-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015

Chương 105: Sóng Gió Lại Nổi Lên (1)

Chương 105: Sóng Gió Lại Nổi Lên (1)

Mọi người đều cho rằng mình có thể chết vì tình, thật ra tình yêu không thể làm cho người ta chết được. Nó chỉ giống như đâm một cây kim vào nơi đau đớn nhất, khiến cho người ta khóc không ra nước mắt, rồi trằn trọc, tiếp đến, sẽ biến thành một căn bệnh mãn tính…
“Cô chủ nhỏ, sớm như vậy mà đã dậy rồi sao?” Thím Lâm làm xong bữa sáng vừa từ phòng bếp đi ra, đúng lúc nhìn thấy cô chủ nhỏ đang đi xuống cầu thang.
“Vâng, thím Lâm chào buổi sáng.” Vẻ mặt Úy Trì Hi nhợt nhạt, nhưng vẫn nhoẻn miệng cười tươi như hoa, “Papa đâu?”
Có lẽ cô không nên hỏi nhiều, sau đêm hôm qua, việc anh coi trọng Giang Tuyết Nhi, nhưng lại coi thường cô, trong mắt anh chỉ có mình cô ta, điều đó làm trái tim cô đau đớn. Cái loại đau đớn này, nối tiếp nhau tràn vào thế giới của cô, không phải là lần đầu tiên, có lẽ, cũng không phải là lần cuối cùng.
“Cậu chủ sáng sớm nay đã thức dậy, bảo tôi nấu một bát cháo, lúc này chắc đang đút cho cô Tuyết Nhi ăn rồi. Tối hôm qua cô Tuyết Nhi bị ngất, phỏng chừng lúc này cơ thể vẫn còn đang suy yếu.” Thím Lâm thuận miệng trả lời. Bà có lẽ không biết, lời nói vô tình của mình, lại giống như một mũi tên đâm thẳng vào trong trái tim của Úy Trì Hi.
Tại sao không một ai nhớ ra, tối hôm qua cô cũng bị nôn đến mức mặt xanh nanh vàng chứ? Cô đã biết mình không nên hỏi nhiều, chỉ nhận lấy sự tổn thương về mình mà thôi, Úy Trì Hi buồn rầu nghĩ, “Cô ta không bị sao chứ?” Có lẽ Giang Tuyết Nhi thật sự cần được che chở, thuộc loại phụ nữ cần được ủ trong lòng bàn tay. Cho dù có không thích cô ta đi nữa, nhưng người ta bị bệnh, cô vẫn là không đành lòng.
“Sáng sớm bác sĩ Quý đến khám, nói là cô Tuyết Nhi không có gì nghiêm trọng, nhưng vẫn phải chú ý hơn. Đúng rồi, bác sĩ Quý đặc biệt dặn tôi, bảo nhắn với cô chủ nhỏ chừng nào ghé lại chổ ông ấy, ông ấy sẽ đưa thuốc cho cô.” Thím Lâm lúc này mới cẩn thận xem xét khuôn mặt nhỏ nhắn của Úy Trì Hi, “Cô chủ nhỏ, hôm nay có khá hơn chút nào không? Tối hôm qua cô nôn đến mức thật sự là dọa cho Thím Lâm hoảng sợ.”
“Con không sao, Thím Lâm không cần phải lo lắng cho con.” Úy Trì Hi mỉm cười trả lời. Bác sĩ Quý thật sự là người tốt. Tối hôm qua ông không những không lật tẩy cô, mà còn lo lắng chuyện bồi bổ sức khỏe cho cô nữa. Tuy rằng cô không có được nhiều người yêu mến như Giang Tuyết Nhi, nhưng cô cũng không muốn giống như Giang Tuyết Nhi chút nào. Úy Trì Hi cô đây không phải là một cô gái yếu đuối đâu!
“Thím Lâm.” Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến liền. Giang Tuyết Nhi yếu ớt kêu to lên, lả lướt đi xuống lầu.
Úy Trì Hi nghe thấy nổi gai ốc đầy mình, ngước lên, thấy Úy Trì Thác Dã đang đỡ lấy Giang Tuyết Nhi chậm rãi đi xuống cầu thang.
“Cậu chủ, cô Tuyết Nhi!” Thím Lâm nhanh chóng chạy lên.
Úy Trì Hi ngước mắt nhìn về phía bọn họ, sắc mặt Giang Tuyết Nhi thoạt nhìn quả thật không được tốt cho lắm. Còn anh thì sao? Vẻ mặt lo lắng kia, đến người mù cũng có thể nhìn ra được, cả đêm hôm qua anh đều ở lại bên cạnh Giang Tuyết Nhi cho đến sáng. Cô vẫn nhớ rõ tối hôm qua anh đã giận dữ quát mắng thế nào, vẫn nhớ rõ ánh mắt sắc bén của anh ra sao. Tất cả mọi chuyện như hiện rõ mồn một ở trước mắt, nước mắt chua chát gần như lại chực trào ra trên khóe mi.
“Tiểu Hi, con cũng dậy rồi sao? Cơ thể có khá hơn chút nào không?” Giang Tuyết Nhi mỉm cười dịu dàng.
Úy Trì Hi không nói tiếng nào, xoay người đi về phía bàn ăn.
“Úy Trì Hi, ta không dạy con phép lịch sự hay sao?” Ấn đường Úy Trì Thác Dã nhíu chặt lại, con bé này làm vậy là muốn chống đối anh đó sao? Anh cũng biết ở tình huống lúc đó, anh đã đối với cô có hơi dữ tợn đôi chút, “Đã cảm thấy khỏe hơn chưa?” Anh lầu bầu một câu, nhưng thật ra câu này là đang muốn nói với con bé, trong ngữ điệu lộ ra một chút cảm giác đau lòng không dễ phát giác. Anh đỡ một bên cánh tay Tuyết Nhi, nhưng tầm mắt lại không hề rời khỏi con bé.
Úy Trì Hi vẫn giữ im lặng, sa sầm nét mặt, cô quyết định giữ chiến tranh lạnh với anh! Cô cũng không thèm quan tâm đến anh! Tối hôm qua vừa mới ở WC hôn cô xong, nháy mắt một cái đã cùng với người đàn bà kia quậy cho dục hỏa ngất trời! Lúc đó anh xem Úy Trì Hi cô đây là cái gì? Thích thì hôn, đuổi thì phải đi sao? Tiếu Tiếu nói không sai, đàn ông đúng là loài động vật chỉ biết suy nghĩ bằng nửa thân dưới! Cũng may là Giang Tuyết Nhi bị ngất xỉu, xem ra cũng đáng đời cô ta! Hừ!
“Thác Dã, anh đừng trách Tiểu Hi.” Giang Tuyết Nhi nhỏ nhẹ khuyên nhủ người đàn ông bên cạnh. Từ sau khi cô đến Xích Long bảo, mới thực sự cảm nhận được không khí ấm áp của gia đình, sự quan tâm chia sẻ giữa các thành viên trong nhà, mà ở cô nhi viện cô không thể nào có được. Cô vẫn còn nhớ rõ nụ hôn nóng bỏng tối hôm qua của Thác Dã, nhớ rõ ánh mắt dịu dàng của anh, cô mệt đến mức ngủ thiếp đi.
Giống như là một giấc mơ thật dài, trong mơ có ánh mắt dịu dàng của anh Thác Dã, có vòng ngựa gỗ xoay tròn tung bay, có cổ xe bí đỏ của cô bé lọ lem, có đôi giày ballet màu trắng như tuyết, có ánh vàng rực rỡ của hoa Tulip…
Cảnh trong giấc mơ đó, thật dài giống như là cả một đời người vậy, tất cả đều tràn ngập hình bóng Thác Dã, cũng sâu đậm như tình yêu mà cô luôn chờ mong kia.
Giang Tuyết Nhi đắm đuối nhìn một bên sườn mặt anh tuấn của Úy Trì Thác Dã, khuôn mặt này, cô dường như đã nhìn cả cuộc đời, vậy mà vẫn luôn khiến cho cô rung động đến vậy.
“Tuyết Nhi, cháo sáng nay em cũng không ăn được nhiều, lại đây húp thêm chút canh nữa.” Úy Trì Thác Dã dìu cô đến bên cạnh bàn ăn, kéo ghế đỡ cô ngồi xuống.
“Đúng đấy, cô Tuyết Nhi, xem cô thân thể yếu ớt, cần phải bồi bổ cho thật tốt.” Thím Lâm vừa nói vừa múc một chén canh bổ bưng đến. Cô Tuyết Nhi chính là nữ chủ nhân tương lai của Úy Trì gia nha, mang trên mình trọng trách nối nghiệp hương hỏa cho cậu chủ, thân thể vẫn nên vỗ béo thêm một chút. Sau đó, bà lại múc thêm một chén canh nữa đưa đến cho Úy Trì Hi, “Cô chủ nhỏ cũng vậy, uống nhiều một chút.”
“Cảm ơn Thím Lâm.” Giang Tuyết Nhi cảm kích nhận lấy chén canh Thím Lâm đưa qua, trong lòng cảm thấy thật ấm áp. Thím Lâm giống như một người mẹ vậy, khiến cho người ta cảm động.
Úy Trì Thác Dã ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào mỗi một hành vi cử chỉ của Úy Trì Hi, cân nhắc xem nên mở lời thế nào để phá vỡ cục diện bế tắc này. Cô cúi đầu rầu rĩ húp canh, không thèm liếc mắt nhìn anh lấy một cái, có là tên ngốc cũng biết cô đang cáu kỉnh. Sắc mặt con bé vẫn còn hơi tái nhợt, làm cho anh không nén nổi lo lắng.
Ngay khi anh chuẩn bị xuống nước dỗ dành cô, thì chuông điện thoại di động bỗng reo vang. Bất đắc dĩ, anh đành phải nghe máy trước đã.
Lại là một dãy số xa lạ.
“Alo?” Sáng sớm, tính tình của anh cũng sẽ không được tốt cho lắm.
“A… Tiểu Hi?” Đầu dây bên kia hỏi dò.
Chết tiệt, lại là đàn ông? Tiểu Hi, Tiểu Hi! Gần đây, anh luôn nhận được không ít các cuộc gọi của những người đàn ông xa lạ gọi đến! Anh vẫn không biết, con bé con nhà anh lại có duyên với người khác giới tốt đến vậy! Được lắm, anh nghiến răng nghiến lợi! Ngay lập tức lửa giận vô duyên vô cớ bùng phát, Úy Trì Thác Dã bực tức hét: “Gọi lộn số!”
Cạch một tiếng, cắt điện thoại.
“Úy Trì Hi, cô tốt nhất là giải thích cho tôi!” Vốn định xoa dịu tình hình, vậy mà trong phút chốc đã lại bốc hỏa.

Chương 102: Chuyện Cũ Của Tuyết Nhi (3)

Chương 102: Chuyện Cũ Của Tuyết Nhi (3)

“Tuyết Nhi thử đoán xem.” Úy Trì Thác Dã mỉm cười nói.
“À… Búp bê?” Giang Tuyết Nhi nghiêng đầu hỏi. Do lần nào anh Thác Dã tặng quà cho bé nếu không phải là búp bê thì cũng là quần áo đẹp.
“Không phải.” Úy Trì Thác Dã nhẹ nhàng lắc đầu, vuốt mái tóc mềm mại của Tuyết Nhi, trong tim có cảm giác thân thiết. Ở trong lòng cậu, Tuyết Nhi giống như là người thân của mình vậy.
Giang Tuyết Nhi chu môi nũng nịu: “Anh Thác Dã, mặc kệ là anh tặng quà gì, Tuyết Nhi cũng đều thích.” Bé nói thật, chỉ cần anh Thác Dã đến thăm bé, cho dù không có quà tặng, bé cũng thấy rất vui vẻ.
“Cô bé ngốc, hôm nay anh có đem theo một món quà rất đặc biệt, để bù lại năm ngoái đã không đến kịp chúc mừng sinh nhật Tuyết Nhi.” Trong tròng mắt cậu ánh lên tia áy náy.
“Thật không, tuyệt quá, anh Thác Dã là tốt nhất!” Anh vẫn còn nhớ rõ năm ngoái anh đã không tới chúc mừng sinh nhật cho cô. Giang Tuyết Nhi nhất thời kích động, chu đôi môi nhỏ xíu của mình ịn vào hai má Úy Trì Thác Dã, cái miệng nhỏ nhắn hôn lên mặt cậu phát ra một tiếng kêu thật to.
Úy Trì Thác Dã mỉm cười dịu dàng, tùy ý hành động trẻ con của cô bé, sau đó bồng cô bé lên, vừa đi vừa nói: “Tuyết Nhi, bây giờ anh trai dẫn em đến khu vui chơi nhé, được không?” Bởi vì Tuyết Nhi bị bệnh tim nên cô bé không thể giống như những bạn nhỏ khác thỏa thích nô đùa ở khu vui chơi, nhưng cậu biết rõ cô bé vẫn luôn cực kỳ khát vọng.
“Khu vui chơi!” Đôi đồng tử đen láy của Giang Tuyết Nhi phát sáng lắp lánh. Anh Thác Dã thật sự muốn dẫn cô đi khu vui chơi sao? Bé thấy thật hạnh phúc, thật vui vẻ á!
“Tuyết Nhi có thể đến khu vui chơi sao?” Viện trưởng Lương ở bên cạnh cau mày khẽ nói.
Úy Trì Thác Dã nhẹ gật đầu: “Viện trưởng Lương, hôm nay tôi sẽ dẫn Tuyết Nhi ra ngoài chơi.” Cậu ôm Tuyết Nhi vào lòng, thuận tay mở một bên vạt áo bành tô, bọc kín hoàn toàn cơ thể nhỏ bé của Tuyết Nhi lại.
Viện trưởng Lương nghĩ thầm, Tuyết Nhi đã có anh trai Thác Dã ở bên, chắc chắn cô bé sẽ không gặp chuyện gì. Bà mỉm cười vẫy tay với Tuyết Nhi, “Ừ, đi sớm về sớm.”
“Viện trưởng Lương, tạm biệt.” Giang Tuyết Nhi hưng phấn gối đầu tựa lên vai Úy Trì Thác Dã, chào tạm biệt viện trưởng Lương.
Bé cứ như vậy, trông ngày trông đêm, cuối cùng cũng chờ được giấc mơ đẹp nhất thời thơ ấu…
Úy Trì Thác Dã dẫn theo Giang Tuyết Nhi, đến một khu vui chơi náo nhiệt. Vì vậy, đây là năm sinh nhật mà Giang Tuyết Nhi suốt đời ghi khắc trong tim. Trong cuộc đời mình, bé chưa bao giờ được nhìn thấy nhiều đồ vật mới lạ đến vậy, thú vị như thế, mặc sức mà ngắm nhìn thỏa thích. Chỉ có anh Thác Dã mới có thể đem đến cho bé niềm hạnh phúc vô hạn này, giống như là đã được tái sinh thêm một lần nữa. Trong trái tim bé nhỏ của cô nhóc, ở nào đó dần dần phát sinh chân tình.
“Anh Thác Dã, em muốn chơi cái đó!” Giang Tuyết Nhi vung vẫy ngón tay nhỏ nhắn hưng phấn kêu lên.
“Oa! Cái đó là cái gì, em cũng muốn chơi!” Bé chớp mắt lại nhìn thấy có người đang chơi tàu hải tặc.
“Á! Cái kia…”
“Còn có cái kia nữa…”
Các trò chơi giải trí trong khu vui chơi khiến cho cô bé ngắm nghía đến hoa cả mắt. Bé thật sự rất vui vẻ. Anh Thác Dã thật sự sẽ dẫn bé đi chơi sao?
Úy Trì Thác Dã nhìn vào trong khu vui chơi tuy không muốn làm cho Giang Tuyết Nhi cụt hứng, nhưng vẫn phải khẽ lắc đầu: “Tuyết Nhi, chúng ta chơi cưỡi ngựa.” Trong lòng cậu hiểu rõ, trò nào Tuyết Nhi có thể chơi, trò nào không thể.
“Được, chơi cưỡi ngựa!” Chỉ cần anh Thác Dã vui vẻ, thì bé cũng cảm thấy vui vẻ.
Đương nhiên, ‘cưỡi ngựa’ theo như lời Úy Trì Thác Dã nói, chính là dẫn Tuyết Nhi đi cỡi ngựa “nhẹ nhàng” ở vòng đu quay ngựa gỗ.
Nhưng tất cả những điều này, cũng đã làm cho Tuyết Nhi thấy thật vui vẻ. Trong thế giới nhỏ bé đó đều tràn ngập hình bóng Thác Dã.
Bọn họ lao vun vút trong vòng quay ngựa gỗ, cơ thể nhỏ nhắn của bé rúc vào trong lòng ngực ấm áp của cậu, mặc cho ngựa gỗ tung bay, hạnh phúc dào dạt.
“Anh Thác Dã, chơi rất vui nha!” Bé mỉm cười dịu dàng.
“Anh Thác Dã, mỗi ngày chúng ta đều như thế này được không?” Giọng nói non nớt biểu lộ sự kỳ vọng sâu sắc.
“Anh Thác Dã…”
“Anh Thác Dã…” Trái một câu anh Thác Dã, phải một câu anh Thác Dã, giống như trong thế giới của cô bé chỉ còn tồn lại duy nhất hai từ Thác Dã.
Úy Trì Thác Dã lẳng lặng lắng nghe giọng nói vui vẻ trẻ con của bé, ôm thật chặt cô bé vào trong ngực, cảm xúc trong lòng không hiểu là gì. Tuyết Nhi là tâm nguyện cuối cùng mà ‘bà’ đã gởi gắm lại cho cậu.
“Anh Thác Dã, vào dịp sinh nhật hàng năm anh đều ở bên cạnh em có được không?” Bé biết, anh Thác Dã không thể mỗi ngày đều ở bên cạnh bé được. Trong sáu năm cuộc đời bé, anh Thác Dã cho tới bây giờ cũng chỉ là niềm ao ước của bé.
Bé từng nghe viện trưởng Lương kẻ lại, sáu năm trước, chính anh Thác Dã đã bất chấp bão tuyết ôm bé đến ‘cô nhi viện Thịnh Ấu’. Nhưng trong lòng bé vẫn luôn có một thắc mắc nho nhỏ, đã hỏi viện trưởng Lương nhưng cũng không có được đáp án, đó là tại sao anh Thác Dã lại đem gửi bé đến cô nhi viện?
“Tuyết Nhi, chúng ta qua ngồi cổ xe bí đỏ đi.”
Bọn họ di chuyển xuyên qua vòng quay ngựa gỗ, cậu lại lôi kéo cô bé cùng nhau ngồi vào cổ xe bí đỏ của cô bé lọ lem.
“Anh Thác Dã, thật là tuyệt vời!” Bé đã được viện trưởng Lương kể cho nghe câu chuyện cổ tích về Cô bé Lọ Lem.
“Tuyết Nhi, hôm nay là sinh nhật của em, anh nhất định sẽ khiến cho em thật sự vui vẻ, hạnh phúc!” Cậu thầm hứa hẹn như thế. Cuộc sống mười lăm năm qua, cảm giác thấy mình trải qua không biết bao nhiêu thăng trầm. Từ trên người Tuyết Nhi, cậu dường như cảm nhận được sự ấm áp của người thân. Thế nhưng, tương lai sẽ như thế nào đây, cậu cũng không thể sắp đặt được.
Bởi vì những lời này của cậu, đối với Giang Tuyết Nhi đây là sinh nhật khó quên nhất. Bọn họ thỏa thích vui đùa, lênh đênh du ngoạn trên một chiếc thuyền dọc theo con sông nhỏ, sung sướng lái xe điện đụng trong nhà, thủy cung để lại cho bọn họ rất nhiều kỷ niệm, trên bãi cỏ cũng lưu lại dấu chân bọn họ…
Chơi cho đến khi, mặt trời lặn, màn đêm buông xuống. Trong tâm trí non nớt của Giang Tuyết Nhi, trong suốt chuyến đi kỳ diệu này, bé cũng giống như cô bé lọ lem đã gặp được hoàng tử của mình, anh Thác Dã, đã trở thành khao khát cháy bỏng nhất mà bé muốn có được trong cả cuộc đời mình!
Nếu có thể, bé tự nguyện làm một cô bé lọ lem sống yên lặng, âm thầm chờ đợi ở cô nhi viện, chờ cho đến một ngày, anh Thác Dã sẽ giống như vị hoàng tử kia đánh xe bí đỏ đến…

Chương 101: Chuyện Cũ Của Tuyết Nhi (2)

Chương 101: Chuyện Cũ Của Tuyết Nhi (2)

Tại bậc thềm trên cùng, Giang Tuyết Nhi ngồi một mình, nhìn những đứa trẻ khác đang nô đùa vui vẻ ngoài sân, nhưng viện trưởng Lương lại nói bé không được chơi như vậy. Bé đã ngồi đây hai tiếng đồng hồ rồi, tại sao anh Thác Dã còn chưa chịu tới?
“Tuyết Nhi, tại sao cậu không xuống đây cùng chơi với chúng tớ?” Tiểu Túc đi đến trước mặt Giang Tuyết Nhi, ngồi xuống bên cạnh bé.
“Tiểu Túc, viện trưởng Lương nói tớ chỉ có thể nhìn các cậu chơi thôi.” Bé nhíu chặt đôi mày thanh tú có chút mất mát.
“Tuyết Nhi đang đợi anh Thác Dã của cậu ấy, cho nên sẽ không tới chơi với chúng ta đâu.” Một cô bạn nhỏ tên gọi Bối Bối lon ton chạy lại, trong tay vẫn đang cầm chặt một nhánh cỏ đuôi chó.
“Thật sao? Tuyết Nhi, hôm nay anh Thác Dã sẽ đến đây sao?” Đôi mắt Tiểu Túc lập tức giống như hai hạt hồ đào. Toàn bộ các bạn nhỏ ở ‘Thịnh Ấu’ đều biết Giang Tuyết Nhi có một người anh trai vừa đẹp trai vừa lạnh lùng chính là anh Thác Dã chứ.
Giang Tuyết Nhi đưa mắt liếc xéo Bối Bối một cái, chu môi nói: “Bối Bối, làm sao cậu biết được?” Mỗi lần anh Thác Dã đến thăm bé, những đứa trẻ khác cũng đều quấn lấy anh Thác Dã, hại bé cũng không có cơ hội trò chuyện nhiều với anh Thác Dã.
“Hừ, Giang Tuyết Nhi lêu lêu xấu hổ nha, nhỏ xíu mà đã thích con trai rồi a!” Bối Bối nhăn mặt làm mặt quỷ. Bé sẽ không nói sáng nay đã nghe lén điện thoại của viện trưởng Lương đâu. Thật ra bé cũng rất mong được gặp anh Thác Dã của Giang Tuyết Nhi nha, nghĩ đến dáng vẻ cao to anh tuấn của anh, cực kỳ giống như các minh tinh trên TV, ngay cả Angel nằm cạnh giường bé cũng nói anh Thác Dã rất đẹp trai nha. Giang Tuyết Nhi bị Bối Bối nói cho đỏ mặt xấu hổ. Tuy rằng bé vẫn không biết tình yêu là cái gì: “Làm gì có! Bối Bối cậu không được nói bậy như vậy!”
“Tớ không có nói bậy, Giang Tuyết Nhi lêu lêu! Giang Tuyết Nhi xấu hổ xấu hổ!” Bối Bối càng không chút kiêng dè hét vang lên. Cô bé này thực là nghịch ngợm, rõ ràng bản thân yêu thích anh Thác Dã vô cùng, lại còn già mồm giễu cợt trêu chọc Giang Tuyết Nhi.
“Không phải như vậy, không phải như vậy mà!” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Giang Tuyết Nhi đã trở nên đỏ hồng, vẫn đang sống chết lắc đầu.
“Hì hì, Bối Bối nói đúng nha, Giang Tuyết Nhi lêu lêu xấu hổ, thích anh Thác Dã nha!” Tiểu Túc ở bên cũng a dua theo trêu ghẹo thêm vào. Những đứa trẻ ngây thơ mơ mộng, cộng với một chút nghịch ngợm.
“Tớ…” Giang Tuyết Nhi sống mũi cay cay, nước mắt từng giọt từng giọt lả chả rơi xuống. Nghe thấy tiếng cười nhạo của các bạn, một cô bé nhút nhát như bé có cảm giác như bị cô lập.
“A…” Bối Bối và Tiểu Túc nhìn thấy Giang Tuyết Nhi bụm mặt bắt đầu khóc nức nở, không khỏi đưa mắt nhìn nhau. Các bé chỉ là nghịch ngợm một chút thôi, nhưng không hề có ác ý nha. Tiếng khóc của Giang Tuyết Nhi khiến cho các bé có chút lúng túng không biết phải làm gì.
Hu hu hu, Giang Tuyết Nhi khóc đến mức không thể ngừng được. Mới đầu có lẽ là bởi vì sự trêu ghẹo của bọn Bối Bối, nhưng sau đó lại nghĩ đến anh Thác Dã, đợi lâu như vậy còn không thấy đến. Bé càng nghĩ càng khóc, càng khóc càng hăng hơn, khóc đến nỗi gần như thở cũng không ra hơi…
“Oái! Tuyết Nhi cậu làm sao vậy!” Bối Bối tinh mắt nhìn thấy Giang Tuyết Nhi bỗng nhiên ôm lấy ngực thở hổn hển, khuôn mặt nghẹn khí bỗng trở nên đỏ bừng.
“Bối Bối, Tuyết Nhi bị làm sao vậy?” Tiểu Túc ở bên cạnh cũng bị hù cho sợ hãi.
“Viện trưởng Lương ——” Bối Bối run giọng hét lên.
“Viện trưởng Lương ——” Tiểu Túc cũng hét lên theo.
Các bé vội vàng quay đầu lại tìm viện trưởng Lương, không để ý thấy Giang Tuyết Nhi đã bị té ngất xỉu ở trên thềm đá…
☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆
“Viện trưởng Lương, Tuyết Nhi đang yên lành tại sao tự nhiên lại bị té xỉu chứ?” Trong phòng, một cậu thiếu niên cao lớn anh tuấn đứng ở bên giường, nhíu mày.
“Trước đó cô bé đang ngồi trên bậc tam cấp phía trước học viện, nói là muốn chờ cậu đến đây. Sau đó bởi vì phát sinh tranh chấp với những đứa trẻ khác, nên Tuyết Nhi bị kích động phát khóc, nhất thời thiếu dưỡng khí nên bị ngất đi.” Viện trưởng Lương ở bên cạnh thấp giọng nói. Chẳng biết tại sao, chỉ trong sáu năm, cậu bé trước kia đã từng bị vùi trong tuyết, đã lột xác trở thành một thiếu niên cao lớn rồi. Nghe nói năm nay cậu chỉ mới mười lăm tuổi, thế nhưng cả người đã toát ra một loại khí tức rét lạnh, khiến cho bà cũng phải có phần khiếp sợ uy nghiêm của cậu ta.
“Rốt cuộc sao lại thế này? Viện trưởng Lương, bà cũng biết, mấy năm qua tôi đã tài trợ không ít cho ‘Thịnh Ấu’ chứ.” Giọng nói lạnh lùng biểu lộ đôi chút uy hiếp.
“Ừ, đúng vậy, để tình huống này xảy ra tôi cũng không vui vẻ gì. Tuyết Nhi là đứa nhỏ mà tôi thương nhất…” Lời viện trưởng Lương nói hoàn toàn là sự thật. Tuy rằng bắt đầu từ năm đó, không thể phủ nhận trong sáu năm qua cậu đã đóng góp và tài trợ cho cô nhi viện, nhưng trong thâm tâm bà cũng thật sự yêu mến cô bé Tuyết Nhi này, mà không phải do bởi cậu ta bức bách.
Ô, anh Thác Dã đến rồi sao? Giang Tuyết Nhi mơ màng nghe được tiếng viện trưởng Lương đang nói chuyện với anh Thác Dã. Bé cố gắng mở to hai mắt, quay qua nhìn người mà bé luôn ngày nhớ đêm mong, “Anh Thác Dã…”
Một giọng nói trẻ con nũng nịu vừa thốt lên, lập tức lôi kéo tầm mắt Úy Trì Thác Dã từ trên người viện trưởng Lương trở về. Cậu quay đầu về phía giường nhìn vào đôi mắt mở to mông lung của Giang Tuyết Nhi, sắc mặt lập tức dịu lại: “Tuyết Nhi, tỉnh lại rồi? Có cảm thấy không thoải mái ở đâu không?”
“Hu hu hu…” Giang Tuyết Nhi đưa tay sờ sờ vào khuôn mặt của Úy Trì Thác Dã, bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng véo một cái, cảm giác mềm mại, đúng thật là anh Thác Dã rồi. Bỗng nhiên, nước mắt cô bé rơi xuống lả chả. Cuối cùng thì anh Thác Dã cũng đã tới. Bé đã chờ thật lâu thật lâu rồi. Bé còn tưởng rằng anh Thác Dã không cần bé nữa, hu hu hu…
“Tuyết Nhi đừng khóc, đừng khóc.” Úy Trì Thác Dã vội vàng lau đi những giọt nước mắt ấm áp của bé. Em ấy thật sự không thể lại tiếp tục bị kích động.
“Hu hu hu, cuối cùng anh cũng đã… Đến rồi…” Bé cảm thấy phấn khích. Anh Thác Dã cuối cùng đã đến.
“Em đó, cô bé ngốc, đừng khóc nữa nghe, nếu còn khóc nữa anh sẽ bỏ đi.” Úy Trì Thác Dã mỉm cười, hết cách với cô bé, đành phải giả vờ muốn rời khỏi.
“Đừng ——” Giang Tuyết Nhi sợ cậu bỏ đi mất, trái tim liền nhảy lên một nhịp, nhanh chóng giữ chặt cánh tay cậu, sợ tới mức lập tức nín khóc, vội vàng nói, “Anh Thác Dã đừng đi, Tuyết Nhi không khóc.”
“Như vậy mới ngoan.” Úy Trì Thác Dã hài lòng gật đầu, dùng đầu ngón tay lau khô khóe mắt còn vương nước mắt của cô bé, “Tuyết Nhi nhìn xem, anh đem món quà gì đến cho em đây.”
Giang Tuyết Nhi vừa nghe đến hai chữ món quà, thì lập tức vui vẻ ra mặt, “Anh Thác Dã đem quà gì đến tặng cho Tuyết Nhi vậy?”

Chương 100: Chuyện Cũ Của Tuyết Nhi (1)

Chương 100: Chuyện Cũ Của Tuyết Nhi (1)

“Tuyết Nhi, Tuyết Nhi…” Một giọng phụ nữ dịu dàng, khẽ gọi.
Trên giường là một cô bé, mở to đôi mắt có chút mỏi mệt, khàn giọng kêu lên: “Viện trưởng Lương, anh Thác Dã đến đây sao?”
“Cô bé ngốc, vừa mới mở mắt ra đã nhớ đến anh Thác Dã rồi à?”
“Tuyết Nhi nhớ…rất nhớ anh Thác Dã nha.” Giọng nói của cô bé có chút mất mát.
“Tuyết Nhi ngoan, anh Thác Dã của con sẽ nhanh chóng tới đây thăm con mà.” Ngồi bên giường là một người phụ nữ trung niên mặc trang phục tu sĩ, chính là viện trưởng của ‘cô nhi viện Thịnh Ấu’.
“Nhưng mà, hôm nay là sinh nhật của con.” Cô bé nghếch khuôn mặt bầu bĩnh trắng hồng lên.
“Ha ha, anh Thác Dã của con nhớ rõ mà. Vừa mới sáng sớm cậu ta có gọi điện thoại tới nha, nói rằng hôm nay có một món quà muốn tặng cho Tuyết Nhi đó.”
“Thật không ạ? Có quà thật ạ?” Đôi mắt cô bé ngay lập tức phát sáng lấp lánh. Cô bé đó chính là Giang Tuyết Nhi.
Viện trưởng Lương mỉm cười hiền lành nói: “Đúng rồi, nhưng mà mỗi ngày Tuyết Nhi đều phải ngoan ngoãn uống thuốc, không được theo đám Bối Bối chạy nhảy chơi trò đuổi bắt nữa.”
“Vâng!” Giang Tuyết Nhi hiền thục gật đầu. Cô bé đứng dậy khỏi giường, lôi kéo vạt áo của viện trưởng Lương, “Vậy khi nào thì anh Thác Dã mới đến thăm Tuyết Nhi?” Hôm nay chính là ngày sinh nhật sáu tuổi của cô mà.
Viện trưởng Lương ôm lấy thân mình gầy đét của cô bé. Tuyết Nhi là đứa trẻ có thể chất yếu nhất so với mấy đứa trẻ đồng trang lứa, cho nên được bà đặc biệt nuông chiều.
Vào sáu năm trước, bà vĩnh viễn luôn nhớ mãi, đó là một buổi sáng sớm tuyết rơi đầy trời.
Thời gian đó, tuyết đã rơi liên tục trong nhiều ngày, nhiệt độ không khí giảm xuống đến dưới 0 độ. Trên mặt đất tuyết phủ dày cũng đến vài thước (1 thước = 1/3m). Sáng sớm, bà đang quét tuyết trong sân, chợt nghe một loạt tiếng sột soạt đập cửa, sức lực yếu ớt, nhưng lại rất dồn dập.
Khi bà mở cửa ra, liền nhìn thấy một cậu bé bất chấp mùa đông giá rét tuyết bay đầy trời, gần như là vừa chạy vừa bò, đang quỳ gối trước cửa, dùng hết sức gõ mạnh lên cánh cổng ‘Thịnh Ấu’. Môi của cậu bé đã bị thâm tím cả, ôm một bọc vải dày, thân thể thì không ngừng run rẩy.
“Cậu bé, con xảy ra chuyện gì?” Bà lo lắng hỏi, chú ý tới chiếc bọc trước ngực cậu bỗng nhiên cuộn tròn nhô cao lên một vật.
Khuôn mặt tái nhợt của cậu gần như đã bị đóng băng, nhưng ánh mắt lại rất kiên định, đôi tay run rẩy dâng chiếc bọc nhỏ trong lòng đưa đến trước mặt bà, hơi thở yếu ớt phun ra vài chữ: “Thưa Sơ, làm ơn… thu nhận và giúp đỡ… đứa bé này!”
Đứa bé?
Bà cúi đầu nhìn xuống ‘bọc đồ’ cậu đưa, lại gần nhìn vào, Chúa ơi, quả thật là một đứa trẻ sơ sinh, đang ngủ say ngon lành, nhưng mà, bà chợt lo lắng… Vì thế bà đưa tay thử thăm dò hơi thở của đứa bé—— khuôn mặt của đứa bé đã bị đông lạnh đến mức không thể tưởng tượng nổi, dường như không còn – cảm nhận được hơi thở, gần như dọa bà sợ ngây người!
“Cậu bé, đứa trẻ này…” Bà không dám nói, dù sao sinh mệnh trẻ sơ sinh cũng rất yếu ớt, có lẽ đứa bé này đã không thể chịu đựng được thời tiết quá mức rét lạnh của ngày hôm nay. Bà đã từng nhìn thấy có quá nhiều trẻ mồ côi bị như vậy. Những năm gần đây ở ‘cô nhi viện Thịnh Ấu’ này, bà thường xuyên có thể nhặt được trẻ con bị vứt bỏ ngoài cửa. Không chỉ có những đứa trẻ do cơ thể ốm yếu, không bao lâu thì bị chết yểu, mà ngay đến cả những đứa trẻ bị tàn tật cũng bị cha mẹ chúng nhẫn tâm vứt bỏ. Bà làm sao mà không thương xót đứa bé này đây?
“Không, em ấy không chết!” Cậu bé lắc mạnh đầu, kiên định nói, “Cầu xin Sơ, đừng buông tay với em ấy!”
Có Chúa mới biết, cậu đã chạy qua bao nhiêu đường xá, mới tìm tới được nơi này. Cậu từng nghe Hà Hỏa Hoan nói qua, nơi này có một trại trẻ mồ côi. Tuy rằng đi một mạch xiêu vẹo nghiêng ngả đến đấy, có lẽ trên đường đã không cẩn thận va phải Tuyết Nhi, cũng có lẽ do trời đông giá rét làm Tuyết Nhi bị lạnh, có lẽ… Nhưng cậu vẫn luôn tin tưởng, Tuyết Nhi nhất định sẽ cố gắng vượt qua được.
Cậu không chút do dự nhét Tuyết Nhi vào trong tay bà, “Xin Sơ, nhất định phải cứu… em ấy!”
Ngay sau khi bà vừa nhận lấy đứa trẻ, cậu liền mỉm cười ngay cả hai chữ cám ơn còn chưa kịp nói ra miệng, thì sực lực đã không thể gắng gượng được nữa té xỉu trước cổng lớn của ‘cô nhi viện Thịnh Ấu ‘.
May mắn là, cậu đã nói không sai, bà ôm đứa nhỏ đang nằm trong bọc vào trong viện, lại mời bác sĩ đến, sau khi tiến hành cấp cứu khẩn cấp, mới đưa cô bé từ Quỷ Môn quan trở về, nên mới có một Giang Tuyết Nhi khỏe mạnh của ngày hôm nay ở đây.
Sau này, bà cũng hiểu được ánh mắt kiên định kia của cậu bé, cậu bé quyết không buông tay Tuyết Nhi, cậu bé mạo hiểm bất chấp bão tuyết mùa đông, cậu bé đã từ ngàn dặm xa xôi mang Tuyết nhi tới đây, cậu bé kiên cường ấy, chính là anh Thác Dã của Tuyết Nhi.
Thu hồi lại suy nghĩ, viện trưởng Lương nhìn cô bé con hiền thục ngoan ngoãn trước mắt, không khỏi thở dài, thật là một đứa trẻ khiến cho người ta không khỏi thương xót, bà nhẹ giọng nói: “Việc này viện trưởng Lương cũng không rõ lắm. Tuyết Nhi ngoan ngoãn nghe lời, anh Thác Dã của con nhất định sẽ tới chúc mừng sinh nhật của con nha.”
Bà véo nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Giang Tuyết Nhi. Lần đầu bà gặp Thác Dã, lúc đó bất quá cũng chỉ là một cậu bé mới mười mấy tuổi mà thôi. Nhưng mà những năm gần đây, càng nhìn càng cảm thấy đứa nhỏ này rất lãnh đạm, tuổi còn nhỏ mà đã có loại khí chất tàn nhẫn này, ngay cả đến người lớn nhìn thấy cũng đều ớn lạnh xương sống. Cũng may, cậu đối với Tuyết Nhi ngược lại rất tốt.
“Nhưng mà lúc Tuyết Nhi mừng sinh nhật năm tuổi, anh Thác Dã cũng đâu có tới.” Giang Tuyết Nhi cau có nhăn nhúm khuôn mặt nhỏ nhắn, đếm đầu ngón tay của mình. Năm ngoái anh Thác Dã nói sẽ tới chúc mừng sinh nhật của cô, nhưng cuối cùng anh cũng không đến.
Viện trưởng Lương giúp Giang Tuyết Nhi sửa sang lại quần áo chỉnh tề, cười nói: “Mặc kệ anh Thác Dã tới hay không, Tuyết Nhi cũng không được đau lòng, không được buồn nghe chưa.”
Cách đây sáu năm khi cứu cô bé thoát chết, bà đã biết được Tuyết Nhi bị bệnh tim bẩm sinh. Vậy nên tất cả mọi hành vi cử chỉ của Tuyết Nhi, bao gồm luôn cả tâm trạng cảm xúc, bà đều rất quan tâm, chỉ sợ không cẩn thận Tuyết Nhi sẽ xảy ra tai nạn ngoài ý muốn. Dù sao trong sáu năm qua, bà cũng đã có tình cảm với Tuyết Nhi, rất luyến tiếc cho đứa nhỏ này.
“Dạ.” Nhìn khuôn mặt hiền từ của viện trưởng Lương, Giang Tuyết Nhi ngoan ngoãn gật đầu, hai mắt to tròn chớp chớp, phụng phịu cái miệng nhỏ nhắn. Bé thật sự rất hi vọng anh Thác Dã sẽ nhanh tới đây chúc mừng sinh nhật bé.

Chương 99: Bão Táp Hôn Mê (4)

Chương 99: Bão Táp Hôn Mê (4)

Trong lúc bác sĩ Quý khám bệnh cho Giang Tuyết Nhi, Úy Trì Hi kéo lê thân thể nặng như chì của mình, ánh mắt thắm thiết liếc nhìn Úy Trì Thác Dã một cái, thế nhưng trong tầm mắt của anh đã không hề có sự tồn tại của cô!
Trên giường là người phụ nữ trắng như tuyết, giống như tên gọi của cô, Giang Tuyết Nhi, khiến cho người ta thương xót.
Bác sĩ Quý lại đến lần nữa, nhưng không phải vì cô, mà vì cô gái yếu ớt đang nằm trên giường kia.
Nhưng nếu yếu đuối có thể giành được sự yêu thương của Thác Dã, nếu dịu dàng có thể nhận được sự thương xót của anh, thì cô – Úy Trì Hi cũng tuyệt đối sẽ không hề thua kém Giang Tuyết Nhi.
Có thể trong mắt anh, chỉ có duy nhất người phụ nữ kia. Anh chắc là đã bị trúng tà của cô ta hoặc là bị ma ám rồi!
Tuyệt vọng, Úy Trì Hi nhắm chặt hai mắt, nước mắt lăn dài trên má, tiếp xúc với không khí lập tức đông cứng lại! Cũng giống như trái tim cô lúc này đã lạnh như băng.
Xin lỗi con, cục cưng, mẹ thật là vô dụng, không thể kéo trái tim của papa con trở về. Cô nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng đã hơi gồ lên, cảm thấy nó hơi hơi động đậy. Cô biết, cục cưng đang nói với cô phải kiên cường lên.
Lặng lẽ xoay người, cô chưa từng hi vọng anh sẽ ngoái đầu nhìn lại, nhẹ nhàng rời khỏi, đến ngay cả Thác Dã và bác sĩ Quý cũng đều không hề phát giác.
Lướt qua chú Lâm đang đứng đợi bên cạnh cửa ngoài phòng, cô yên lặng rời đi.
Một lúc lâu, sau khi bác sĩ Quý kiểm tra nhịp tim cho Giang Tuyết Nhi xong, hai đầu lông mày không khỏi nhíu lại, “Cậu chủ, cô Tuyết Nhi là do chức năng tim bẩm sinh bị khiếm khuyết nên mới dễ dàng bị ngất đi. Lần trước tôi cũng có tới khám cho cô Tuyết Nhi.”
“Lần trước?” Anh nghi hoặc, tại sao anh lại không biết?
“À, cậu chủ, lần trước cô Tuyết Nhi cũng bị ngất xỉu, cho nên mới mời bác sĩ Quý đến khám qua. Nhưng vì cô Tuyết Nhi không cho chúng tôi nói với cậu.” Chú Lâm ở ngoài cửa giải thích.
Bác sĩ Quý gật đầu, nói tiếp: “Tình hình trước mắt của cô Tuyết Nhi cũng không có gì đáng ngại, chẳng qua là cô ấy sẽ không thể chịu được cảm xúc quá khích hoặc là việc vận động quá mạnh, nếu không tần suất ngất xỉu sẽ càng ngày càng tăng, đối với bệnh tình của cô Tuyết Nhi sẽ vô cùng bất lợi.”
Úy Trì Thác Dã nghe xong, tâm tình hơi thả lỏng được đôi chút nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của Tuyết Nhi, đang lâm vào hôn mê, lo lắng hỏi: “Vậy tại sao cô ấy vẫn còn bất tỉnh? Thật sự không đáng ngại chứ?”
“Cô Tuyết Nhi chẳng qua là do quá mỏi mệt, chỉ là đang ngủ mà thôi.” Bác sĩ Quý mỉm cười giải thích, “Cậu chủ, khi nào có thời gian, tốt nhất là cậu nên đưa cô Tuyết Nhi đến bệnh viện kiểm tra lại lần nữa.”
Anh nghe xong, mới gật đầu yên tâm, “Đêm nay thật sự là đã làm phiền ông, bác sĩ Quý.” Chỉ trong một buổi tối, mà lại khiến ông lão như ông chạy đi chạy lại tới hai lần, thật là vất vả cho ông. Đầu tiên là con bé bị nôn mửa không ngừng, sau đó lại đến Tuyết Nhi đột nhiên bị bất tỉnh. Cũng may cả hai người đều không có gì đáng ngại, nếu không anh thật là nên tự kiểm điểm lại mình. Chỉ trở về ăn một bữa cơm thôi, mà lại có thể làm cho cả hai người phụ nữ phải khổ sở.
“Là việc nên làm mà thôi, đúng rồi…” bác sĩ Quý xoay người “Cô Tiểu Hi, cô ấy?”
Đâu rồi?
Bác sĩ Quý nhìn quanh một lượt, nhưng không nhìn thấy bóng dáng của Úy Trì Hi đâu, nhớ lại dáng vẻ rơi lệ đầy mặt của cô vừa nãy, chắc là cô ấy sẽ không có việc gì chứ?
“Con bé?” Úy Trì Thác Dã nhướng mày. Con bé rời đi khi nào anh cũng không để ý, con bé không vui sao. Vừa rồi hét cô, anh rõ ràng nhìn thấy cô run rẩy, trong lòng bỗng dấy lên một chút cảm xúc khác thường.
Anh đối xử hơi quá đáng với cô sao?
Có lẽ vậy, nếu không anh sẽ không phát điên mà hôn cô như vậy, càng sẽ không hôn Tuyết Nhi. Bây giờ hậu quả của việc đầu óc phát sốt, anh cũng đã nếm thử, và cũng tuyệt đối sẽ không bao giờ cho phép để xảy ra thêm lần nữa!
“Cô chủ vừa mới trở về phòng.” Ngoài cửa, chú Lâm trả lời. Vừa rồi, cô chủ nước mắt lưng tròng lặng lẽ rời đi. Ông cũng không biết cô chủ rốt cuộc bị làm sao vậy, đang êm đẹp, chẳng lẽ là vì cô Tuyết Nhi mà khóc sao? Cô chủ nhất định không nghe thấy bác sĩ Quý nói cô Tuyết Nhi thật ra đã không có gì đáng ngại nữa.
“Vậy, cậu chủ, tôi cũng phải về rồi.” Bác sĩ Quý đứng dậy thu thập túi thuốc, chuẩn bị rời đi.
Úy Trì Thác Dã giúp Giang Tuyết Nhi đang ngủ say đắp lại chăn, sau đó quay đầu nói với bác sĩ Quý: “Hơn nửa đêm rồi, bác sĩ Quý ông ở lại Xích Long bảo nghỉ ngơi đi.”
“Đúng vậy, bác sĩ Quý, đêm nay ở lại đây nghỉ ngơi đi.” Chú Lâm cũng nói thêm vào.
“Vậy…” Bác sĩ Quý hơi do dự, sợ làm phiền bọn họ.
“Chú Lâm, chú đưa bác sĩ Quý đến phòng dành cho khách nghỉ ngơi đi.” Úy Trì Thác Dã gật đầu nhìn bác sĩ Quý, trong mắt là lòng biết ơn sâu sắc.
“Vâng, cậu chủ.” Chú Lâm chủ động đi tới giúp bác sĩ Quý xách túi thuốc, “Bác sĩ Quý, xin vui lòng đi theo tôi.”
Chờ cho chú Lâm đưa bác sĩ Quý đến phòng dành cho khách nghỉ ngơi, phòng ngủ của Úy Trì Thác Dã lại trở về trạng thái yên tĩnh như trước. Yên ắng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở đều đều của anh và Giang Tuyết Nhi.
Đêm lạnh, tâm trạng của anh cũng dần bình tĩnh lại sau cả một đêm dài lo lắng thấp thỏm.
Có lẽ, nên bình tĩnh lại một lúc, sự mê luyến đối với con bé kia, anh hẳn là nên sửa chữa lại sai lầm này.
Nhìn thấy Giang Tuyết Nhi ngủ thật bình yên, anh chợt nhớ lại nhiều năm về trước. Khi đó Tuyết Nhi vẫn còn rất nhỏ, nhỏ đến mức bất cứ lúc nào cũng có thể chết đi. Anh còn nhớ rõ vào ngày mưa tuyết hôm đó, anh ôm chặt lấy cô, không ngừng truyền hơi ấm cho cô.
Chỉ là tuyết rơi quá nhiều, anh ôm Tuyết Nhi mà vẫn không ngừng run rẩy, chỉ sợ sinh mạng nhỏ bé trong ngực sẽ mất đi trong tay mình. Anh không nhớ mình đã ôm cô đi trong bao lâu, ngả nghiêng lảo đảo đi thẳng một mạch. Cảm giác sợ hãi này, dù đã qua rất nhiều năm rồi anh vẫn không thể nào quên.
Anh thậm chí còn hoài nghi, bệnh tình của Tuyết Nhi nặng thêm, có phải là do trong ngày tuyết rơi hôm đó, anh đã không bảo vệ thật tốt cho cô?
Đêm nay, dục vọng bản thân đột nhiên tăng vọt làm cô bị tổn thương. Anh nên bù đắp lại sai lầm này như thế nào đây? Nhìn Tuyết Nhi, nhưng trong đầu lại hiện lên khuôn mặt của cô nhóc con, anh thật không xác định được.
“Tuyết Nhi, hy vọng em tha thứ cho anh.” Anh nhẹ giọng thở dài, vì đêm nay và cả vì ngày tuyết rơi của nhiều năm trước. Sau đó anh xoay người tắt đèn, lặng lẽ rời đi.

Chương 97: Bão Táp Hôn Mê (2)

Chương 97: Bão Táp Hôn Mê (2)

Nhưng mà vào ngay thời điểm anh đi lướt qua cô, không cẩn thận đụng mạnh vào người cô, làm Úy Trì Hi lảo đảo suýt té ngã phải dựa vào tường. Cô theo phản xạ đưa tay bảo vệ bụng, đợi sau khi đứng vững lại mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Mà anh sớm đã không thấy bóng dáng đâu rồi.
Nước mắt tủi thân, từng giọt từng giọt lăn dài hai bên má.
Anh có biết anh đã tàn nhẫn bao nhiêu không? Anh hoàn toàn không đếm xỉa gì đến cô và con!
Cô cảm thấy mình giống như đã bị vứt bỏ, trái tim bị siết chặt đau đớn gần như sắp ngạt thở.
Trong phòng thật yên tĩnh, đó là yên lặng đến mức ngay cả tiếng hít thở cũng không thể nghe thấy. Không khí trong nháy mắt như bị đóng băng.
“Ưm…” Người nằm trên giường phát ra một tiếng rên khẽ.
Cô đưa mắt nhìn lại, Giang Tuyết Nhi bị làm sao vậy? Mang theo lòng trắc ẩn cô đi đến bên giường.
Trên chiếc giường màu đen, Giang Tuyết Nhi trắng bệch khiến cho người ta thương xót. Cô ấy nhắm nghiền hai mắt, hàng lông mi cong vút như hai cánh quạt, che kín đôi mắt cô, khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt như tuyết, gần như không còn chút máu. Cô ấy bị bệnh sao?
“Ưm…” Ngón tay mảnh khảnh của Giang Tuyết Nhi trong vô thức bỗng nhiên khẽ co giật, đôi mày lưỡi mác khẽ nhíu lại.
Úy Trì Hi nhìn thấy cô có phản ứng, đè nén đau đớn trong lòng, khẽ nói: “Dì … thấy không khỏe ở đâu?”
Trên giường, Giang Tuyết Nhi dần dần tỉnh lại. Cô mở mắt ra, nhìn cô gái nhỏ trước mặt, mắt chữ A mồm chữ O, hiển nhiên là thần trí còn chưa hết choáng váng.
“Dì… cảm thấy thế nào? Không khỏe ở đâu?” Úy Trì Hi nhìn vào khuôn mặt nhợt nhạt của cô, không đành lòng, liền hỏi.
“Con…” Giang Tuyết Nhi khàn giọng, nói không nên lời, tại sao Tiểu Hi lại ở chỗ này? Cô nhớ, rõ ràng là cô đang ở trong phòng Thác Dã…
Đêm nay, cô cố lấy hết can đảm, đặc biệt mặc lên người chiếc áo ngủ khêu gợi. Mặc dù cô biết làm như vậy thật mất tự nhiên, hơn nữa còn có thím Lâm đứng sau cổ vũ cho cô. Dù sao quen biết Thác Dã cũng đã nhiều năm rồi, cho dù có đối với cô càng thêm yêu thích, nhưng anh vẫn luôn là một người nhã nhặn quân tử, cũng không hề vượt quá khuôn khổ nửa bước.
Cô cố lấy hết dũng khí, lẻn vào phòng của anh tính dụ dỗ anh, khi đó cô nghĩ rằng mình đã thành công. Cô nhớ rõ, Thác Dã rốt cục cũng hôn cô, một nụ hôn gấp gáp nhưng không kém phần dịu dàng. Cô nhớ rõ nhiệt độ cơ thể anh, nhớ đến đôi môi lửa nóng mang đến cho cô cảm giác tê dại, nhớ rõ cánh tay cứng cáp mạnh mẽ của anh ôm chặt lấy eo cô, nhớ rõ hết tất cả mọi chuyện..
Nhưng mà, cô đúng thật là đáng thất vọng, chịu không nổi cảm xúc ham muốn mãnh liệt này, để cho dòng nước tối đen cuốn trôi đi ý thức của cô như một cơn lốc xoáy.
Bây giờ Tiểu Hi đang đứng trước mắt cô, vậy còn Thác Dã đâu?
Giang Tuyết Nhi nghĩ đến sự nóng bỏng vừa rồi, sắc mặt hơi ửng đỏ. Cô thật sự là quá vô dụng lại để vụt mất cơ hội rồi!
“Tiểu Hi…” Cô hắng giọng, kéo kéo vạt áo có chút xấu hổ, trong ánh mắt thoáng thẹn thùng, nghi hoặc nói: “Tại sao con lại ở chỗ này?”
Úy Trì Hi nhìn thấy hai má cô dần dần ửng hồng, trong lòng mới thấy nhẹ nhõm. Đang yên đang lành tại sao Giang Tuyết Nhi lại bị ngất xỉu trên giường của Thác Dã? Vừa rồi, ở ngoài cửa cô rõ ràng nghe được tiếng thở gấp của hai người bọn họ, nghĩ đến Thác Dã để ngực trần, và bộ dạng quần áo không chỉnh tề của Giang Tuyết Nhi, phút chốc tròng mắt cô ửng đỏ, giận dỗi nói: “Phải chăng là nên để con hỏi dì mới đúng, tại sao dì lại ở trong phòng papa!”
“Dì…” Giang Tuyết Nhi nhất thời cứng họng. Cô vốn cũng không thể nói với Tiểu Hi là, cô mặt dày mày dạn đến đây để quyến rũ papa của con bé nha?
“Giang Tuyết Nhi, bình thường nhìn dì ra vẻ thánh nữ đức hạnh, không nghĩ tới cũng chỉ là loại phụ nữ như vậy!” Úy Trì Hi giận dữ nói. Người phụ nữ này hại cô không có chồng, hại cục cưng không có papa, cô vốn không nên thương hại cô ta. Cô cũng không phải loại phụ nữ yếu đuối, có thể hai tay dâng người đàn ông mà mình yêu nhường cho người phụ nữ khác. Có lẽ Giang Tuyết Nhi quả thực nhu nhược, có lẽ thực sự cần được che chở, nhưng trên đời này nhiều đàn ông như vậy, vì cớ gì cô ta cứ cố tình tranh giành với Úy Trì Hi cô chứ? Cô cũng không cần thông cảm với Giang Tuyết Nhi, cô không cần!
“Tiểu Hi… dì…” Giang Tuyết Nhi nghe Úy Trì Hi la mắng, nhất thời mắt ngân ngấn nước chực khóc. Tiểu Hi chán ghét cô sao? Làm sao bây giờ, Thác Dã có phải cũng chán ghét cô hay không?
“Úy Trì Hi!” Ngoài cửa, một giọng nói gầm lên giận dữ, làm chấn động cả hai người phụ nữ trên giường. Cả hai đều nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang đứng ở cửa nhưng tâm trạng mỗi người lại hoàn toàn khác nhau.
Người đàn ông có thân hình cao lớn, anh tuấn, tráng kiện ở ngoài cửa kia là người mà cả hai cô cùng yêu. Nhưng cũng chính sự mê hoặc của người đàn ông này, đồng thời lại khiến cho cả hai người phụ nữ say mê, và hơn nữa càng lúc càng lún sâu.
Anh đến gần, mặt Giang Tuyết Nhi bỗng nhiên ửng đỏ, nhìn đôi môi mỏng khêu gợi kia, nhớ tới lửa nóng vừa rồi, ánh mắt cô mang theo một chút thẹn thùng xấu hổ. Anh có biết, cô yêu anh đã nhiều năm rồi hay không? Ấy vậy mà đêm nay cô lại vô dụng đến thế, ngay vào thời khắc quan trọng lại bị ngất xỉu! Thật sự là hận không thể trốn vào trong chăn để khỏi phải ra gặp người.
Anh đến gần, mặt Úy Trì Hi nháy mắt trắng xanh, nhìn thấy trong mắt anh chỉ toàn là lo lắng, nhớ tới ánh mắt nén giận của anh, một dòng lệ nóng chua xót nhất thời tràn ra khóe mắt. Anh đang trách cứ cô phá hỏng chuyện tốt của anh sao? Hay là, anh trách cô không đi kêu bác sĩ Quý ngay khi thấy Giang Tuyết Nhi bị ngất xỉu? Có Chúa mới biết, vào thời điểm đó cô căn bản là không kịp phản ứng. Cô không phải muốn gây khó dễ hay xem nhẹ tính mạng người khác, cho dù cô rất chán ghét người phụ nữ kia. Anh có biết, cô yêu anh đã rất lâu rất lâu rồi không? Lâu đến nỗi không thể nhớ được anh đã thâm nhập vào tận xương tủy của cô từ lúc nào.
Úy Trì Thác Dã thong thả bước đến trước mặt Giang Tuyết Nhi, mở ra một góc chăn, nhẹ nhàng ôm cô đặt vào giữa giường rồi đắp chăn lại, anh thấp giọng nói: “Tuyết Nhi, cảm thấy không khỏe chỗ nào? Bác sĩ Quý một lát nữa sẽ đến!”
Giang Tuyết Nhi mỉm cười dịu dàng, “Thác Dã, em không sao, thật sự… rất xin lỗi.”
“Cô bé ngốc, là anh có lỗi mới đúng.” Úy Trì Thác Dã than nhẹ một tiếng, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, trong ánh mắt đầy vẻ áy náy, “Lần sau không được như vậy nữa, biết không?”
“Vâng.” Giang Tuyết Nhi ngoan ngoãn gật đầu, nhưng trong mắt lại tràn đầy sự thất vọng sâu sắc. Việc này có nghĩa là Thác Dã lại đẩy cô ra xa sao? Đều do cô thật quá vô dụng, “Xin lỗi anh, Thác Dã…”

Chương 95: Cơn Bão Ốm Nghén (5)

Chương 95: Cơn Bão Ốm Nghén (5)

Bác sĩ Quý xách theo hộp thuốc, sắc mặt nghiêm trọng rời khỏi Xích Long bảo. Dọc theo đường đi, ông luôn tự hỏi từ nay về sau phải làm như thế nào để giải quyết tốt hậu quả chuyện này. Dù sao bụng của cô Tiểu Hi sẽ càng ngày càng lớn, muốn giấu cũng giấu không được.
Ông âm thầm cầu nguyện, hy vọng cha của đứa con trong bụng cô Tiểu Hi, có thể mau chóng chịu trách nhiệm với cô Tiểu Hi, nếu vậy ông cũng không cần phải phiền não nữa rồi, dù sao với tính tình của cậu chủ, ông cũng phần nào hiểu được. Làm bác sĩ tại gia cho nhà Úy Trì đã vài chục năm, ông biết gia tộc Úy Trì tuyệt đối không cho phép xuất hiện vết nhơ, nếu không—– ông thật sự cũng không dám tưởng tượng!
Bi kịch đã từng xảy ra một lần, ông thật không muốn nó lại xảy ra lần thứ hai. Cầu mong, cầu mong cho cô Tiểu Hi có thể bình an, thuận lợi vượt qua khó khăn này…
Úy Trì Hi bên này vừa nhìn thấy bác sĩ Quý bỏ đi, thì bên kia đã nhanh chóng ngồi dậy rời khỏi giường, mang giày vào, bước nhanh ra khỏi phòng. Đúng lúc này, Úy Trì Thác Dã mới đưa bác sĩ Quý về cũng đã quay trở lại.
“Tại sao con còn chạy ra đây?” Úy Trì Thác Dã trầm giọng nói. Con bé này không chịu nằm yên, nghỉ ngơi ở trên gường lại còn dám chạy loạn. Tâm trạng anh vừa mới từ từ bình tĩnh lại đôi chút ngay lập tức lại muốn bùng phát.
“Không phải muốn về biệt thự sao? Người ta xem sắc trời cũng đã tối rồi, chúng ta cũng nên trở về sớm đi thôi.” Úy Trì Hi nhìn thấy anh, giống như ong thấy mật, cười híp mắt vội vội vàng vàng chạy qua, kéo lấy tay anh định đi xuống dưới lầu.
Vừa rồi nguy hiểm thật, may mắn nhờ có bác sĩ Quý giúp đỡ, cô mới thuận lợi vượt qua cửa ải, nếu không lúc này làm sao cô có thể bình tĩnh nói chuyện phiếm với anh được chứ? Bây giờ, chuyện quan trọng nhất chính là phải kéo anh trở về biệt thự ngoại ô, tránh để cho con hồ ly tinh Giang Tuyết Nhi kia đến quấy phá.
“Quay về biệt thự?” Úy Trì Thác Dã nghi hoặc nói: “Ta nói đêm nay phải quay về khi nào?”
“Hả? Không quay về, chẳng lẽ sẽ ngủ lại chỗ này?” Cô đột nhiên hoảng hốt, buột miệng nói. Anh không phải có ý định muốn quan hệ với người phụ nữ kia đó chứ? Không được, sống chết gì cô cũng sẽ không đồng ý!
Nghe Úy Trì Hi nói xong, ấn đường của anh không khỏi nhíu chặt lại: “Ta thật sự rất kinh ngạc, nơi này chính là nơi con đã sống mười hai năm qua, đừng nói với ta, con không muốn ngủ lại đây—–” Anh cố ý kéo dài âm cuối, trong giọng nói lộ ra đôi chút mùi vị uy hiếp.
“À…không phải vậy, người ta chỉ nghĩ là người không muốn ngủ lại nơi này thôi!” Cô chu môi, oan uổng quá, đại nhân. Cô ngủ ở chỗ nào cũng không thành vấn đề, mấu chốt là anh ngủ ở chỗ nào kìa. Hơn nữa lúc ở biệt thự cũng chỉ có anh và cô, tuy rằng mỗi người một phòng, mỗi người một giường, nhưng thế giới của chỉ riêng hai người, thật sự rất tốt đẹp. Ở Xích Long bảo này lại có thêm một cô Giang Tuyết Nhi, bây giờ chú Lâm, thím Lâm lại đối xử với người phụ nữ kia giống như là ‘bảo chủ phu nhân’ tương lai, vì vậy cô mới ngạc nhiên đêm nay anh muốn ngủ lại ở đây mà thôi.
Chẳng lẽ anh thật sự muốn đáp ứng yêu cầu của thím Lâm, ở bên trên người phụ nữ tên Giang Tuyết nhi kia, tạo đời sau cho nhà Úy Trì? Á…Lúc này trong bụng cô không phải cũng đã mang cục cưng của anh rồi sao? Làm gì còn phải ‘phiền toái’ đến người phụ nữ kia chứ? Thím Lâm à thím Lâm tại sao còn không chịu đến hầu hạ nữ chủ nhân chân chính là cô đây?
“Bây giờ đã biết câu trả lời rồi, còn không trở về phòng mà ngủ đi? Tối nay con nôn đến mức bị hạ đường huyết, giờ không cảm thấy mệt sao?” Anh không trở về biệt thự, cũng vì nghĩ đến thân thể không được thoải mái của cô, không bằng cứ ở lại Xích Long bảo nghỉ ngơi cho sớm. Con bé kia chăn còn nằm chưa ấm chỗ đã chạy ra đây, thật sự là nên đánh một trận vào mông.
“Nhưng mà Thác Dã, người ta…” Cô do dự, không biết làm sao để ngăn cản cơ hội của Giang Tuyết Nhi. Dù sao chỉ cần nơi nào có sự tồn tại của Giang Tuyết Nhi, cô liền hoàn toàn không có cảm giác an toàn: “Đêm nay người ta ……có thể ….ngủ cùng với người được không a?”
“Không được!” Anh không cần suy nghĩ liền cự tuyệt cô, nhưng trong lòng lại vô cớ rối loạn. Nhớ tới nụ hôn do không nén nổi tình cảm lúc nãy, thân dưới của anh lại nổi lên phản ứng.
Chết tiệt! Anh càng ngày càng hoài nghi có phải do mình bị cấm dục quá lâu rồi hay không.
Cái quái gì vậy? Anh ta thật là vô tình nha, lần nào cũng đều cự tuyệt cô thẳng thừng như vậy, tuyệt đối không hề lo lắng xem có làm tổn thương tâm hồn nhỏ bé yếu ớt của cô hay không: “Nhưng mà, trước đây người ta đều ngủ cùng với người nha!” Cô phồng đôi má trắng mịn. Trước đây đều phải ôm chân anh mới có thể ngủ được, tuy rằng mỗi lần đều do cô đêm hôm khuya khoắt trèo lên trên giường của anh, nhưng bởi do anh cũng ngấm ngầm đồng ý nha. Vậy vì sao bây giờ lại không được? “Có được hay không?”
Cô lắc lắc cánh tay anh, cái vật tròn tròn mềm mại lơ đãng chạm vào anh, xuyên qua lớp áo mỏng manh truyền đến từng đầu mút dây thần kinh của anh, gây cho anh một trận tê dại: “Không được! Con đã trưởng thành, không được tùy hứng.”
Úy Trì Thác Dã cố kìm nén kích thích. Chết tiệt, anh rốt cuộc suy nghĩ điên khùng gì vậy, ngay cả đối với con gái của mình cũng nảy sinh ảo tưởng.
Không để cho cô làm nũng, anh rút cánh tay mình về, giục cô nhanh chóng về lại phòng ngủ.
“A này, người ta không muốn…” Cô bị anh kiên quyết đẩy vào phòng ngủ, âm thanh khàn khàn cố gắng giãy dụa trong cổ họng lần cuối: “Thác Dã, người ta ngủ không được!” Đặc biệt là ở nơi có Giang Tuyết Nhi! Cô ở trong lòng thầm bổ sung thêm một câu.
“Ngủ không được cũng phải ngủ, nếu không sau này sẽ không cho phép con về lại biệt thự.” Anh đành phải tung ra đòn sát thủ, ai bảo con nhóc này mềm không ăn, lại muốn ăn cứng.
“Hừ!” Úy Trì Hi hừ mũi, rõ ràng đã là một ‘lão già’, vì sao luôn dùng giọng điệu của một ‘cậu nhóc’ chứ! Hình như cuộc sống mười mấy năm qua của cô đều phải chịu sự uy hiếp này của anh, nhưng tại sao lần uy hiếp nào của anh cũng đều thực sự thành công.
Anh luôn mang cả họ lẫn tên ra gọi cô, Úy Trì Hi không được làm cái này, Úy Trì Hi không cho phép làm cái kia, Úy Trì Hi không đời nào… Nếu như anh có thể đối xử với cô cũng giống như với Giang Tuyết Nhi, thì cô sẽ lập tức đốt pháo ăn mừng, cũng sẽ thắp hương cúng tạ thần linh!
Nếu anh thật sự muốn đuổi cô ra khỏi biệt thự, vậy còn diễn trò khỉ làm chi? Giờ chỉ còn cô và cục cưng đơn độc, thật đáng thương.
Vì nghĩ cho đại cục, Úy Trì Hi đành phải nén giận, chu cái miệng nhỏ nhắn lên, ngoan ngoãn chui vào trong chăn. Cô cũng chỉ có thể âm thầm thở dài, Úy Trì Hi a, Úy Trì Hi, rốt cuộc thì còn có…khí phách hay không hả!

Chương 94: Cơn Bão Ốm Nghén (4)

Chương 94: Cơn Bão Ốm Nghén (4)

“Bác sĩ Quý…” Úy Trì Hi nhìn thấy bộ dạng trầm tư của ông lo lắng gọi.
“Hả?” Việc này có chút nhức đầu, bác sĩ Quý theo thói quen đẩy gọng kính trên sóng mũi lên một chút, “Cô Tiểu Hi, vậy xem ra việc cô bị nôn mửa cũng chỉ là phản ứng ốm nghén bình thường.”
“Đúng vậy a, nhưng bọn họ cũng không biết thật ra là do tôi bị ốm nghén.”
“Vậy cậu chủ cũng không biết cô đang có thai, phải không?” Khóe mắt bác sĩ Quý hơi nhíu lại, tuy rằng đã dự đoán được đáp án, nhưng vẫn phải cần chính miệng cô Tiểu Hi xác thực, ông mới dám kết luận.
Úy Trì Hi nặng nề gật đầu: “Đúng vậy, ông ấy không biết.” Nói xong, cô khẽ thở dài một hơi, vừa lập tức muốn cho Thác Dã biết lại vừa sợ anh biết được suy nghĩ trong lòng mình. Bác sĩ Quý làm sao có thể hiểu được chứ?
“Vậy…Cô Tiểu Hi, cha của đứa nhỏ sẽ chịu trách nhiệm chứ?” Bác sĩ Quý lại hỏi.
Cô bất đắc dĩ lắc đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt ông: “Tôi không biết.”
“Cái gì?” Bác sĩ Quý thất kinh kêu lên, “Cô Tiểu Hi không biết cha đứa nhỏ là ai sao?”
“Á? Tôi không phải có ý này, là không biết cha đứa nhỏ có chịu trách nhiệm hay không.” Trên thực tế cô hoàn toàn không thể xác định được. Trong lòng Thác Dã cô chỉ là con gái của anh. Anh chưa bao giờ đối với cô như kiểu một người đàn ông chịu trách nhiệm với người phụ nữ của mình, huống chi là đối với đứa con của bọn họ.
“Ai… Cô Tiểu Hi, cô thế này thật sự làm cho tôi rất khó xử. Tôi biết giải thích thế nào với cậu chủ đây.” Bác sĩ Quý lo lắng nhíu mày. Ông không thể ngờ rằng cô Tiểu Hi lại đang có thai, lại càng không thể nghĩ tới chuyện này lại khó giải quyết đến thế.
“Bác sĩ Quý, tôi biết ông là người tốt. Tôi sẽ tìm thời điểm thích hợp nói rõ ràng với cha tôi, nhưng không phải là bây giờ. Ông có thể giúp tôi che giấu một thời gian ngắn được không? Tôi xin ông mà, bác sĩ Quý!” Úy Trì Hi cầu xin. Nếu như bác sĩ Quý nói với Thác Dã chuyện cô đang mang thai, thì cô tuyệt nhiên sẽ không còn cơ hội để chứng minh bản thân đã hoài thai đứa nhỏ của anh.
Cho dù đứa nhỏ có thể chứng minh bằng DNA, nhưng cô không hi vọng dùng hạ sách đó để buộc anh phải thừa nhận đứa nhỏ. Dù sao cái cô muốn chính là tình yêu của anh chứ không phải chỉ là thân phận cha của đứa bé.
“Cô Tiểu Hi, cô thế này…” Bác sĩ Quý do dự….
“Tôi nói thật, bác sĩ Quý, nếu ông nói với cha tôi chuyện tôi có thai, ông ấy nhất định sẽ đánh chết tôi.” Oái, phim truyền hình cũng đều diễn như vậy nha. Cô nói xong nước mắt lưng tròng.
“Đừng gấp đừng gấp, cô Tiểu Hi, chúng ta còn phải nghĩ cách.” Bác sĩ Quý nhìn dáng vẻ đáng thương của cô, trong lòng dâng lên một cảm giác không nỡ.
Ai, không biết đi lừa gạt một ông lão có phải là một hành vi vô đạo đức hay không, nhưng cô cũng không phải hoàn toàn là đang nói dối a: “Bác sĩ Quý, ông cũng biết tôi chỉ là dưỡng nữ của nhà Úy Trì. Tôi thật là đáng thương, nếu cha tôi biết tôi đã làm bại hoại gia phong, thì tôi nhất định sẽ bị đuổi ra khỏi nhà Úy Trì, đến lúc đó mẹ con chúng tôi cô nhi, quả phụ sẽ phải lưu lạc đầu đường xó chợ. Bác sĩ Quý, ông nhẫn tâm ư?”
“Cô Tiểu Hi, những lời này của cô là muốn…” Bác sĩ Quý dù sao tuổi cũng đã cao, rất dễ bị mềm lòng.
“Bác sĩ Quý, xin ông giúp đỡ được không, cứ nói là dạ dày của tôi có vấn đề, được không, thật sự cầu xin ông, bác sĩ Quý…” Cô nài nỉ van xin. Cô cùng cục cưng sống hay chết đều ở trong tay bác sĩ Quý. Cô không quên lần đó khi cô nói cho Thác Dã biết mình có thai, phản ứng đầu tiên của anh không ngờ lại cho rằng cô có quan hệ tình dục bừa bãi. Nếu lần này bác sĩ Quý nói ra, anh không hất tung cả nóc nhà lên mới là lạ.
Trước tiên cô chỉ có thể để cho anh nhận ra cô chính là ‘cô ấy’, rồi sau đó mới nói đến chuyện có em bé. Ừm, chỉ có như vậy mới là cách thức hoàn mỹ nhất, cô không thể phá hỏng.
Cốc cốc cốc!
Tiếng gõ cửa vang lên, người nào đó đợi ở bên ngoài đã mất hết kiên nhẫn.
Trong lòng Úy Trì Hi lập tức hoảng loạn, mắt thấy Thác Dã sắp vào, cô vội vã kéo lấy tay bác sĩ Quý: “Cầu xin ông, bác sĩ Quý, toàn bộ hậu quả tự mình tôi sẽ chịu trách nhiệm…”
“Cô Tiểu Hi, cô đây là….” Bác sĩ Quý do dự, nghe thấy tiếng gõ cửa, trong lòng cũng căng thẳng theo.
Đúng lúc này, Úy Trì Thác Dã đã đẩy cửa đi vào.
“Thế nào, bác sĩ Quý, rốt cuộc con bé có vấn đề gì?” Mi tâm anh vẫn nhíu chặt lại như cũ.
“Cậu … chủ…” Nhìn thấy anh đi tới, bác sĩ Quý trong lúc nhất thời dĩ nhiên là không biết mở miệng nói thế nào.
“Bác sĩ Quý nói, gần đây dạ dày người ta không tốt, uống một ít thuốc là ổn.” Úy Trì Hi ở một bên nhìn chằm chằm vào sắc mặt của bác sĩ Quý.
Úy Trì Thác Dã ngạo nghễ nhìn cô, nhướng i: “Phải không? Nôn lợi hại như vậy chỉ vì đau dạ dày?”
“Đúng vậy a, bác sĩ Quý, ông nói có đúng không!” Cô vội vàng thúc giục bác sĩ Quý, nếu không anh căn bản là sẽ không chịu tin tưởng lời cô nói.
“Khụ khụ.” Bác sĩ Quý ho khan hai cái cho thông cổ, sau đó, phun ra lời nói dối lớn nhất trong đời “Đúng vậy, cậu chủ, cô Tiểu Hi không có gì đáng ngại. Tôi trở về kê một toa thuốc cho cô ấy uống, rất nhanh sẽ khỏi.” Có Chúa chứng giám, thuốc ông kê là thuốc an thai của Đông y, thuốc tây cũng không thể dùng bừa bãi được.
Nghe bác sĩ Quý nói như vậy, lòng của Úy Trì Thác Dã cũng theo đó mà thả lỏng: “Vậy là tốt rồi, Úy Trì Hi, con còn có…nơi nào không thoải mái hay không, nói rõ với bác sĩ Quý đi.”
“Đã nói rõ cả rồi!” Cô nhanh nhảu trả lời, nhìn bác sĩ Quý bằng ánh mắt biết ơn, khẽ thở phào nhẹ nhõm. Hoàn hảo vào ngay phút chót bác sĩ Quý đã không có bán đứng cô.
“Đúng vậy, cậu chủ, để cô Tiểu Hi nghỉ ngơi cho khỏe đi. Tôi trở về kê toa, ngày mai sẽ đem thuốc đã sắc xong đến quý phủ.” Bác sĩ Quý đứng dậy, lấy hộp thuốc, ông sợ nếu cậu chủ hỏi tiếp thì cũng không biết phải che giấu như thế nào.
“Vâng, bác sĩ Quý, cảm ơn ông nhiều.” Úy Trì Hi mỉm cười, ngọt ngào nói.
“Không cần khám lại lần nữa sao?” Úy Trì Thác Dã nghi ngờ hỏi, vẫn là kiểm tra cẩn thận một chút, anh mới cảm thấy yên tâm hơn.
“À, cậu chủ, tạm thời không cần, Cô Tiểu Hi rất khỏe, ngài cũng đừng quá lo lắng.” Bác sĩ Quý gật gật đầu, ”Vậy tôi xin phép về trước.”