tay của chàng trai đang nắm lấy bông hoa, lại đối với Mặc Hi nói: “Em gái, em còn nhỏ như thế này, sao lại bán hoa ở trên đường cái vậy?”
Hử, cậu bé kia vẫn chưa đi, Mặc Hi ngẩng đầu nhìn chàng trai kia, đối với anh này, cô cũng không có chán ghét, hơn nữa còn lờ mờ có ấn tượng tốt cười nói: “Nhà em rất nghèo ạ! Mặc Mặc muốn giúp mẹ nên mới đi bán hoa kiếm tiền. ”
Nhiếp Tử Triệt nghe Mặc Hi nói, trong mắt loáng qua một tia đau lòng, đứa bé này mới có bao nhiêu tuổi, anh từ nhỏ chưa từng chịu khổ, cho nên mặc dù biết rõ trên thế giới này có người nghèo nhưng còn không biết có đứa trẻ hơi lớn một tí mà đã phải ra phụ giúp công việc cho bố mẹ, cúi người xuống, giơ tay lên định sờ đầu Mặc Hi, nói nhỏ: “ Em gái gọi là Mặc Mặc à, Mặc Mặc ngoan, biết nghe lời.”
Mà Mặc Hi lại di chuyển đầu để tay NhiếpTử Triệt rơi vào khoảng không, có chút ngượng ngùng, thấy Mặc Hi mỉm cười ngọt ngào: “Mặc Mặc không thích người khác sờ đầu của mình đâu.”Để cho đứa trẻ sờ đầu mình như con nít thế kia có thể vui được mới lạ, mặc dù bây giờ cô đúng là một đứa trẻ con, hơn nữa cô phát hiện ra rằng dường như tính cách của mình ngày càng trẻ con, có thể nói dường như giả bộ nai tơ đã nhiều năm như thế nên đã thành phản xạ tự nhiên, nhưng rốt cục mà nói thì linh hồn đã 20 tuổi vẫn không có thói quen như thế.
“À À!” Nhiếp Tử Triệt thu tay về, sau đó mới tiếp theo nói, ” Gia đình Mặc Mặc rất khó khăn sao?”
“Đúng vậy! Nhưng Mặc Mặc rất hạnh phúc!” Mặc Hi cười trả lời, khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc chiếu sáng như theo lời nói của cô.
NhiếpTử Triệt nhìn đứa trẻ trước mắt này, vừa bắt đầu chỉ là đột nhiên thấy cô bé ngồi ở trong bụi hoa, tại thành thị huyên náo này thậm chí có một loại cảm giác ảo mộng,tamvunguyetlau anh yêu thích nhiếp ảnh nên nhịn không được mà chụp ảnh cô bé đó, mà càng tiếp xúc càng phát giác được cô bé thật sự rất khả ái không chỉ là cái mặt nhỏ xinh kia, còn có cái nụ cười kia, giọng nói ngọt ngào kia, anh đột nhiên phát hiện chính mình rất muốn giúp cô bé đó, vẻ mặt chân thành đối diện với Mặc Hi mà nói: “Nếu không, Mặc Mặc đến làm người mẫu chụp ảnh cho anh Tử Triệt đi, anh Tử Triệt có thể cho Mặc Mặc rất nhiều tiền lương.”
Lời này nếu như người bình thường nghe nhất định tưởng anh ta lừa trẻ con rồi, trong lòng Mặc Hi nghĩ đến nhưng cô biết rõ anh ta thật tâm muốn giúp chính mình, trong ánh mắt tinh thuần kia tràn đầy sự chân thành, ngẩng đầu lên Mặc Hi còn chút nghi ngờ nói: “Hóa ra anh là Tử Triệt a, nhưng mà anh Tử Triệt ạ, anh muốn lừa gạt Mặc Mặc cái gì?”
“Ah!?” Sắc mặt Nhiếp Tử Triệt kinh ngạc nhưng tiếp theo nhớ lại lời chính mình vừa mới nói, sao lại nói như thế với một đứa trẻ bảy tuổi chứ, thật là….Sắc mặt hồng lên, vội vàng xua tay, có chút lắp bắp nói: “Cái…cái kia, Mặc Mặc đừng hiểu lầm! Anh Tử Triệt không phải có ý tứ này, không đúng…. không đúng! Thật sự không phải!”
“Ha ha ha được rồi” Mặc Hi cười khanh khách đứng dậy, ánh mắt cong lên như vầng trăng nhìn Nhiếp Tử Triệt, cười nói “Anh Tử Triệt thật đáng yêu ah!”
“Ách…” Nhiếp Tử Triệt xấu hổ, trong lòng bối rốibị một đứa trẻ 7 tuổi nói mình đáng yêu, thật là…
Có chút ngượng ngùng đối với Mặc Hi nói: “Mặc Mặc không thể nói anh Tử Triệt đáng yêu, từ ngữ đáng yêu này là dùng để nói mấy đứa bé như Mặc Mặc vậy.”
“Thế nhưng mà Mặc Mặc cảm thấy là anh Tử Triệt rất đáng yêu mà, có phải anh Tử Triệt cũng là trẻ con như Mặc Mặc không?” Mặc Hi phát hiện bé trai này thật sự rất thú vị nhịn không được mà tiếp tục chọc ghẹo.
“Ách…” NhiếpTử Triệt không biết nói thế nào, sau đó này đột nhiên truyền tới tiếng chuông “Chúng ta rất muốn vui vẻ, thiên sứ sẽ che chở lấy chúng ta, cùng đi tới ngày mai!” Một tiếng hát của đàn ông rất dịu dàng và từ tính, nghe rất hay. Mà NhiếpTử Triệt cảm thấy tiếng chuông điện thoại này thật sự là cứu tinh của anh, hóa giải ngượng ngùng giúp anh, lấy ra di động nói tiếp “Này? Anh vẫn tốt chứ.”
” Ah. . . Đã biết, tôi sẽ trở về ngay.”
“Uh, gặp lại.”
Nói xong, Nhiếp Tử Triệt cất điện thoại đi, xé một tờ giấy từ quyển vở ở bên người sau đó dùng bút viết số điện thoại, chân thành nói “Nếu Mặc Mặc cần anh Tử Triệt giúp việc gì thì có thể gọi theo số điện thoại này nhé, bây giờ anh Tử Triệt phải đi về rồi, Mặc Mặc cầm lấy nha.”
Tiếp lấy giấy trên tay Nhiếp Tử Triệt để lại đây, Mặc Hi đút vào túi, liền cười nói, “Vâng, Mặc Mặc đã biết, anh Tử Triệt đi thong thả nha.”
Nhiếp Tử Triệt nhìn Mặc Hi cười phồng má, thì vừa cười vừa vẫy tay, xoay người rời đi.
Đúng là một cậu bé thiện lương nhỉ, nhìn bóng lưng Nhiếp Tử Triệt, Mặc Mặc nghĩ thế, tiếp theo ngồi ở trên ghế, bắt đầu hấp thu năng lượng.
Khoảng chừng nửa giờ sau, Chu Tiểu Trúc trở về, đứng trước Mặc Hi, “Mặc Mặc đợi có mệt mỏi không? Đều do mẹ không tốt, đi lâu như vậy.”
“Không có ạ, Mặc Mặc không mệt.” Mặc Hi cười tươi mà nói, bảy năm dùng năng lượng cải tạo thân thể, không nói có nhiều lợi hại, đến thời gian này một chút mệt mỏi cô cũng không có, đừng nói là mệt mỏi, thế nhưng mà cô thử qua một tay dùng sức đánh vào trên cây, cũng chỉ là chấn động nhẹ mà thôi, không có cảm giác đau đớn hơn nữa sức chịu đựng, khí lực thì càng không cần nói, tamvunguyetlau nếu khống chế dòng điện bao vây trên tay thì có thể đánh thủng thân cây, bây giờ cô cũng không hề cần khống chế năng lượng bên trong linh hồn để cải tạo thân thể nữa, mà là từ bên ngoài hấp thu năng lượng,đầu tiên đi một vòng quanh thân sau đó mới tiến vào linh hồn cho nên mới nói bây giờ cô có thể tùy thời tùy khắc đều cải tạo thân thể.
“Uh! Đến đây, đồng sự của ba ba cho kẹo đường, cho Mặc Mặc ăn này.” Chu Tiểu Trúc cười, rồi lấy hai cái kẹo từ trong túi đưa cho Mặc Hi.
Mặc Hi cầm lấy, mặt nhỏ tươi cười mà nói, “Cám ơn mẹ. Mẹ là tốt nhất.” Mặc dù cô cũng không thích ăn đồ ngọt, nhưng cũng không ghét, là Chu Tiểu Trúc cho cô, cô sẽ nhận như vậy Chu Tiểu Trúc cũng sẽ vui vẻ.

Q.1 - Chương 10: Được Gặp

Q.1 - Chương 10: Được Gặp

Edit: Sakura Thời gian trôi đi rất nhanh, lúc này Mặc Hi đã được bảy tuổi.
Bảy năm, Mặc Hi tìm hiểu thế giới này đã kha khá, cái địa cầu này không tồn tại bất cứ một quốc gia nào cả, mà là thế giới mất quyền lực, cái tinh cầu này được gọi là Thủy Lam Tinh, khoa học kỹ thuật ở đây phát triển hơn thế kỷ 21 nhiều, nói khác thì cũng không khác lắm, bởi vì ở đây có một số năng lượng tốt hơn địa cầu nhiều mà ở đây phần lớn khoa học kỹ thuật đều dựa vào năng lượng này, cũng có nhiều cái giống nhau, nhiều cái khác nhau, ví dụ như xe bay chạy bằng một loại năng lượng không biết tên, hơn nữa ở đây tôn trọng lực lượng, có lực lượng là có quyền lợi.
Đương nhiên lực lượng cũng không phải có dễ dàng như thế, ở đây có hai loại người, một là loại trực tiếp dựa vào tu luyện thân thể gọi là Võ giả, mà loại còn lại thuộc loại thiểu số, người được trời phú, đó chính là Dị năng giả.
Dị năng là lực lượng khống chế một loại hoặc nhiều loại trong ngũ hành, đương nhiên bình thường đều là một loại , vốn dĩ Dị năng giả đã ít rồi mà muốn có hai loại lực lượng thì càng thiếu đến đáng thương.
Lực lượng khống chế cũng không phải chỉ có thể là Ngũ hành, cũng có Ngũ hành biến dị mà cái này rất lợi hại, giống như lúc Mặc Hi một tuổi nhìn thấy bé trai kia cũng là một hệ Hỏa và một hệ Phong mà hệ Phong chính là biến dị của hệ Mộc.
Mặc Hi cũng phỏng đoán qua bản thân mình cũng là một Dị năng giả, chỉ là có cảm giác hơi khác một chút, bởi vì lúc một tuổi kiểm tra dị năng, cô rõ ràng cảm giác dược cái quả cầu thủy tinh kia không có cách nào kiểm tra được cô, chỉ là cô không nghĩ ra được nguyên nhân của việc này, xem ra khi nào có cơ hội phải đi đọc sách rồi.
Bây giờ cô đang ở trước sạp hoa, cái sạp hoa này là do Chu Tiểu Trúc mở đấy, vài năm trước bà làm bà vú nhưng sau khi đứa bé kia cai sữa thì bà mất việc, mà may mắn lúc đó bệnh của Mặc Phàm cũng gần khỏi rồi có thể làm việc đây là công lao của Mặc Hi, lúc mà cô có thể khống chế tốt lực lượng kia giúp Mặc Phàm cải tạo thân thể, cứ đến tối cô sẽ dùng năng lượng đi một vòng cơ thể Mặc Phàm, không bao lâu sau thì Mặc Phàm đã khỏe, hơn nữa còn có sức hơn trước , làm cho Mặc Phàm và Chu Tiểu Trúc bảo là ông trời có mắt không để cho bọn họ lâm vào cảnh khốn khó.
Mặc Hi ngồi nhàm chán ở sạp hoa trước mặt, vuốt lấy một bông hoa vừa ngắt, đây đều là hoa dại mà Chu Tiểu Trúc hái ở chỗ xa về, nhưng cũng coi như là tươi đẹp cho nên buôn bán cũng không tồi.
Lúc này bà mang cơm cho Mặc Phàm, nói vì cái gì bà lại để Mặc Hi một mình ở chỗ này đều có nguyên nhân cả đấy, chỉ vì cho tới bây giờ Mặc Hi rất nghe lời, chưa từng làm bọn họ phiền lòng, như vậy bất tri bất giác bọn họ không đối đãi cô như đứa trẻ bảy tuổi. Hơn nữa cách sạp hoa không xa có một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi mở cái sạp giống như nhà cô, người đàn ông này tên là Kha Lượng, cùng quê với Mặc Phàm, không chịu cưới vợ nên đương nhiên không có con, nhưng đối với Mặc Hi vô cùng tốt coi cô như con đẻ, có ông ta ở bên cạnh trông cho nên Chu Tiểu Trúc mới yên tâm đi đưa cơm cho Mặc Phàm.
Lúc này, trên đầu Mặc Hi xuất hiện âm thanh “Xoạt xoạt”, Mặc Hi ngẩng đầu lên thì thấy một thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi đang cầm một cái camera siêu mỏng đối diện mình.
Mặc Hi nhìn chàng trai kia, thấy chàng trai kia có cảm giác muốn chạy thì lúc này mới nở nụ cười ngọt ngào và nói:”Xin lỗi, anh định mua hoa hả?
Chàng trai kia sững sờ nhìn gương mặt đáng yêu của Mặc Hi, nhất thời không có phản ứng gì.
“Anh không thích sao?” Dường như Mặc Hi có chút đau lòng, giọng nói run run.
Lúc này chàng trai mới hoàn hồn, vội vàng xua tay: “Không phải không phải! Anh mua, cho anh một bó.”
“Ha ha” Mặc Hi nhìn bộ dạng ngốc nghếch của chàng trai kia mà cười thành tiếng, rồi nói nhẹ nhàng: “Anh còn chưa nói muốn mua loại nào, mua bao nhiêu đấy?”
“A?” Chàng trai càng ngượng ngùng rồi, ánh mắt sau kính mắt có chút hốt hoảng, sau đó tùy ý chỉ lung tung mấy loại hoa , “Cái này, vài cái này.”
Mặc Hi gói kỹ mấy loại hoa mà anh ta vừa chỉ rồi đưa cho anh ta, điềm nhiên nói: “Cám ơn đã chiếu cố, tất cả hết 18 nguyên.”
Chàng trai sờ túi, không phải là tiền lẻ mà tờ một trăm đấy, rồi trực tiếp đưa cho Mặc Hi một trăm khối tiền, nói: “Không cần phải trả lại.”
“Nha! Cám ơn anh.” Mặc Hi thuận miệng trả lời rồi đút tiền vào túi, người ta đã nói không cần phải trả lại thì cô cũng không cần từ chối cứ trực tiếp thu là được, hơn nữa nhìn thấy chàng trai kia căn bản không thiếu tiền.