-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015

Chương 47: Em là đôi mắt của anh

Chương 47: Em là đôi mắt của anh

Giọng điệu khinh miệt của gã côn đồ lại lần nữa ghim vào lòng cô đau nhói. Bàn tay nắm lấy chai rượu của cô không dám buông lỏng, cố ép mình trấn định lại, “Tôi đã báo cảnh sát, họ sẽ lập tức tới đây thôi. Các người có giỏi thì tới đây, người nào tới tôi sẽ đâm kẻ đó.”
Những kẻ côn đồ kia ngược lại bị lời nói của cô hù dọa, nhất thời không dám hành động thiếu suy nghĩ. Đúng lúc này lại truyền đến giọng nói của người tài xế, “Thần An! Thần An!”
Tài xế chạy về phía này, bọn côn đồ thấy lại có người tới nên lo lắng cảnh sát sẽ đến thật đành nháy mắt với nhau chuẩn bị bỏ đi.
“Để hết đồ của anh ấy lại!” Cô lạnh giọng nhắc lại.
Mấy gã đó tức giận nhìn cô một cái, cuối cùng chỉ đành oán hận đem mọi đồ vật ném xuống đất, sau đó nhanh chóng bỏ đi.
Bọn chúng vừa đi, cả người cô giống như bị rút sạch sức lực, ngã nhoài trên mặt đất.
Nghĩ tới Tả Thần An bên cạnh vẫn im lặng không lên tiếng, trong lòng cô khó chịu đến muốn khóc. Anh kiêu ngạo như vậy, hôm nay gặp phải tình cảnh này có lẽ còn khó chịu hơn là bị giết.
Nước mắt cô không kìm hãm được ào ạt rớt xuống. Cô đứng dậy nhặt lại quần áo của anh, vừa rơi lệ vừa giúp anh mặc lại quần áo.
Lúc này, chú tài xế cũng vừa chạy tới, vừa giúp cô một tay vừa hung hăng chửi rủa: “Bọn khốn này, dám đụng đến cả Thần An. Trở về nói cho ông Tả biết, cả đám đều không có kết cục tốt.”
“Đủ rồi!” Tả Thần An vốn đang đờ đẫn nghe thấy bọn họ nói vậy bỗng nhiên bộc phát, vung tay một cái, gạt cô cùng tài xế tránh sang một bên rồi đứng dậy nói: “Có lợi ích gì? Nói cho tôi biết có lợi ích gì? Tôi rốt cuộc cũng chỉ là một kẻ tàn phế! Một kẻ tàn phế đến nỗi ngay cả quần áo của mình cũng không mặc được. Chỉ biết trút giận lên đầu những người bên cạnh mình, lúc ở bên ngoài lại không bằng cả một con chó!”
Lời của anh, từng chữ từng câu đều giống như mũi tên đâm vào lòng cô đau nhói. Cô thật vất vả cố gắng để gương mặt tối tăm của anh có lại nụ cười, cũng không dễ dàng khiến anh mở ra nắp đàn lần nữa để trở lại với thế giới âm nhạc chứa đầy tình cảm của anh. Vậy mà, tất cả lại bị phá hủy rồi sao? Sớm biết như vậy, sáng nay cô đã không ra ngoài. Đều là lỗi của cô…
Nước mắt vẫn rớt xuống như mưa, cô đột nhiên nhào tới ngực anh, ôm chặt anh nói: “Không phải vậy! Không phải! Anh không phải là kẻ tàn phế! Thần An, đối với em mà nói, anh là cả thế giới. Em yêu anh, Thần An! Em rất yêu anh!”
Đây là lần đầu tiên cô gọi “Thần An”, cũng là lần đầu tiên thốt ra một chữ “Yêu”.
Cô cảm thấy thân thể của anh đột nhiên cứng đờ, cô biết rõ những lời này sẽ mang lại cho anh cực nhiều chấn động.
Chẳng qua là, sau khi cứng đờ cũng chỉ có sự trầm mặc…
Anh không có bất kỳ phản ứng nào, cô dự đoán được. Với tình trạng của anh lúc này, anh căn bản không có tự tin có thể mang lại cho cô hạnh phúc.
Cô không để tâm, chỉ gạt nước mắt rồi cùng tài xế đưa anh vào bệnh viện. May mắn chỉ là một ít vết thương ngoài da, tạm thời xử lý miệng vết thương xong là anh có thể về nhà.
Suốt dọc đường, Tả Thần An chẳng hề nói chuyện một câu, sắc mặt phờ phạc khiến cô nhìn thấy cũng phải đau lòng. Sự tổn thương của ngày hôm nay, không biết lúc nào mới có thể giúp anh phục hồi lại như cũ.
Xe vẫn đều đều chạy trong đêm tối.
Cô đột nhiên phát hiện cái gì, nói với tài xế: “Rẽ vào hướng này! Chú rẽ vào hướng này!”
Đó không phải là hướng về nhà, tài xế mặc dù không hiểu nhưng vẫn làm theo lời cô nói.
Nếu cô nhớ không lầm, xung quanh đây hình như có một giáo đường.
Quả nhiên, khi cô nhìn thấy nhà thờ lặng lẽ nằm dưới ánh đèn đường u tối liền vội vàng dắt Tả Thần An xuống xe.
Anh không biết đã đến chỗ nào, chỉ có vẻ mặt mờ mịt cùng bất đắc dĩ, bước chân chập choạng theo sát cô tiến vào cửa giáo đường.

Chương 46: Em là đôi mắt của anh

Chương 46: Em là đôi mắt của anh

Vì là buổi tiệc chia tay nên đêm đó mọi người đều chơi rất “high”*, đợi đến khi Hạ Vãn Lộ nghĩ tới thời gian không còn sớm thì đã là đêm khuya.
cô thầm nghĩ hỏng bét, vội vàng mượn điện thoại của bạn học để ra ngoài gọi điện về nha. Khi điện thoại vừa thông, cô đang định mở miệng nói chuyện thì nghe giọng nói đầy lo lắng ở đầu bên kia của dì giúp việc, “Tiểu Hạ à! Rốt cuộc cháu làm sao vậy? Ở nhà rối loạn hết lên rồi đây này!”
“Sao vậy ạ?” cô còn tưởng rằng Tả Tam thiếu thấy cô về muộn nên lại bộc phát bản tính đại thiếu gia.
“Tối muộn như vậy, cháu gọi điện thoại về cũng không nói gì, gọi lại mãi không được nên Thần An lo lắng cháu xảy ra chuyện gì. Đợi mãi không thấy cháu trở về nên cậu ấy đã gọi tài xế cùng ra ngoài tìm cháu rồi. Ông bà chủ vừa vể cũng rất lo lắng, bây giờ mọi người trong nhà đều ra ngoài đi tìm cậy ấy hết rồi.”
Tả Tư Tuyền và Tiêu Hàn đều không phải là người coi trọng cấp bậc, tính tình đều rất ôn hòa, lúc ở nhà cũng không để cho ba đứa trẻ có đặc quyền gì nên vẫn để cho người giúp việc và tài xế gọi thẳng tên của con mình.
Hạ Vãn Lộ vừa nghe thấy lời này cũng hoàn toàn phát hoảng. Anh đi tìm cô? Anh chỉ là một người mù, sao lại tìm cô được.
cô lập tức chạy vào trong phòng, đặt điện thoại xuống trả lại cho bạn học, ném lại một câu, “Tớ có việc gấp phải về trước.” rồi vội vã chạy ra khỏi KTV.
Nghĩ tới Tả Thần An cứ như vậy ra ngoài không có mục đích thì điểm đầu tiên sẽ đến nhất định là trường học, cô liền quyết định tìm kiếm một vòng ở vùng phụ cận xem có thể gặp được hay không. Kết quả đúng là gặp được, nhưng mà…
Đầu tiên cô nhìn thấy một chiếc xe quen thuộc, hình như là của nhà họ Tả, sau đó cô chạy nhanh tới gần thì thấy đúng là như vậy. Nhưng mà mấy kẻ vây quanh chiếc xe này là sao? Bọn họ còn nhao nhao ầm ĩ, cười nhạo không ngừng, “Người mù! Người mù còn ăn mặc đẹp như vậy làm gì! Ha ha ha!”
Hai chữ “người mù” này đâm sâu vào lòng cô đau nhói. cô chỉ hận mình không thể chạy đến nhanh hơn chút nữa.
Cuối cùng, khi cô chạy được đến chỗ mấy người này thì thấy Tả Thần An bị bọn chúng đè trên mặt đất, quần áo cũng bị lột ra chỉ chừa lại quần lót, thậm chí trên người anh còn có vài vết thương chảy máu.
Lòng cô giống như bị đánh mạnh một cái, cũng không biết lấy được dũng khí và sức lực ở đâu, liếc thấy có mấy vỏ chai bị vứt lại bên đường bèn nhặt lên rồi vọt tới quơ chai gào thét, “Cút! Cái lũ cặn bã này! Cút!”
Nhìn cách ăn mặc của bọn chúng cũng biết được đây là bọn côn đồ nhưng lúc này cô lại không cảm thấy sợ hãi. cô nhắm mắt lại cầm chai rượu quơ loạn xạ, cũng không biết đã đánh trúng được người nào, đánh thành cái bộ dạng gì, chỉ nghe thấy tiếng thủy tinh vỡ vụn.
Những tên côn đồ kia dường như bị sự điên cuồng của cô làm cho chấn động nên lần lượt đứng nguyên tại chỗ ngây ngốc mà nhìn. Có người bị bể đầu chảy máu đành lấy tay che lại, mấy người còn lại vẫn nắm chặt quần áo và đồng hồ của Tả Thần An.
cô thở phì phò, dùng chai rượu bị vỡ chỉ vào bọn họ, bởi vì vô cùng kích động lại nổi giận mà giọng nói cũng đặc biệt khàn khàn, “Để đồ vật xuống! Để lại tất cả cho tôi!”
Những người đó ngơ ngác, đang chuẩn bị đặt xuống lại có người đột nhiên phản ứng lại, khuôn mặt biến sắc, mở miệng mắng: “TMD* nó! Con đàn bà thúi! Cùng nhau lột sạch nó cho tao!”
“Các người dám!” Tả Thần An vốn nằm trên mặt đất bỗng nhiên tỉnh ngộ.
một gã côn đồ lộ ra nụ cười ác độc, “Có dám hay không mày cứ xem là biết. A, đúng rồi, mày chỉ là một thằng mù, sao có thể nhìn thấy được? Ha ha…”
_____________
*Chơi rất ‘high’: chơi rất hưng phấn, chơi hết mình.
*TMD: một câu chửi thề.

Chương 45: Em là đôi mắt của anh

Chương 45: Em là đôi mắt của anh

Anh nhẹ nhàng đệm đàn, cô chậm rãi hát. Cô từng khát khao cuộc sống của mình cứ từ từ trôi qua như vậy, trong sự hài hòa giữa những tiếng đàn và giọng hát nhẹ nhàng, thế giới xung quanh dù thế nào cũng không còn quan trọng, điều quan trọng nhất là cô có anh, thế là đủ.
Cho tới hôm nay, khi cô đột nhiên tỉnh lại từ trong giấc mộng, nước mắt đã thấm ướt đầy gối. Giấc mộng hôm qua vẫn như vậy, cô hiểu ra rằng, hình ảnh của anh đã ăn sâu bén rễ trong lòng cô không thể nào nhổ đi được. Năm năm thời gian lắng đọng chẳng những không khiến tình yêu mất đi mà ngược lại càng thêm sâu đậm, càng mãnh liệt hơn.
Lúc cô tỉnh dậy đã không thấy Hiểu Thần bên cạnh, có lẽ con bé quay lại trường học rồi. Cô ngơ ngác tựa như còn đắm chìm trong mộng, chỉ cảm thấy mí mắt của mình sưng vù đến khó chịu. Cuối cùng cô đành tự mình xuống giường để soi gương, nhìn thấy mắt mình sưng lên như hột đào. Chẳng lẽ ngay cả nằm mơ cũng khóc đến thương tâm như vậy?
Tên bàn ăn có sẵn bữa sáng do Hiểu Thần chuẩn bị và một mảnh giấy.
Cô cầm lên nhìn, tờ giấy viết: chị, những năm này đã khiến chị cực khổ rồi. Em nhất định sẽ cố gắng không để chị phải chịu khổ, không cần phải khóc nữa. Chị à, đáp ứng em, từ nay về sau đừng bao giờ khóc nữa được không?
Cô cầm tờ giấy trong tay, cảm thấy vừa ấm áp vừa cha xót, nước mắt không nhịn được lại rớt xuống như mưa.
Thì ra Hiểu Thần cũng nhìn thấy mình khóc trong mộng?
Không phải, cô khóc không phải vì khổ sở mà bởi vì…là bởi vì cô nhớ.
Nhớ nhung là một việc hạnh phúc nhưng nhiều khi cũng rất khổ sở.
Thần An, Thần An! Trong năm năm, liệu có lúc nào anh cũng chợt thấy đau khổ như vậy vì nhớ đến em?
Tiếng đồng hồ báo thức tút tút vang lên nhắc nhở cô sắp đến giờ làm việc. Cô vội vàng rửa mặt, ăn xong bữa sáng Hiểu Thần để lại rồi nhanh chóng bước ra khỏi nhà.
Buổi sáng, trên xe buýt người người chen chúc, cô bị chen lấn đến nghẹt thở, mặt cứ dán chặt vào cửa kính đến nỗi không thể nào nhúc nhích được.
Trên tuyến đường đến bệnh viện phải đi qua một tiệm áo cưới rất lớn. Lúc đi ngang qua chỗ này, cô sẽ thường nhìn những bộ váy cưới xinh đẹp mỹ lệ đến thất thần. Cô cũng từng mơ tưởng qua có một ngày sẽ được mặc lên mình một bộ váy cưới như vậy. Có người con gái nào khi yêu lại không khát vọng được cùng người mình yêu tiến vào lễ đường của đám cưới? Nhưng mà, đối với cô cuối cùng cũng chỉ là sự tiếc nuối.
Không! Cũng không hẳn như vậy!
Cô và Thần An đã từng cùng nhau cử hành hôn lễ, chẳng phải sao? Đó là một ngày chỉ có trăng sao làm chứng, trời đất chứng giám. Ngày đó, cô vĩnh viễn cũng không thể quên.
Đó là ngày cô chính thức tốt nghiệp. Vốn dĩ có nhà họ Tả sắp xếp nên cô hoàn toàn không phải tự mình đi đến trường học. Nhưng mà, bởi vì bạn học gọi điện tới nên dù thế nào cô cũng muốn tự mình nói lời tạm biệt với những bạn bè cùng học mấy năm, cũng là từ biệt với thầy cô giáo.
Vì vậy, cô xin phép nhà họ Tả được nghỉ một ngày để đến trường đại học.
Vốn dĩ muốn cùng thầy cô và bạn học ăn xong bữa tiệc liên hoan rồi trở về nhà họ Tả nhưng các bạn học lại ép cô ở lại cùng đến KTV* hát hò. Cô không thể từ chối nên đành phải đi theo.
Lúc đó đã là hơn chín giờ tối, sau khi đến được KTV, cô muốn gọi điện về báo một tiếng nên quyết định đi cuối cùng, đứng ở hành lang bấm số điện thoại của nhà họ Tả.
Người nghe điện thoại dĩ nhiên không phải là Tả Thần An mà là người giúp việc của nhà họ Tả.
“Dì à, cháu là Tiểu Hạ, cháu…” Cô còn chưa kịp nói xong thì điện thoại đã cúp.
Đúng lúc bạn học thấy cô mãi không vào nên chạy ra túm lấy cổ cô kéo thẳng vào trong. Trong phòng khí thế sục sôi, bầu không khí tăng vọt khiến cô cũng bị lây nhiễm, nhanh chóng gia nhập vào tập thể nên nhất thời quên mất cuộc gọi ban nãy.

Chương 41: Em là đôi mắt của anh

Chương 41: Em là đôi mắt của anh

Đến phòng vệ sinh, cô dẫn anh đến cạnh bồn cầu như bình thường, sau khi thấy anh cảm nhận được vị trí của bồn cầu mới xoay người chuẩn bị ra ngoài.
“Cô ra ngoài làm cái gì?” Anh gọi cô lại.
Cô không ra ngoài chẳng lẽ ở đây nhìn anh xuyt xuỵt sao? Cô lại không có sở thích rình xem người khác.
“Tới đây giúp tôi kéo khóa quần. Tôi không nhìn thấy.”
Mặt cô thoáng chốc đỏ bừng, người này đang cố ý! Loại quần áo bệnh nhân này làm gì có khóa mà kéo.
Trong yên lặng bỗng vang lên tiếng cười của anh, kèm theo đó là giọng nói cực kỳ giễu cợt: “Không phải cô đã thấy qua rồi sao? Còn sợ cái gì?”
Cô lại càng quẫn bách, sao anh lại nhớ rõ chuyện này chứ.
Xem ra hiện tại tâm tình của anh cũng không tệ lắm.
Cô không nhịn được cong môi, “Chị có sợ cái gì sao?! Chị mới không thèm sợ! Là chị không nhìn trúng em! Không thèm nhìn! Loại gầy như que củi ấy có gì đáng nhìn.”
Nói xong “Phanh” một tiếng đóng cửa lại, cũng không thèm quản vẻ mặt của anh lúc này thế nào.
Lúc này cô vĩnh viễn cũng không ngờ tới, nửa đời sau của mình sẽ vì một câu nói này mà phải trả giá cực lớn. Còn nữa, khi con sói này lộ ra bản chất của mình vốn dĩ là một sắc lang, sau khi không biết liêm sỉ đem cô ăn hết vào bụng còn mang thù hỏi cô lần này đến lần khác “rốt cuộc còn nhỏ nữa không?”.
Dĩ nhiên, đây là chuyện sau này. Lại nói, sau khi bị cười nhạo giống như que củi, Tả Thần An cũng không nổi giận, sau khi làm xong chuyện lại gọi cô vào giúp anh rửa tay.
Cô còn bị tình huống vừa rồi làm cho rối rắm nên thật sự không muốn đi vào. Nhưng mà, đây rõ ràng là công việc của cô đúng không? Cô cảm thấy mình đúng là dại dột, rõ ràng là ngày nghỉ còn tự đưa mình tới cửa để anh sai bảo.
Dù không cam lòng nhưng rốt cuộc cô vẫn phải vào lại phòng vệ sinh, mở nước nóng giúp anh rửa tay.
Đem dung dịch nước rửa tay hòa vào nước ấm rồi chà xát bàn tay hơi lạnh của anh cho đến khi chúng ấm dần lên, cô rốt cuộc mới hài lòng, dùng khăn bông giúp anh lau sạch rồi mới đỡ anh về giường tiếp tục nghỉ ngơi.
Trong nháy mắt, lúc tay của anh vừa chạm được tay cô liền giữ lại, “Rửa tay mà cũng rửa lâu như vậy? Tôi còn tưởng cô không nỡ bỏ tay ra đấy!”
Cô liếc anh một cái tỏ vẻ khinh thường, nhưng lại phát hiện mình sai lầm rồi, dù nét mặt của cô có sinh động thế nào đi nữa thì anh cũng không nhìn thấy.
Trong lòng cô không khỏi mừng thầm, anh làm sao biết được, sỡ dĩ cô giúp anh rửa tay lâu như vậy là vì muốn dùng sự ấm áp của mình để sưởi ấm cho anh?
Lúc này, lòng bàn tay hai người đang dán chặt vào nhau, trong bàn tay anh còn có hơi ấm của cô, sẽ không bao giờ lạnh lẽo nữa. Thành tựu này khiến cô như lạc vào sương mù quên hết mọi thứ. Đến khi tới được mép giường, cô lại theo quán tính đỡ anh lên giường nhưng bàn tay nắm chặt tay anh vẫn không thả.
Anh âm thầm cười trộm, cũng không vạch trần động tác này của cô mà để cô tiếp tục nắm lấy bàn tay mình.
Một đêm này, Hạ Vãn Lộ cùng anh trải qua toàn bộ thời gian trong phòng bệnh, anh không để cô trở về mà cô cũng không nhắc tới chuyện về nhà hay nghỉ phép nữa.
Mà trên thực tế không chỉ có tối nay, mấy ngày nghỉ phép của Hạ Vãn Lộ cuối cùng vẫn trải qua cùng Tả Thần An trong phòng bệnh.
May mắn là anh còn có chút lương tâm, nhìn thấy mấy vết thương của cô nên chỉ để cô ở trong phòng bệnh ngây ngốc, cũng không sai bảo cô làm bất cứ chuyện gì, ngay cả việc tiêm thuốc cũng chấp nhận để y tá khác làm, việc ăn uống cũng tự mình ăn. Tóm lại là, cái người rãnh rỗi như cô ở trong phòng bệnh chỉ có tác dụng chính là cùng anh ngẩn người hoặc là đọc anh nghe vài tin tức trên tạp chí, cùng lắm thì hát thêm một bài hát nữa mà thôi.
Cuộc sống cứ tiếp diễn như vậy cho đến khi vết thương của cô được cắt chỉ, mà Tả Thần An cũng được xuất viện về nhà.

Chương 40: Em là đôi mắt của anh

Chương 40: Em là đôi mắt của anh

Cô lại ngẩn ngơ lần nữa.
Lại lần nữa không biết phản bác thế nào.
Chẳng qua là đột nhiên lưu luyến màn đêm này, ánh trăng này không muốn rời đi.
Chẳng qua là lúc này chỉ muốn được cùng anh yên lặng đứng ở đó, giữ một khoảng cách nhất định với ánh trăng.
“Có biết hát không?” Cuối cùng anh lên tiếng phá vỡ yên lặng.
“Biết…Hát không được hay lắm…” Cô vẫn cảm thấy cổ họng của mình hơi nghẹn lại, trong tình cảnh này hình như nó đang phá hỏng bầu không khí.
“Tới đây hát một bài nghe thử.”
Không biết có phải là do lời nói vừa rồi của anh đầu độc hay không, cô hơi hắng giọng một cái rồi hát lên một điệu dân ca của vùng đất Giang Nam ___ “Một đóa hoa nhài xinh đẹp”.
Giọng hát của cô vốn không tệ, cộng thêm cô chính là một cô gái Giang Nam nên khi giọng hát mềm mại được cất lên, điệu hát dân ca càng trở nên đặc sắc.
Sau khi hát xong, gương mặt của cô đã hơi ửng đỏ. Đây là lần đầu tiên cô tự mình hát trước mặt một người đàn ông, cũng không biết mình hát thế nào, đừng nói đánh thức mọi người ở những phòng bệnh xung quanh, cho rằng tiếng hát nửa đêm…
“Hương thơm mỹ lệ đầy cành, vừa thơm vừa trắng khiến người ngợi khen...” Anh không bình luận giọng hát của cô mà chỉ nhắc lại hai câu trong lời bài hát, si ngốc giống như bị ma nhập.
Cuối cùng mới hỏi: “Cô là người Chiết Giang?”
“Vâng!” Cô theo thói quen gật đầu một cái, mặc dù anh không nhìn được.
Giọng nói của cô không phải là giọng phổ thông tiêu chuẩn mà pha lẫn một chút âm điệu của vùng Phương Nam, vừa nghe thấy đã biết cô không phải là người địa phương này.
Nhưng mà, chẳng lẽ Tả Thần An đang muốn tán gẫu cùng cô sao? Hôm nay anh thật sự chẳng giống với ngày thường. Nói thật, cô thích anh giống như lúc này hơn, bình tĩnh, nhu hòa, từ đầu đến cuối vẫn không hề trách cứ nửa lời về lỗi lầm của cô lúc sáng.
Anh chậm rãi quay người lại, dưới ánh trăng nhàn nhạt không thể thấy rõ vẻ mặt của anh, chỉ nghe thấy giọng nói của anh hơi cứng ngắc, “Còn không lại đỡ tôi!”
“A!” Cô vội vàng bước vào, một tay đỡ lấy cánh tay anh, tay còn lại cũng nắm chặt lấy bàn tay của anh.
Ngón tay thon dài, bàn tay hơi gầy, cảm giác hơi lạnh. Hơn nữa, bây giờ lại là ban đêm, anh đã đứng trước cửa sổ không biết bao lâu rồi nên đầu ngón tay càng thêm lạnh lẽo, dường như tất cả hơi ấm trên đời đều không đủ để sưởi ấm bàn tay anh.
Tay cô không nhịn được càng nắm chặt, đầu óc rối loạn, cũng không biết mình đang nghĩ gì, thật ra thì cái gì cũng không nghĩ, chỉ có những tiếng ong ong.
Đỡ anh tới được mép giường rồi dừng lại, cô nghĩ là anh buồn ngủ nên nói trước với anh: “Đợi chút, để tôi trải chăn lại giúp anh.”
Rốt cuộc vẫn là người không thể tự lo liệu cuộc sống, ngay cả cái chăn cũng rơi xuống đất một nửa.
Nhưng vừa mới định buông tay, bàn tay của anh càng nắm chặt, “Ai muốn ngủ? Tôi muốn đi toilet!”
Tất cả hình ảnh con sói hoang cô độc dưới ánh trăng trong truyền thuyết bỗng chốc tan thành mây khói. Đi toilet…Phòng vệ sinh…Thì ra là dù có khí chất của sói hoang đi nữa cũng bị gấp…
“A! Vậy đi đi!” Cô đỡ anh tiếp tục đi về phía trước.

Chương 37: Em là đôi mắt của anh

Chương 37: Em là đôi mắt của anh

“Không có việc gì…Sẽ không có chuyện…” Nhiều máu như vậy sao lại không có việc gì? Cô nhìn trộm về phía Tả Thần An, lại không hiểu được vẻ mặt trầm mặc của anh rốt cuộc là đang nghĩ gì. Lần này, anh nhất định oán giận cô, chỉ là, giận hay không giận đều không quan trọng, chỉ hy vọng vừa rồi anh không bị té.
Tiêu Hàn vốn ôm một bụng tức giận thấy Hạ Vãn Lộ chảy nhiều máu như vậy cũng không tiện nói thêm gì nữa, sắc mặt khó vô cùng khó coi, vừa đẩy Tả Thần An vào trong vừa nói: “Sau này không cho phép, ai cũng không được đem Tả Thần An đẩy ra ngoài”.
Hạ Vãn Lộ không dám nói thêm gì nữa, cúi đầu đứng uyên chỗ đó.
Chỉ có Tả Tư Tuyền tương đối lí trí, nói với cô: “Có thể đi được không? Vào trong băng bó lại một chút.”
“Vâng ạ…” Cô mím môi đáp lại một tiếng, chậm rãi xoay người.
“Cảm ơn cô đã cứu Thần An.” Giọng nói của Tả Tư Tuyền truyền tới từ sau lưng.
Cô kinh ngạc quay đầu lại, người nhà họ Tả không phải trách cô sao?
Lúc quay đầu lại đúng lúc nhìn thấy Tả Tư Tuyền đang mỉm cười, hơn nữa ông cũng theo sát phía sau cô, bộ dáng giống như sợ cô chống đỡ không nổi bị té xỉu.
Cô cười nhẹ, cúi đầu đi tiếp vào bệnh viện.
Gáy cô bị quẹt nên bị thương, may mười mấy mũi, bác sĩ nói có thể để lại sẹo. Cho nên, ý tá trưởng cho cô hai ngày nghỉ để cô nghỉ ngơi tịnh dưỡng trước, nếu như cần có thể xin nghỉ thêm.
Bình thường, công việc của y tá rất bận rộn, cho nên mỗi lần được nghỉ cô đều cố gắng buông lỏng mình, tâm trạng cũng rất hưng phấn. Nhưng mà, chuyện lần này đã khiến cô không thể nào tập trung tinh thần được.
Không hiểu tại sao, tâm hồn của cô lúc nào cũng treo lơ lửng, dáng vẻ của Tả Thần An bỗng dưng hiện lên, anh nghiêm mặt, anh nổi giận, đủ các vẻ mặt liên tục hiện lên ở trong đầu, hơn nữa, bên tai còn vang vọng tiếng rống giận của anh, ‘sao giờ này cô mới tới?!’.
Tim, trong nháy mắt liền đập loạn. Mấy ngày nay, anh chỉ muốn cô tiêm thuốc, muốn cô đút cơm, bây giờ cô không ở đó, anh sẽ ngoan ngoãn nghe lời sao? Có phải lại khiến cho phòng bệnh khoa mắt không thể nào yên ổn được? Hay là lại cùng người nhà giận dỗi không chịu ăn cơm?
Nghĩ như vậy, trái tim của cô giống như bị thứ gì níu lấy, càng siết chặt.
Cô không tự chủ muốn manh động đến phòng bệnh xem một chút, nhưng mà bây giờ anh còn muốn gặp cô sao?
Nhớ lại dáng vẻ hoảng hốt và luống cuống của anh ở bệnh viện sáng nay, cùng với sắc mặt tái nhợt và lạnh nhạt của anh lúc được Tiêu Hàn đẩy anh về phòng bệnh, cô đột nhiên khiếp sợ, anh nhất định sẽ ghét bị gặp cô.
Cô nghĩ lại trong đầu, đã hơn chín giờ rồi, đành đem ý nghĩ muốn đi nhìn anh ép xuống, buộc mình lên giường đi ngủ.
Nhưng mà, làm sao có thể yên tâm ngủ?
Cô trằn trọc trở mình, tiếng lộp bộp cùng với tiếng lách ca lách cách của những món đồ bị anh ném vỡ cứ quanh quẩn ở bên tai. Cứ giày vò như vậy cho đến mười một giờ đêm cô mới chợp mắt.
Nhưng mà, cô lại nằm mơ.
Trong mơ, gương mặt của Tả Thần An cực kỳ phóng đại, âm trầm như mặt Bao Công, rống giận, “Y tá sắc nữ! Y tá sắc nữ! Cô lăn lại đây cho tôi!”

Chương 36: Em là đôi mắt của anh

Chương 36: Em là đôi mắt của anh

Còn anh, giống như một con thú đang ngủ say bị nguy hiểm đánh thức, đột nhiên đẩy cô ra rồi dùng sức đẩy xe lăn xông loạn về phía trước.
Giờ phút này, Hạ Vãn Lộ lần nữa cảm nhận được sự bất lực của anh một cách sâu sắc, trơ mắt đứng nhìn anh hốt hoảng, sợ hãi xoay chuyển xe lăn bừa bãi, như một con côn trùng bị dính vào mạng nhện, dù có giãy giụa thế nào cũng vô lực, chờ đợi nó chỉ là cái chết cùng sự tăm tối. Trong lòng cô không khỏi dâng lên cảm giác áy náy và đau đớn. Là cô đã quá lỗ mãng rồi sao? Tự ình là đúng đẩy anh tới giữa ánh nắng mặt trời?
Sự kích động khiến cô phạm vào sai lầm, cô cứ ngây ngốc đứng ở một bên nhìn anh, quên mất phải tiến lại giúp anh cho đến khi chiếc xe lăn của anh trượt ra đường lớn, một chiếc tô tô chuẩn bị lao thẳng vào anh.
Cô bị dọa sợ, hét lên một tiếng: “Tả Thần An ___”
Đây là lần đâu tiên cô gọi tên anh.
Sau đó, cô nhanh chóng chạy tới, trước khi chiếc xe đụng vào anh, dùng sức đẩy chiếc xe lăn của anh. Chủ nhân của chiếc xe kia đã sớm phát hiện tình huống cũng thắng gấp xe, chỉ là theo quán tính nên không thể dừng lại ngay lập tức. Mặc dù vậy, tốc độ xe cũng chậm lại rất nhiều, lúc tới trước mặt Hạ Vãn Lộ thì chỉ đụng nhẹ vào người cô khiến cô ngã về phía sau một chút.
Chủ nhân của chiếc xe vốn là người của nhà họ Tả. Mặc dù Tả Thần An không để người nhà tới thăm mình nhưng đã là người nhà thì sao lại có thể an tâm? Anh mỗi ngày tự mình nổi giận, còn họ mỗi ngày vẫn đều đặn đến thăm.
Xe còn chưa dừng hẳn, Tiêu Hàn đã lập tức mở cửa xe, đau lòng chạy tới bên cạnh Tả Thần An.
Lúc này, anh đã bị Hạ Vãn Lộ đẩy ngã vào trên cỏ, cả người và xe lăn đều bị ngã nhào trên đất. Tiêu Hàn cùng Tả Tư Tuyền bước tới đỡ con mình ngồi lại chiếc xe lăn. Làm mẹ, nhìn thấy bộ dáng này của con trai đã đau lòng muốn chết nên vừa cúi đầu kiểm tra thân thể của con vừa nổi giận quát: “Bệnh viện này làm ăn thế nào vậy hả? Sao có thể để Thần An một mình ra ngoài? Lỡ như có chuyện không may xảy ra thì bệnh viện này có thể đảm đương nổi không hả? Tư Tuyền, ông đi gặp viện trưởng hỏi cho rõ.”
Bởi vì chỉ chú ý đến Tả Thần An, Tiêu Hàn không phát hiện cô bị ngã nằm trên đất.
Cô bị ngã nằm ngửa mặt lên trời, không biết gáy bị đụng vào vật cứng gì mà đau ê ẩm, khai khuỷu tay cũng bị trầy xước, máu tươi chảy ra.
Cô nhịn đau đứng dậy, lấy tay sờ gáy, lại thấy được một tay đầy máu.
Cô thầm kinh hãi, gắng gượng cúi đầu đi tới trước mặt Tiêu Hàn nhận lỗi, “Bà Tiêu, thật xin lỗi, là tôi đẩy anh ấy ra ngoài…”
Vốn dĩ cô muốn giải thích rằng cô chỉ định mang anh ra ngoài phơi nắng mặt trời để tâm trạng anh được thoải mái một chút, nhưng lại cảm thấy tất cả những lời giải thích này đều là vô nghĩa, dù có giải thích thế nào đi nữa thì chuyện cũng xảy ra rồi, không phải sao?
Cho nên, cô chỉ cúi đầu chờ đợi hình phạt của mình.
“A, cô bị chảy rất nhiều máu, không bị sao chứ?” Rốt cuộc Tả Tư Tuyền cũng để ý tới cô, cũng nhớ tới vừa rồi nhờ cô đẩy ra nên con mình mới không bị đụng, còn cô lại bị thương.
Tả Thần An vẫn ngồi trên chiếc xe lăn, sắc mặt khẽ biến, bàn tay đang nắm xe lăn bởi vì dùng sức đã nổi gân xanh, chỉ là, chỉ là không lên tiếng.

Chương 35: Em là đôi mắt của anh

Chương 35: Em là đôi mắt của anh

“Chuyện đó…Không phải tôi…” Người nhanh mồm nhanh miệng như cô nhất thời cũng bí từ.
Anh mím chặt môi, bờ môi giống như điêu khắc, vừa cứng ngắc vừa lạnh lẽo.
Cô cúi đầu thầm nghĩ có phải lần này mình đã gây họa rồi không?
Cũng tốt, chết thì chết, đúng lúc không cần phải hầu hạ anh chàng Tả Tam thiếu này nữa rồi.
Cô chờ đợi lửa giận của anh bùng cháy, thiêu đốt cô cho tới khi cô bị thương tích đầy mình.
Nhưng mà, chờ được chỉ là một câu nói của anh, “Cô đem tóc của tôi cạo thành như vậy tôi làm sao dám ra ngoài gặp người?”
A…
Nếu như cô không nghe nhầm, là anh đang nói giỡn? Anh cũng biết nói giỡn?!
Cô khó tin ngẩng đầu lên, cũng không phát hiện được một chút dấu hiệu đùa giỡn trên mặt anh, nhưng giọng điệu vừa rồi của anh rõ ràng không phải tức giận.
Đột nhiên, trong đầu cô hiện lên một suy đoán rất to gan, anh đang viện cớ để trốn tránh.
Anh căn bản là không muốn đối mặt với thế giới bên ngoài. Từ trước tới nay, anh chỉ núp mình trong căn phòng bệnh nho nhỏ này, ngay cả người thân và bạn bè cũng không muốn gặp, sao có đủ can đảm để đón nhận ánh nắng mặt trời và sương gió ở bên ngoài?
Nhìn kỹ sắc mặt tái nhợt và làn môi không có huyết sắc của anh, không hiểu sao trong lòng cô có chút hơi chua xót. Cô không biết, sự chua xót này là xuất phát từ sự thương hại hay bất kỳ một lý do nào khác, chẳng qua là âm thầm chua xót, trong lòng còn có một loại kích động vô cùng mạnh mẽ thúc dục cô ___ cô muốn đẩy anh ra ngoài, cô muốn mang anh đến dưới tia nắng mặt trời.
“Vậy thì…Đi làm kiểm tra tổng quát vậy?” Cô hơi nháy mắt, tùy tiện nói dối.
“Có cái gì phải kiểm tra nữa? Kiểm tra tới kiểm tra lui còn không phải ra một kết quả?” Giọng điệu của anh rất chắc chắn, chỉ là, nếu để ý lại có thể cảm nhận được sự cô đơn và tuyệt vọng trong lời nói của anh, là sự cô đơn lạc lõng của một người đàn ông bị mù trong thế giới này.
Lần này, cô thực sự cảm giác được.
Đây cũng là lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu thực tập, cô học được cách đứng trên góc độ của người bệnh để thể nghiệm cảm giác của họ mà không phải mù quáng dùng sự dịu dàng, vui vẻ của mình để cảm hóa họ giống như trước đây.
“Đi thôi! Tả 18…” Cô nghiêng đầu, trợn to hai mắt dùng lời ngon ngọt dụ dỗ anh, trong giọng nói chứa đựng một sự mềm mại mà chính cô cũng nhận ra được.
Đến nỗi Tả Thần An lần đầu phá lệ, nghiêm mặt gật đầu một cái, “Ừ”.
Cô mừng rỡ, đỡ anh ngồi lên chiếc xe lăn, sau đó đẩy anh ra khỏi phòng bệnh.
Y tá qua lại thấy cô đẩy Tả Tam thiếu khó chiều kia ra khỏi bệnh viện đều hết sức kinh ngạc, cô lại nhìn anh lè lưỡi, trong lòng dâng đầy một cảm giác thành tựu.
Nhưng mà, kết quả lại khác xa so với những gì cô tưởng tượng.
Ánh mặt trời ấm áp từ bên ngoài khiến cho Tả Thần An nhất thời cảnh giác, nghiêm mặt hỏi cô: “Cô dẫn tôi đi đâu?”
“Đi…Làm kiểm tra chứ sao.” Cô bắt đầu bịa chuyện.
“Đây là bên ngoài?!” Giọng nói của anh hơi kích động.
“Nơi kiểm tra ở tầng lầu đối diện.” Cô không nghĩ tới phản ứng của anh lại lớn đến vậy.
“Hạ Vãn Lộ! Cô gạt tôi?!” Anh vốn là người thông minh, huống chi lại trong thời kỳ nhạy cảm như vậy, cứ cho là ở tầng đối diện thì cũng có hành lang nối liền, hoàn toàn không cần thiết phải ra ngoài.
“Tôi không có, tôi chỉ muốn…” Nhìn thấy anh nổi giận lần nữa, cô giữ chặt xe lăn muốn giải thích.
Nhưng Tả Thần An lại lộ ra vẻ mặt hơi dữ tợn, cảm xúc hoàn toàn mất khống chế, “Không! Tôi không muốn ra ngoài! Đẩy tôi vào! Mau đẩy tôi vào!”
Anh gào thét khiến cô hoảng sợ, nhất thời không biết phải làm thế nào cho phải, chỉ đứng nguyên tại chỗ.