-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015

Chương 33: Em là đôi mắt của anh

Chương 33: Em là đôi mắt của anh

Cô thao thao bất tuyệt một hồi, sau đó phát hiện mình nói quá nhiều liền câm miệng.
Rất lâu, giọng nói trầm thấp của anh rốt cuộc cũng vang lên: “Tôi chỉ muốn ăn sáng mà thôi…Có cần thiết phải lôi cả Hoàng Kế Quang lẫn Khâu Tiểu Vân ra như vậy không?”
Cô vỗ vỗ vào hộp thức ăn: “Bữa ăn sáng của anh không phải ở chỗ này sao? Mẹ anh còn ở ngoài chờ đút cho anh nữa kìa.”
“Tôi không muốn ăn thứ này.” Dáng vẻ của anh có vẻ cam chịu, chỉ dám nói thầm.
Trong nháy mắt, cô cảm thấy dịu dàng, hiền thục, thiên sứ cái gì cũng vô dụng. Đối với những người như vậy, bạo lực chính là cách tốt nhất để giải quyết vấn đề, sao cô lại có thể quên được.
“Không muốn cũng phải ăn! Chị hôm nay rất bận, không rảnh để chạy loanh quanh mua đồ ăn giúp cậu.” Cô vừa nói vừa đem dịch truyền treo lên giá.
“Chị, vậy tôi ăn.”
Đột nhiên cô hóa đá.
Người này hôm nay uống lộn thuốc rồi? Hay là giả bộ làm con cừu nhỏ? Mới vừa rồi còn nổi trận lôi đình chỉ tội cô đến trễ cơ mà.
Sau khi đút xong bữa sáng rồi thay đổi dịch truyền, cô đang chuẩn bị ra ngoài lấy thuốc cho anh thì nghe giọng nói từ sau lưng truyền tới: “Cô đi đâu vậy?”
“Sang phòng bệnh khác chứ sao. Còn nhiều bệnh nhân đang chờ tôi tiêm thuốc nữa.” Cô cố ý trả lời như vậy.
Anh giả vờ rên rỉ nói: “Không được đi.”
“Sao lại không thể đi?”
“Y tá trưởng không nói cho cô biết sao, bắt đầu từ hôm nay cô là y tá đặc biệt của tôi.” Khóe môi của anh nhàn nhạt ý cười.
Nụ cười kia khiến cho Hạ Vãn Lộ có một cảm giác nguy hiểm đang tới gần. Thảo nào anh ta đột nhiên nghe lời như vậy, hóa ra là anh đã sớm biết còn lên kế hoạch để giày vò cô nữa.
Nụ cười trên khóe môi anh càng ngày càng đậm.
Anh thừa nhận, sau khi biết mình bị mù, anh trở nên nóng nảy lo lắng và thích gây khó dễ cho người khác. Đó là bởi vì anh sợ hãi, sợ nghe thấy giọng điệu bi thương của người thân nên mới xua đuổi họ tránh xa mình. Nhưng mà, khi còn lại một mình ngây ngốc, anh lại sợ sự cô độc, mỗi ngày trôi qua đều dài đằng đẵng, anh không biết đâu là bình minh lúc nào là đêm tối, giống như một mình chờ đợi cái chết.
Những lúc như vậy, anh sẽ nhớ tới cô ý tá nhỏ tràn đầy sức sống ấy, cô không phải người nhà của anh, sẽ không vì anh mà khổ sở, cho nên anh không cần lo nghĩ tới tâm trạng của cô. Anh có thể muốn gì làm nấy, có thể nổi giận, giả vờ ngoan ngoãn, châm chọc thậm chí mắng mỏ cô cũng được, tất cả đều có thể phát tiết ra ngoài. Hơn nữa, anh còn phát hiện thấy nhược điểm của cô gái này, mặc dù ăn nói hết sức chua ngoa nhưng tấm lòng lại mềm như đậu hũ, tóm lại là vô cùng lương thiện. Cho nên, thỉnh thoảng anh giả vờ nũng nịu một chút là có thể tận hưởng cảm giác thích thú khi gạt được người.
Nói đúng ra, có cô ấy ở đây, thời gian sẽ trôi nhanh hơn một chút.
Cho nên, buổi sáng thấy cô còn chậm chạp chưa chịu xuất hiện, sự nóng nảy của anh lại bắt đầu bộc phát. Trong lòng anh cứ nghĩ, chờ cô sắc nữ này tới nhất định phải cho cô bài học mới được.
Nhưng mà anh lại không nghĩ tới, khi giọng nói của cô vừa cất lên ở trong phòng bệnh yên tĩnh thì tất cả lửa giận cũng biến mất không còn tung tích. Anh chỉ có thể giả bộ rống lên một câu “Sao giờ này cô mới đến?!” rồi im bặt, những gợn sóng vui mừng nho nhỏ bỗng dưng tràn tra từ tận đáy lòng anh.
Y tá đặc biệt hai mươi bốn giờ của anh…
Anh có chút mong đợi.
Đây là cảm giác tới nay anh chưa từng có từ khi biết được đôi mắt đã bị mù.

Chương 32: Em là đôi mắt của anh

Chương 32: Em là đôi mắt của anh

Cả văn phòng khoa mắt như nổ tung!
Củ khoai lang nóng bỏng tay Tả Tam thiếu cư nhiên bị y tá thực tập Hạ Vãn Lộ chế phục.
Y tá trưởng, không, phải nói là toàn thể ý tá đối với Hạ Vãn Lộ cảm động đến rơi nước mắt, vừa nhớ tới Tả Tam thiếu tính tình gàn dở mà nóng nảy kia là đã tê liệt da đầu rồi.
Cho nên, nếu Hạ Vãn Lộ thần thông quảng đại, vậy giường 18 sau này đành giao lại cho cô vậy.
Y tá trưởng vỗ ngực cam kết càng khoa trương: “Vãn Lộ, sau này em không cần làm những việc khác, chỉ cần chăm sóc tốt cho giường 18 là được, thành tích thực tập chị nhất định cho em điểm cao nhất, thế nào?”
Hạ Vãn Lộ có chút quẫn bách nhìn y tá trưởng, ngày ngày bị Tả 18 giày vò cũng không dễ chịu nha. Đấy là còn chưa nói, thật ra thì cô chỉ thắng nhỏ được một ván, sau đó chẳng phải vẫn bị anh ta nô dịch cả ngày sao.
“Cứ quyết định như vậy đi! Mau đi đi! Pha thuốc, chuẩn bị tiêm!” Y tá trưởng vỗ nhẹ bả vai cô, cọ cọ vai cô rồi đi mất.
Vẻ mặt của cô đầy đau khổ, cô chỉ là một cô y tá thực tập nho nhỏ, còn có thể làm sao đây?
Cô bưng lên khay thuốc rồi tự động viên mình, sau khi làm tốt công tác chuẩn bị tinh thần tiếp tục chiến đấu liền đi tới phòng bệnh. Vừa đến nơi đã thấy toàn bộ người của Tả gia đều đứng ngoài cửa, thì ra là Tả Tam thiếu lại phát giận, không chịu gặp ai, người trong nhà cũng bị anh đuổi hết cả ra ngoài.
Vừa thấy cô, mọi người giống như gặp được vị cứu tinh rồi. Thái độ khinh thường của ông cụ Tả trước đó cũng hoàn toàn thay đổi, mỉm cười từ ái nhìn cô chào hỏi: “Chào buổi sáng, Hạ tiểu thư!”
“Xin chào, thủ trưởng!” Vốn dĩ ý chí chiến đấu của cô đang sôi sục nên giọng nói cũng cực kỳ lớn.
Ông cụ cười ha hả, chỉ vào cửa phòng: “Mau vào đi, vào đi…”
Tiêu Hàn đem hộp cơm giữ ấm đặt vào tay cô, vẻ mặt tươi cười nói: “Mang cái này vào theo đi.”
Đây là Tả gia quyền quý trong truyền thuyết đó ư? Không phải là cô chuyển kiếp chứ? Sao đột nhiên cảm thấy địa vị của mình bỗng chốc bay cao còn nhanh hơn hỏa tiễn nữa à?
“A…”, cô không nói nhiều, cầm lấy hộp giữ ấm bước vào phòng bệnh.
Trên giường bệnh, anh lẳng lặng tựa vào đầu giường, vẻ mặt vẫn cứng đơ, rất đáng đánh đòn giống như dự liệu.
Cô tự nói với mình, y tá chính là thiên thần áo trắng, thiên thần là cái gì? Đó chính là có thể nhẫn nhịn những người không thể nhẫn nhịn. Cho nên, Bồ Tát, xin người ban cho con sức mạnh và sự dịu dàng đi!
“Tả 18, chuẩn bị tiêm.” Cô hắng giọng, dùng giọng điệu dịu dàng giống như thiên sứ.
“Sao giờ này cô mới đến?!”
Sự dịu dàng của cô lại đổi lấy tiếng rống giận của anh, cô có phần hối hận vì mấy ngày nay cố gắng hầu hạ anh quá chu đáo, ăn uống no đủ rồi lại có hơi sức để rống lên.
Thật xin lỗi ngài, Bồ Tát! Con có thể nhẫn nại nhưng không thể nào nhẫn nhục. Chị đây không nhịn được! Cô đem khay thuốc cùng hộp giữ ấm đặt mạnh lên tủ đầu giường rồi giận dữ quát lên: “Tả tiên sinh! Cầu xin anh! Anh không cần tự cao tự đại coi mình là trung tâm nữa có được không? Chúng tôi là y tá sáng sớm đã bận rộn đủ thứ, ai có bản lĩnh canh chừng anh hai mươi bốn tiếng một ngày? Bệnh nhân trong cái bệnh viện này còn rất nhiều, có nhiều người còn nghiêm trọng hơn cả anh nữa. Mắt không nhìn thấy thì thế nào? Bởi vì không nhìn thấy nên bắt cả thế giới phải di chuyển quanh mình sao? Khoa ung thư có một bé gái, điều trị bằng hóa chất cực khổ đến mức chết đi sống lại còn không dám rên rỉ một tiếng chỉ vì sợ mẹ cô bé đau lòng. Còn anh, anh lại hận không thể khiến cho cả thế giới này cảm thấy khổ sở. Còn nữa, ở khoa ngoại còn có một cậu sinh viên đại học bị cụt mất hai chân, không ngại ngồi xe lăn đem đặc sản đi phát cho từng phòng bệnh, còn ca hát động viên những người bạn chung phòng. Anh thì sao? Trừ nổi giận ra anh còn biết làm cái gì? Mắt không nhìn thấy thì sao chứ? Hoàng Kế Quang* xả thân mình lấp lỗ châu mai sao anh không học tập một chút? Khâu Thiểu Vân* chịu đựng bị lửa thiêu đến thống khổ chỉ vì không muốn mục tiêu bại lộ, anh chỉ khổ một chút thế này cũng không chịu được…”
*Hoàng Kế Quang, Khâu Thiểu Vân: những anh hùng đan tộc của Trung Quốc trong thời kỳ kháng Nhật (1939 – 1945).

Chương 29: Em là đôi mắt của anh

Chương 29: Em là đôi mắt của anh

Quả nhiên!
Một khi anh cố chấp, người của Tả gia cũng không có cách nào đành phải rời đi, trong phút chốc, giữa hai người liền rơi vào không khí giằng co.
Môi mỏng của anh mím chặt, rõ ràng đôi mắt còn được che bởi miếng băng gạc, không nhìn thấy gì, nhưng Hạ Vãn Lộ vẫn có cảm giác giống như có hai nguồn nhiệt nóng bỏng đang chiếu thẳng vào mình.
Cô nuốt nước miếng, dùng giọng điệu của một y tá chuyên nghiệp hỏi: “Giường 18, tôi có thể giúp gì cho anh được?”
Anh trầm mặc hồi lâu, vẫn không nói chuyện, đợi đến lúc cô cho rằng hai người cứ như vậy giằng co mãi, anh đột nhiên cứng giọng nói: “Tôi có tên! Tôi họ Tả!”
Có tên thì thì thế nào? Họ Tả thì giỏi lắm sao?
Cô khẽ nâng cằm, giống như chỉ có như vậy anh mới nhìn thấy sự kiêu ngạo của cô: “Rất xin lỗi, đây là bệnh viện, chúng tôi chỉ biết số giường bệnh.”
Thế nhưng anh không có nổi giận, điều này khiến cho Hạ Vãn Lộ rất kinh ngạc, câu nói sau đó của anh lại làm cô mở rộng tầm mắt: “Tôi muốn ăn.”
Ý gì đây? Lúc mẹ anh còn ở đây, có nài nỉ thế nào anh cũng nói là không muốn ăn, bây giờ lại cố ý giày vò cô sao?
Cô âm thầm tức giận, “Anh cứ ăn đi!”
“Tôi không nhìn thấy. Tôi là người tàn tật.” Anh hét lên một câu.
Chưa từng thấy qua người tàn tật nào lớn lối, ngang tàn như vậy.
Mày liễu của cô nhàn nhạt nâng lên, “Tôi thấy anh là thiếu não mới đúng!”
“Sắc nữ! Cô nhục mạ bệnh nhân, khi dễ người tàn tật. Có phải cô không muốn làm việc nữa không?” Giọng nói của anh rất sắc, rất có sức uy hiếp.
Không hiểu tại sao, Hạ Vãn Lộ lại có một cảm giác, mặc dù anh tức giận nhưng tuyệt đối sẽ không làm chuyện xấu sau lưng người khác. Cho nên, cô thực sự không sợ anh, mới trực tiếp trả lại một câu: “Bỏ đi! Biết Tả gia các người không thể đắc tội, lại tố cáo chứ gì!”
“Không tệ, nhớ tôi họ Tả rồi…” Giọng nói nóng giận của anh đã giảm xuống vào đề-xi-ben (dB), “Vậy tôi nói lại lần nữa, cô nhớ kỹ cho tôi, tôi muốn ăn ngay bây giờ!”
Vẫn là muốn giày vò cô rồi.
“Tôi không phải chuyên viên chăm sóc đặc biệt, còn có rất nhiều bệnh nhân khác chờ tôi.” Cô phồng má, giận dỗi phản bác.
Anh hơi cúi đầu, giọng nói mang đầy ý vị sâu xa: “Tôi sẽ đem những lời này của cô hiểu thành…Cô muốn làm chuyên viên chăm sóc đặc biệt của tôi. Không thành vấn đề, có cần nói trước một tiếng với viện trưởng các cô không?”
“Anh…thật vô lại!” Cô dậm chân, bưng chén nhỏ Tiêu Hàn vẫn đặt trên tủ đầu giường. Không phải là cô sợ anh, chỉ là thân là y tá, cô cảm thấy nếu như mình có thể giúp đỡ bệnh nhân nhanh chóng bình phục thì dù như vậy cũng là đáng giá, là việc nên làm.
Anh vừa nghe tiếng thìa chén đụng chạm, kịch liệt phản đối: “Tôi không muốn ăn cái này, tôi muốn ăn hoành thánh.”
“Không có hoành thánh.” Cô cau mày.
“Cô đi mua.”
Cô nổi giận, liếc mắt một cái, nhưng bản tính lương thiện khiến cô thỏa hiệp. Mua! Đi mua!
Sau đó, chỉ thấy cô ra ra vào vào phòng bệnh liên tục, cuộc đối thoại trong phòng bệnh cũng rất đặc sắc:
“Hoánh thánh này ăn không ngon. Tôi không ăn nữa. Cô đi mua cháo!”
“Cháo này có mùi con gì đây? Không muốn! Đi mua bánh bao hấp đi!”
“Nhân thịt này không tươi. Tôi đổi ý rồi. Mua sủi cảo đi!”
“Vỏ sủi cảo quá dày. Hay là mua hoành thánh vậy!”

Chương 27: Em là đôi mắt của anh

Chương 27: Em là đôi mắt của anh

Tả Thần An dường như cảm nhận được không khí có chút khác thường nhưng không thể nhận biết được phương hướng, chỉ có thể mờ mịt quay đầu giận dữ: “Ai? Các người muốn làm gì?”
Một giây đó, đáy lòng Hạ Vãn Lộ giống như bị hai ngón tay nhẹ nhàng miết lại một cái, mềm mại, lại có chút đau đớn và chua xót. Hành động này của anh, thật ra là anh đang sợ hãi, đối với thế giới đầy bóng tối này, anh cảm thấy rất mê man. Anh nổi nóng, anh giận dữ hay anh gàn dở chẳng qua cũng chỉ là mặt nạ dùng để che đậy nỗi sợ hãi và bất an của mình.
“Y tá Hạ Vãn Lộ!” Cô hắng giọng, trả lời đúng mực.
Vừa nghe thấy giọng nói của cô, anh liền có động tác phòng bị, vội vàng ngồi dậy, quát lên: “Cô muốn làm gì?”
Cô cảm thấy buồn cười, liếc trộm đám người của Tả gia đang chuẩn bị vây quanh, sau đó chợt cúi người ghé sát vào tai anh, dùng giọng nói chỉ anh có thể nghe được nói: “Yên tâm, ở đây có nhiều người như vậy, tôi sẽ không cởi quần anh nữa.”
Cô nhìn thử, thấy cổ anh nổi đầy gân xanh, gò má trắng nõn của anh cũng trở nên ửng đỏ.
Cô không nhịn được muốn cười trộm, lùi ra, dưới tình huống Tả Thần An hoàn toàn không phòng bị, ba người đàn ông nhanh chóng trói chặt anh ở trên giường.
“Các người…Buông tôi ra!” Tả Thần An nổi giận, cố gắng giãy giụa cách nào cũng không thoát được, cuối cùng giống như đã hiểu ra cái gì, rống giận: “Sắc nữ! Là cô bày ra chủ ý cùi bắp này?!”
Bộ dáng kia, nhìn như muốn ăn sống nuốt tươi cô vậy.
Sắc sữ? Cách xưng hô này khiến cô hơi quẫn bách, mặt cũng đỏ dần lên giống anh vậy.
Cô làm ra vẻ trấn định ho khan một tiếng, ra lệnh cho người của Tả gia: “Giữ đầu anh ta lại!”
Cụ ông nhà họ Tả đã từng chỉ huy đến thiên quân vạn mã, đối với giọng điệu ra lệnh dứt khoát của cô gái nhỏ này cực kỳ bất mãn, cứ đứng nguyên tại chỗ không thèm để ý tới, chỉ còn lại hai người đàn ông, sau này cô mới biết họ chính là ba và anh của Tả Thần An, tiến lên đè chặt Tả Thần An, mặc kệ anh gào thét chống cự thế nào cũng không chịu buông tay.
May mắn là anh cũng không bị thương ở đầu, cô cười thầm, cầm lên một dụng cụ khác – dao cạo râu, đem tóc của anh cạo sạch một mảng lớn, sau đó, tiêm vào…
Hừ, tiêm vào da đầu mấy đứa con nít chính là thế mạnh của cô!
Vừa tiêm vào, cô nhẹ giọng nhắc nhở: “Khụ khụ, nếu anh ta mà còn lộn xộn sẽ làm rơi kim mất, giữ chặt đầu anh ta một chút.” Được rồi, cô thừa nhận là cô đang cố ý, cho anh ta tiếp tục lộn xộn đi.
Cô suy nghĩ một chút, lại tiếp tục uy hiếp: “Giường 18! Anh cứ lộn xộn thử xem. Cuối cùng tôi cũng có biện pháp giữ chặt anh, chỉ là, không biết đầu anh lúc đó sẽ biến thành cái dạng gì. Tôi không ngại đem đầu anh cạo sạch thành dưa hấu.”
“Cô…sắc nữ! Tôi muốn tố cáo. Ông nội! Mau đi tố cáo cô ta ngược đãi bệnh nhân.” Tả Thần An phẫn nộ không thôi.
Ngược đãi? Cô hừ lạnh, rót thêm một chén nước, “Uống thuốc!”
“Không uống!”
Rất tốt! Cô cầm thìa, đem toàn bộ số thuốc nghiền nát, thuốc con nhộng cũng bóc ra, đổ hết vào trong ly nước rồi khuấy đều cho đến khi hỗn hợp ấy biến thành thuốc nước, sau đó, cúi người tới hỏi thêm lần nữa: “Có uống hay không?”
“Không…”
Một câu “Không uống” của anh còn chưa nói hết, cô thừa dịp anh còn há miệng lập tức đem thuốc nước rót vào trong miệng.
Anh không kịp nuốt, sặc đến mức không ngừng ho khan, trong lúc giãy giụa, ly thuốc nước đắng chết người kia đã bị anh nuốt vào trong bụng, đắng đến mức anh muốn nôn hết ra ngoài.

Chương 26: Em là đôi mắt của anh

Chương 26: Em là đôi mắt của anh

Hai chị em trải qua một đêm vô cùng ấm áp. Đêm khuya, hai người còn chen chúc trên một chiếc giường nói chuyện phiếm. Hiểu Thần líu líu vừa kể lại những chuyện thú vị trong trường học vừa nói về bạn trai của mình, nói anh ta đẹp trai cỡ nào, giàu có ra sao, đến khi nói mệt, lúc mơ hồ ngủ còn nhấn mạnh thêm lần nữa, nói cô nhất định trở thành phu nhân của của gia đình giàu có, muốn chị gái và gia đình có được cuộc sống đầy đủ sung túc.
Hạ Vãn Lộ nghe thấy tất cả, cảm thấy Hiểu Thần như vậy hình như có chút khác thường. Là chị gái, cô rất muốn nhắc nhở em gái mình, giấc mộng hào môn vốn không phải dễ dàng thực hiện. Nhưng mà, Hiểu Thần đã tiến vào mộng đẹp, để lại cô một mình đối mặt với cả đêm dài dằng dặc, không tài nào ngủ được.
Lời nói của Hiểu Thần vô tình gợi lên tâm sự của cô, có lẽ, cô cũng nên tìm bạn trai rồi. Hứa Tiểu Soái, người đàn ông này đối với cô rất tốt, tốt đến nỗi có thể khiến cho bất cứ cô gái nào cũng đều cảm động, chỉ trừ cô…
Không, nói đúng ra, cô không phải là không cảm động, chẳng qua là không tìm được cảm giác yêu.
Sau khi đã trải qua tình yêu cùng với Thần An, liệu ai có thể đem lại cho cô cảm giác yêu thêm lần nữa?
Cô chăm chú nhìn vào bức vẽ treo ở vách tường đối diện, cảm giác đau lòng quen thuộc lại lần nữa ập tới, so với nỗi nhớ nhung hàng đêm càng mãnh liệt hơn nhiều.
Trên bức vẽ chỉ có một đôi mắt, không còn gì khác.
Đôi mắt…
Anh từng thích bừa bãi hôn cô vừa nói, Lộ Châu Nhi, em chính là đôi mắt của anh.
Anh gọi cô là Lộ Châu Nhi, sau đó gọi dần thành Lộ Heo Nhi.
Nhắm mắt lại, những giọt nước mắt mỏng manh tràn đầy khóe mắt, từng giọt từng giọt nước mắt vì anh mà rơi xuống. Ban đầu bọn họ quen nhau cũng không ngọt ngào như vậy, cô còn cố tình gọi anh là kẻ biến thái cuồng.
Nghĩ tới chuyện cũ, những đau đớn ngổn ngang khiến cô không chịu nổi ấy, khóe môi cô bất giác lộ ra một nét mỉm cười. Cô thật không nghĩ tới, mũi tiêm đầu tiên đã dẫn cô bước vào cuộc sống của anh.
Cô nhớ rõ, năm năm trước, ngày thứ hai sau khi tiêm được cho Tả Thần An, y tá trưởng mặt mày ủ rũ chạy đến nhờ cô giúp đỡ: “Vãn Lộ, giúp chị một tay đi, em đến xem lại giường 18 giúp chị đi.”
“Lại sao nữa ạ?” Giường 18 này, tồn tại giống như quả bom hẹn giờ trong bệnh viện, bất cứ lúc nào cũng có thể đem bác sĩ, y tá nổ “chết không toàn thây”, ngày này qua ngày khác, bối cảnh gia đình hiển hách như vậy, ai cũng không dám đắc tội với anh ta.
“Một viên thuốc cũng không chịu uống, tiêm tĩnh mạch lại không hợp tác, ngay cả cơm cũng không chịu ăn, ông nội anh ta vừa mới phát hỏa trong phòng viện trưởng, đổ hết trách nhiệm lên đầu chúng ta.” Y tá trưởng chưa bao giờ oán trách ai, lúc này lại nhíu mày, mắt cũng đỏ lên.
Cô không nói hai lời, pha thuốc xong rồi nói: “Được, em đi.” Lần này, cô còn mang thêm hai dụng cụ khác.
Chẳng qua là, lần này có vẻ khác với lần trước, vừa bước vào phòng cô đã cảm nhận được một thứ áp lực giống như mây đen ập xuống, trong phòng bệnh lại có thêm vài người đứng, trong số đó còn có một ông cụ tóc muối tiêu, xem ra là ông nội nhà họ Tả.
Cô trực tiếp đi tới bên cạnh ông cụ, lấy ra dụng cụ thứ nhất của mình – một sợi dây dài, đưa tới, tư thế giống như muốn đem Tả Thần An trói lại.
Ông cụ vốn đau lòng cháu nội, dĩ nhiên sẽ không muốn, nổi giận đùng đùng sau đó nhìn cô chằm chằm.
Cô cũng không yếu thế, ngửa cằm lên nhìn lại ông cụ.
Ông cụ hầm hừ, cuối cùng gọi hai tiếng: “Tư Tuyền, Thần Viễn!”, sau đó đem đầu kia sợi dây ném lại cho người thanh niên có vẻ ngoài khá giống Tả Thần An.

Chương 25: Cảm giác yêu một người

Chương 25: Cảm giác yêu một người

“Chị à, có phải chị cũng nên tìm bạn trai rồi không?” Hiểu Thần chợt nói, anh mắt ranh mãnh chiếu thẳng vào cô.
Cô đột nhiên giật mình, ánh mắt nhàn nhạt như làn gió thoảng của Tả Thần An bất chợt lướt qua trong đầu, mặt cô bất giác cũng nóng lên, cô nhíu mày trừng em gái một cái, “Nói bừa gì đấy?”
“Em mới không nói bừa. Chị, em nói chuyện nghiêm túc. Không phải chị nói là tịch mịch sao? Nếu có bạn trai bên cạnh sẽ không thấy tịch mịch nữa. Em thấy Hứa Tiểu Soái cũng không tệ, vừa đẹp trai, gia cảnh tốt, quan trọng nhất là cực kỳ mạnh mẽ, người đàn ông như vậy, con gái khắp nơi đều vội vàng muốn theo đuổi…” Nói đến Hứa Tiểu Soái, “cái máy hát” Hiểu Thần quả thật không thể ngừng lại được.
Hạ Vãn Lộ ngước mặt thở dài, cắt đứt lời cô ấy: “Hiểu Thần! Rốt cuộc chúng ta ai mới là chị đây? Những lời em nói, nghe thế nào cũng giống giọng điệu của bề trên thế nhỉ?”
Hạ Hiểu Thần sớm biết chị mình không thích nghe, mỗi lần nhắc đến đề tài này chị ấy đều trốn tránh. Cô không hiểu vì sao, trong lòng suy đoán có lẽ là do chị ấy bận việc…kế sinh nhai nên mới không có thời gian nói chuyện yêu đương. Y tá vốn là một nghề cực kỳ vất vả, làm việc không kể ngày đêm đã đủ mệt lắm rồi, nhưng chị ấy không chỉ phải làm ca đêm mà thỉnh thoảng còn tranh thủ đi hát ở quán bar. Những việc chị ấy làm đều vì cô cả, cô từng nói đến chuyện muốn ra nước ngoài học tập, cho nên chị ấy đã đáp ứng cô, liều mạng làm việc cũng vì muốn giúp cô hoàn thành ước nguyện.
Trong lòng ê ẩm, cô nhẹ giọng nói: “Chị à, sau này chị không cần vất vả như thế nữa, tiền tích góp của chị, hãy mua ình mấy bộ quần áo đi.” Cô chăm chú nhìn bộ quần áo hạ giá trên người Hạ Vãn Lộ, cảm thấy càng chua xót.
“Ơ, hôm nay em lại sao vậy?” Hạ Vãn Lộ cười nói, nhưng trong lòng cảm thấy cực kỳ hổ thẹn, cô là chị, lại không có cách nào mang lại cuộc sống vật chất tốt hơn cho Hiểu Thần.
“Chị, em không có ý định ra nước ngoài học nữa, em đã tìm được đơn vị thực tập rồi, nếu biểu hiện tốt có thể được giữ lại làm luôn.” Ánh mắt của Hiểu Thần cũng sáng lên.
“Như thế sao được? Ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu là ước mơ của em, không thể cứ dễ dàng từ bỏ như vậy.” Nếu như Hiểu Thần vì thương cô, sợ cô vất vả kiếm tiền mà từ bỏ ước mơ ra nước ngoài học tập, cô sẽ cảm thấy áy náy cả đời.
Hiểu Thần chỉ khẽ mỉm cười: “Chị, em yêu rồi.”
“Yêu?!” Hạ Vãn Lộ nhớ lại mỗi lần cô tới trường học thăm Hiểu Thần đều gặp được một chàng trai trẻ, cậu ta theo đuổi Hiểu Thần đã ba năm, cuối cùng cũng được rồi sao?
“Ừ!” Hiểu Thần gật gật đầu một cái, trong ánh mắt cũng tràn đầy hạnh phúc, “Đã nửa năm rồi nhưng vẫn chưa nói cho chị biết, chị, em muốn ở lại bên cạnh anh ấy.”
“Em…xác định? Sẽ không hối hận?!” Nếu là tình yêu thì lại là chuyện khác.
“Không hối hận! Chị, em yêu anh ấy! Rất rất yêu! Dù có bỏ ra sinh mệnh cũng không hối hận.” Đôi má Hiểu Thần ửng đỏ, ánh mắt sáng rực vô cùng kiên định.
Rất rất yêu một người là cái cảm giác gì?Hạ Vãn Lộ rất hiểu…
Yêu đến mức bỏ ra sinh mệnh cũng bằng lòng, cô cũng hiểu…
Một nét ưu thương thoáng hiện trong ánh mắt, cô mỉm cười gật đầu: “Hiểu Thần, phải biết quý trọng!”
“Ừ! Em biết.” Hiểu Thần nhẹ nhàng ôm lấy cô: “Chị, sau này chị không cần vất vả như vậy nữa, có thể nghỉ việc ở bệnh viện, cũng đừng đi hát nữa, cứ nhà nghỉ ngơi, đến lúc em có thể nuôi chị rồi.”
Hạ Vãn Lộ nhớ tới hình như gia đình cậu trai kia có mở công ty gì đó, gia cảnh cũng coi là giàu có, Hiểu Thần có tấm lòng này cô đã thấy mãn nguyện rồi, chẳng lẽ làm chị như cô lại để cho em rể nuôi mình? Nếu làm thế sẽ thành câu chuyện nực cười mất.

Chương 24: Em gái

Chương 24: Em gái

Đây là sự thực cô đã nhận ra từ năm năm trước, cô chỉ hận bản thân mình lúc đó trẻ người non dạ, vẫn mơ mộng trở thành cô bé lọ lem của chàng hoàng tử. Chẳng qua là, hiện thực tàn nhẫn đã nói cho cô biết, Cô bé lọ lem vĩnh viễn cũng chỉ là một câu chuyện cổ tích.
May mắn là, khoảng thời gian hai người sống chung bên nhau, anh không nhìn thấy được hình dáng thật của cô, để cô có thể giả vờ mà sống, tiếp tục tồn tại trong thế giới của anh.
Cứ như vậy, không cố tình lẩn tránh, cũng không chủ động đến gần, tất cả cứ thuận theo tự nhiên là được.
Cô không thể không thừa nhận, việc gặp lại Thần An đã khiến tâm hồn tĩnh lặng như nước từ trước tới nay của cô bị đảo lộn, cũng khiến cho thái độ của cô có chút bất thường khi đối mặt với anh. Cô cứ mải suy nghĩ về vấn đề này suốt cả ngày nay, có thể nói, thuận theo tự nhiên chính là cách tốt nhất mà cô có thể nghĩ đến.
Ôm suy nghĩ như vậy, cô tan việc về nhà giống như thường ngày.
Nói nhà, chẳng qua cũng chỉ là một căn phòng nhỏ mà cô thuê được, chỉ có một phòng ngủ và một phòng khách hết sức đơn giản. Căn phòng này tuy nhỏ nhưng thật ra giá thuê phòng cũng rất cao.
Lúc đầu, Hứa Tiểu Soái muốn tặng cô một căn phòng nhưng cô một mực từ chối, sau đó anh lại nói để cho cô thuê lại căn phòng của anh ta, cô vẫn như cũ không tiếp nhận. Cũng vì thế mà Hứa Tiểu Soái từng oán hận gõ gõ đầu cô, mắng cô là đầu gỗ.
Cô chỉ mỉm cười.
Hứa Tiểu Soái đối xử với cô rất tốt, cô biết điều đó, nhưng mà, cô là người biết phân rõ giới hạn. Cô biết, giới hạn giữa bạn bè và người yêu được phân biệt rất rõ, lúc đau khổ có thể mượn bả vai anh, lúc yếu đuối có thể mượn đỡ cánh tay cứng rắn của anh, cũng có thể tiếp nhận sự giúp đỡ của anh ở một mức độ nào đó. Nhưng mà, cô tuyệt đối không thể tiếp nhận những món quà vật chất khác, cũng không thể vĩnh viễn núp dưới bờ vai anh, bờ vai ấy sớm muộn cũng thuộc về một người con gái khác, còn cô, phải tìm được trú ẩn của riêng mình.
Căn phòng nhỏ này chính là nơi trú ẩn tạm thời của cô, chính xác hơn, là nơi ở của cô cùng em gái Hạ Hiểu Thần.
Em gái là người thân duy nhất mà cô có được ở Bắc Kinh này, ba năm trước cô ấy thi đậu vào đại học, cho nên bình thường đều ở trường, chỉ thỉnh thoảng mới trở về đây. Học kỳ này con bé ít khi về nhà, nói là còn một năm nữa đã tốt nghiệp nên phải gấp rút liên lạc tìm nơi thực tập. Nhưng mà, hôm nay con bé đột nhiên gọi điện bảo tối sẽ về ăn cơm, còn bảo cô chuẩn bị mấy món ăn quê nhà nữa.
Cho nên, sau khi tan việc, Hạ Vãn Lộ đi chợ dạo một vòng để mua thức ăn, lúc về đến thì Hiểu Thần cũng đã ở trong nhà rồi. Cô vừa tới cửa đã nhận được cái ôm đầy bất ngờ của Hiểu Thần cùng với giọng nói có vẻ khoa trương: “Chị à, em nhớ chị muốn chết!”
Trong lòng cô cảm thấy vô cùng ấm áp, giả bộ cười mắng: “Nói nhớ chị sao không thấy trở về tìm chị, hại chị đây một mình cô đơn, tịch mịch nha.” Hiểu Thần nhỏ hơn cô năm tuổi, có thể nói, em gái là một tay cô bao bọc mà lớn lên, cho đến khi cô tới Bắc Kinh đi học mới dần dần buông lỏng. Nhớ lại lần đầu tiên cô rời xa con bé để tới đây, con bé khóc đến cạn nước mắt, nói thế nào cũng không chịu để cô đi.
“Không phải em đã về rồi sao? Chị, hôm nay có món gì ngon vậy?” Hiểu Thần nói lỏng tay, nhận lấy túi thức ăn trong tay cô rồi cùng cô vào bếp.
Lúc chỉ có hai chị em với nhau, luôn thích nói chuyện bằng tiếng địa phương. Giọng nói của vùng Chiết Giang, mềm mại, giống như được trở về những ngày còn bé, cuộc sống tuy không giàu có gì nhưng lúc nào cũng yêu thương gắn bó, vui vẻ sống qua từng ngày.

Chương 22: Cô bảo mẫu nhỏ

Chương 22: Cô bảo mẫu nhỏ

“Thần An! Thần An!”
Từ bên ngoài đột nhiên truyền đến giọng nói của một người phụ nữ, thần kinh của cô trở nên căng thẳng, giọng nói này hình như là của mẹ Thần An – Tiêu Hàn. Người phụ nữ đoan trang cao quý ấy, nếu để bà phát hiện ra cô xuất hiện ở Tả gia thêm lần nữa sẽ thế nào đây?
cô nín thở.
Chỉ nghe thấy giọng nói có vẻ gấp gáp của Tiêu Hàn: “Thần An, ông ngoại con bệnh cũ lại tái phát, mẹ và ba con phải về đó xem thế nào, mấy hôm nay chị gái và anh rể con cũng không ở Bắc Kinh, có lẽ con phải chăm sóc Y Thần thêm mấy ngày. Cũng may Hạo Nhiên đã được gửi đến nhà bà nội ở Tống gia, nếu không hai đứa bé mà ở một chỗ náo loạn thì con cũng không quản được.”
"Vâng, ông ngoại...không có gì nghiêm trọng chứ?" Anh hỏi.
"Mẹ cũng không biết thế nào, vừa mới nhận được điện thoại, đến đó rồi sẽ gọi điện báo cho con biết. Xe cũng chuẩn bị xong rồi, mẹ đi trước! Y Thần, ngoan ngoãn, nhớ nghe lời cậu, biết chưa?" Tiêu Hàn vội vã dặn dò xong liền ra cửa.
Hạ Vãn Lộ đang núp mình ở trong toilet cũng thở phào nhẹ nhõm, theo như lời Tiêi Hàn nói thì mấy ngày tới ở Tả gia sẽ không còn ai khác, cô có thể không cần lo lắng chuyện kia nữa.
không không không! Thần kinh mới vừa thả lỏng xuống của cô lại lập tức căng thẳng, chuyện gì sẽ xảy ra nếu chỉ còn lại cô cùng với Tả Thần An và Y Thần đây?
Nhưng mà, sự thật chứng minh, cô lo lắng hơi nhiều rồi.
Trong ba ngày tiếp đó, Tả Thần An cũng không có hành động gì đặc biệt. Trong mắt anh, cô giống như một người ý tá hết sức bình thường tlêm chức bảo mẫu ba ngày mà thôi, chỉ là người được anh mời đến để chăm sóc cô công chúa nhỏ nhà họ Tả.
cô tiêm thuốc cho Y Thần, cho cô bé uống thuốc, giúp cô bé tắm rửa rồi ăn cơm, ngay cả việc kể chuyện cổ tích trước khi đi ngủ cũng là cô làm.
Mặc dù cô chỉ là y tá hợp đồng nhưng cô cũng phải đi làm đấy. Nhưng Iúc cô đề cập tới chuyện này thì Tả Tam thiếu chỉ nhàn nhạt liếc mắt một cái rồi nói: “Tôi đã nói chuyện với trưởng khoa các cô rồi, cứu sống bệnh nhân chính là thiên chức của các cô, làm ở đâu thì cũng là đi làm. Hơn nữa, tôi sẽ trả cô gấp đôi tiền lương bình thường.”
cô chỉ có thể im lặng chấp nhận.
Thời nay, kẻ có tiền chính là đại gia!
Huống chi, ở cái thành Bắc Kinh này, Tả Tam thiếu chính là đại gia trong số đại gia. Nhìn dáng vẻ đại gia của anh, trong khi cô đang cố chịu đựng để hoàn thành công việc của một bảo mẫu, anh lại ngồi bắt chéo hai chân lên bàn, tay cầm cuốn tạp chí, thỉnh thoảng liếc nhìn cô một cái, đúng là cái bộ dáng địa chủ giám sát người làm nha.
Chỉ là, cô ngược lại cũng rất thích Y Thần, cô bé này không chỉ có vẻ bề ngoài xinh xắn mà tính tình cũng cực kỳ khéo léo, đáng yêu, chẳng bù cho cậu cô bé, tính cách xấu xa, gàn dở.
cô và Y Thần giống như cũng rất có duyên, cô bé đặc biệt thích bám cô, cứ đòi cô kể chuyện cổ tích cho cô bé.
Ba ngày sau, sức khỏe của Y Thần cũng bình phục hẳn. Kỷ Tử Ngang vội vàng tới kiểm tra lại, sau khi xác nhận không cần tiêm nữa mới để lại một ít thuốc, nói với Tả Thần An cứ theo đơn thuốc mà dùng là được.
Lúc này, Hạ Vãn Lộ mới hoàn toàn thở phào một cái, cuối cùng cũng có thể về nhà rồi.
Nhưng không ngờ, Y Thần lại cực kỳ không muốn rời xa cô, cô bé cư níu chặt tay cô rồi nói: "Chị à, chị đừng đi được không?"
"Chuyện này...chị còn phải đi làm." cô không dám nhìn đi chỗ khác, cứ có cảm giác giống như có một đôi mắt đang nhìn cô chằm chằm, khuôn mặt cô cũng nóng dần lên.
"Chị à, nếu chị đi rồi, sẽ không có ai kể chuyện cổ tích cho em nghe nữa." cô bé tỏ vẻ rất khổ sở, bĩu bĩu môi, dáng vẻ lưu luyến như không muốn rời.
cô cảm thấy vô cùng kinh ngạc. cô bé xinh đẹp đáng yêu tựa như một nàng công chúa, lẽ ra phải được mọi người cưng chiều chư không phải lạnh nhạt như vậy mới phải. "Bình thường không có ai kể chuyện cổ tích cho em sao?"